30/04/2023
1733
Từ ngày 01.05 đến ngày 06.05.2023 _ Phút lắng đọng Lời Chúa























 

01.05.2023

THỨ HAI TUẦN IV PHỤC SINH

Ga 10,11-18

 

Lời Chúa:

“Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi, tôi biết chúng và chúng theo tôi.” (Ga 10,27)

Câu chuyện minh họa:

Dương Ân Điển là đứa trẻ bị bỏ rơi, người ta nhặt được nó ở một quầy bán thịt, trong cái chợ nghèo vùng núi miền nam đảo Đài Loan. Câu chuyện thương tâm này xảy ra năm 1974; lúc vừa lọt lòng, em đã không có hai cánh tay, chân phải thẳng đơ không thể co duỗi.

25 năm sau, đứa bé tàn tật bất hạnh ấy đã trở thành nhà danh họa tài ba, chuyên vẽ tranh bằng chân và miệng. Cô đã tổ chức nhiều cuộc triển lãm ở Mỹ và Nhật, và là thành viên của Hiệp Hội quốc tế những người vẽ tranh bằng chân và miệng.

Cuộc đời cô thay đổi nhanh chóng như thế, thành công rực rỡ như thế, cũng là nhờ mục sư Dương Húc và vợ ông là Lâm Phương Anh nhận nuôi. Đặc biệt là ông Tưởng Kinh Quốc đã cho cô đi giải phẫu chỉnh hình cột sống, nắn chân phải, sửa đường làm cầu cho cô dễ dàng đi tới trường. Ông đã nói với cô: “Cháu không có tay, nhưng còn chân, và có thể làm được rất nhiều việc”. Chính tình thương, sự chăm sóc, và lời động viên của ông Tưởng Kinh Quốc đã thay đổi số phận của một con người.

Suy niệm:

Hình ảnh của cô bé Dương Ân Điển là điển hình của mỗi người chúng ta trước mặt Chúa. Trong tình yêu Chúa, mỗi chúng ta là một nhân vị có giá trị, dù chúng ta có xấu xa, tội lỗi hay tật nguyền thế nào đi nữa. Mỗi người đều chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim Chúa.

Chúng ta là chiên của Chúa, dĩ nhiên chúng ta cũng phải nghe tiếng Chúa và biết Chúa qua Kinh Thánh, qua cầu nguyện và qua sự kết hiệp mật thiết với Chúa, để chúng ta tỏ tường thánh ý Ngài và thi hành trong cuộc sống. Theo Chúa, chúng ta sẽ được sự sống đời đời mà không gì có thể cướp mất được.

Lạy Chúa, giữa những ồn ào và bon chen của cuộc sống, xin cho con biết dùng những khoảng lặng bên Chúa để con lắng nghe tiếng Chúa và cảm được tình Chúa yêu con.

 

 

 

 

 

02.05.2023

THỨ BA TUẦN IV PHỤC SINH

Ga 10,22-30

 

Lời Chúa:

“Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi.” (Ga 10,28)

Câu chuyện minh họa:

Trong thiệp báo tin Maria Cristina Cella Mocellin qua đời không mang màu đen tang chế nhưng được viền màu xanh hy vọng của cây cỏ tươi. Chính giữa nổi bật cánh hoa hồng, đọng những giọt sương mai lóng lánh. Bên trong là di ảnh của Cristina, tươi trẻ, duyên dáng và lộng lẫy trong chiếc áo ngày cưới. Bên dưới bức ảnh là lời nguyện trích từ nhật ký của Cristina lúc còn thiếu nữ: Lạy Cha, xin dâng Cha niềm vui của con như ca khúc chúc tụng Cha, trái tim con như căn nhà tiếp đón Cha và cuộc đời con để Cha thực hiện điều Cha muốn.

Và... cuộc đời Cristina kết thúc vào năm 26 tuổi. Chiếc bướu ung thư ác tính nơi tử cung mắc phải năm 18 tuổi, tưởng đã chữa lành, nào ngờ tái xuất hiện. Nàng đã có hai con một trai một gái. Cristina đang đợi đứa con thứ ba. Khi vị bác sĩ báo hung tin: "Cristina, tôi rất tiếc phải cho bà biết chứng ung thư quái ác tái xuất hiện", Cristina im lặng một giây. Lấy lại bình tĩnh nàng nhìn thẳng vào mắt vị bác sĩ và nói:

- Tôi đang có thai. Tôi đang mang thai, bác sĩ ạ!

Vị bác sĩ hiểu ngay. Ông không dám đề nghị với nàng lối trị liệu hóa học, vì như thế có nghĩa là giết chết bào thai!

Maria Cristina sinh hạ Riccardo vào tháng 8 năm 1994. Ngay sau đó, nàng bắt đầu các phương pháp trị liệu hóa học, nhưng quá trễ, bướu ung thư đã ăn sâu nơi nội tạng. Người mẹ trẻ anh dũng êm ái trút hơi thở cuối cùng ngày 22.10.1995, để lại 3 con thơ.

Suy niệm:

Bà mẹ trẻ trong câu chuyện trên đây là hình ảnh đẹp, vì bà đã dám chết để cho con được sống. Đó cũng chính là họa ảnh Chúa Giêsu đã chết vì nhân loại. Chúa Giêsu đã đến trần gian để cứu con người khỏi vũng lầy tội lỗi, và đã chăm sóc từng người chúng ta. Chúa quan tâm đến từng hoàn cảnh, từng cuộc đời, và Ngài muốn chúng ta được hạnh phúc. Sự chăm sóc ấy không những để chúng ta được hạnh phúc đời này nhưng Ngài còn muốn chúng ta được hạnh phúc ở sự sống đời sau, nếu chúng ta biết lắng nghe và bước đi trong đường lối của Ngài.

Phần chúng ta, chúng ta có biết hy sinh cho anh chị em mình chưa? Cuộc sống của chúng ta có họa lại hình ảnh của Chúa Giêsu, Vị mục tử nhân lành không?

 

 

 

 

 

03.05.2023

THỨ TƯ TUẦN IV PHỤC SINH

Thánh Philipphê và thánh Giacôbê Tông đồ

Ga 14,6-14

 

Lời Chúa:

“Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm...” (Ga 14,12)

Câu chuyện minh họa:

George Washington, tổng thống đầu tiên của Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ, người có công đưa nước Mỹ đến độc lập, tự do và phồn thịnh. George cũng nổi tiếng là người luôn biết phục thiện và yêu sự thanh liêm.

Ngày kia, khi còn nhỏ, cậu George ra vườn làm cỏ vô tình chặt đứt cây anh đào mà mẹ rất quý. Khi cha cậu thấy cây anh đào bị chặt, liền hỏi:

Con có biết ai là người chặt cây anh đào không?

George suy nghĩ rồi trả lời:

Chính con là người chặt cây anh đào, xin cha cứ phạt con!

Và George rất ngạc nhiên khi nghe cha nói:

Điều con làm là một điều lỗi, nhưng con đã chữa được điều lỗi đó là khi con dám nhận lỗi.

Suy niệm:

Khi chúng ta tin nhận Chúa là Cha, thì dù chúng ta có lỗi lầm, chúng ta đến với Người thì Người sẽ không bao giờ bỏ mặc ta, mà còn ban ơn giúp ta phục thiện. Chính vì yêu thương nhân loại, nên Chúa Cha đã ban cho nhân loại chính người con yêu quý nhất của mình. Người sống giữa thế gian và coi tất cả chúng ta là anh em của Ngài. Ngài chỉ cần chúng ta tin và đến với Ngài thôi. Đến với Ngài để được Ngài bảo vệ; tin vào Ngài để được sự sống vĩnh cửu.

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp con ra khỏi chính mình để con tìm gặp Chúa, dám đánh mất tất cả vì yêu Chúa, và dám lội ngược dòng để đến với Ngài, vì tin rằng Ngài đang chờ đợi con phía trước.

 

 

 

 

 

04.05.2023

THỨ NĂM TUẦN IV PHỤC SINH

Ga 13,16-20

 

Lời Chúa:

“Chính Thầy biết những người Thầy đã chọn.” (Ga 13,18b)

Câu chuyện minh họa:

Một đan sĩ ẩn mình trong sa mạc tu luyện. Ông bị hành hạ bởi đủ thứ cám dỗ nên quyết định rời khỏi căn chòi của mình để tìm một nơi khác.

Trong khi thầy loay hoay dọn hành lý chuẩn bị lên đường, chợt trong thấy một đan sĩ ở gần đó cũng lúi húi dọn hành lý. Thầy liền hỏi:

- Ông là ai vậy?

Người kia trả lời:

- Là “cái tôi” của anh. Nếu chỉ vì tôi mà anh ra đi thì anh nên biết rằng: dù anh đi đến đâu, tôi cũng theo anh đến đó.

Suy niệm:

Không ai biết mình hơn chính mình đâu. Và nơi mỗi người đều mang một “cái tôi” bên mình. Tùy cách sống của mỗi người mà “cái tôi” nơi mỗi người nặng hay nhẹ. Vì thế, chúng ta phải vượt lên “cái tôi” tiêu cực của mình bằng cách đối mặt và chấp nhận nó, để chúng ta suy nghĩ và sống tích cực hơn. Chúa Giêsu biết chúng ta hơn chúng ta biết chính mình. Nhưng Ngài vẫn chấp nhận chúng ta dù chúng ta có thế nào đi nữa như Madalêna, Phêrô, tên trộm lành… Ánh mắt của Thiên Chúa luôn dõi bước theo từng chặng đường trong cuộc đời chúng ta, không phải để theo dõi và xét xử nhưng với sự yêu thương và săn sóc.

Xin tình yêu Chúa biến đổi cuộc đời, cách sống và suy nghĩ của chúng con để chúng con luôn vui sống với ân ban của Chúa.

 

 

 

 

 

05.05.2023

THỨ SÁU TUẦN IV PHỤC SINH

Ga 14,1-6

 

Lời Chúa:

Ðức Giêsu đáp: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy.” (Ga 14,6)

Câu chuyện minh họa:

Có một người kia chuyên môn sưu tầm các loài bướm. Ngày nọ, khi bước vào một khu vườn, ông ta nhìn thấy chiếc kén của một loài bướm lạ. Ông ta liền ngắt cành cây và mang chiếc kén về nhà. Ít ngày sau, ông ta thấy có nhúc nhích bên trong, nhưng con bướm vẫn chưa phá được chiếc kén để bay ra ngoài. Ngày thứ hai và ngày thứ ba ông ta đều ghi nhận được như vậy, dường như không có tí tiến triển nào. Thế là ông lấy mũi dao rạch chiếc kén cho chú bướm bò ra. Thế nhưng, ông rất thất vọng vì chú bướm chỉ sống được có một lúc rồi lăn đùng ra mà chết. Về sau, một nhà sinh vật học đã cắt nghĩa cho ông hay: Thiên Chúa đã sắp xếp để con bướm phải đấu tranh mới thoát ra được khỏi chiếc kén của mình, vì nhờ đấu tranh gian khổ nó mới được phát triển mạnh mẽ để sinh tồn.

Nhà sưu tầm bướm tưởng rằng dùng lưỡi dao rạch chiếc kén thì sẽ giúp cho chú bướm được thuận lợi hơn, nào ngờ làm như thế ông ta đã huỷ diệt khả năng phát triển và sinh tồn của chú bướm.

Suy niệm:

Chúa Giêsu là con đường để chúng ta bước theo Ngài. Con đường của Ngài là con đường khổ giá. Chúng ta là môn đệ, thì phải đi con đường ấy mà thôi, cũng như loài bướm phải tự nó ra khỏi tổ kén thì mới bắt đầu một cuộc sống. Con đường duy nhất dẫn chúng ta đến ơn cứu độ là Chúa Giêsu, Ngài là đấng trung gian duy nhất mạc khải cho chúng ta về Chúa Cha: “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha.” Ước gì cuộc sống của chúng ta cũng nói lên được rằng, ai thấy người Kitô hữu là thấy Thiên Chúa.

Xin cho đời sống chúng con luôn phản ánh vẻ nhân hậu của Chúa, qua đó, người khác nhận biết Chúa là con đường đưa họ tới ơn cứu độ.

 

 

 

 

 

06.05.2023

THỨ BẢY TUẦN IV PHỤC SINH

Ga 14,7-14

 

Lời Chúa:

Ông Philipphê nói: “Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện” (Ga 14,8)

Câu chuyện minh họa:

Có một vị ẩn sĩ sống khiêm tốn và nghèo khó. Ngày kia, một thiên thần đến với ngài: “Chúa sai tôi đến gặp ngài, ngài có thể xin bất cứ điều gì ngài muốn. Vậy, ngài có muốn được ơn chữa bệnh không?” Vị ẩn sĩ trả lời: “Không, thà để chính Chúa chữa trị thì tốt hơn.” Thiên thần lại đề nghị: “Hay ngài có muốn trở thành mẫu gương để người khác nhìn vào mà sống tốt đẹp hơn không?” Ẩn sĩ khiêm tốn nói: “Không, bởi thế tôi sẽ trở thành trung tâm của sự chú ý.”

Cuối cùng Thiên thần nói: “Ít nhất ngài nên xin một điều gì đó vì Chúa muốn thế.”

“Vâng, tôi xin điều này: xin cho mọi việc thiện được thực hiện qua tôi mà tôi không hề hay biết”. Thế là lời ước của vị ẩn sĩ thành hiện thực, Thiên Chúa ban cho cái bóng của ngài có được mọi quyền năng. Nơi nào có bóng ngài đi qua người bệnh được chữa khỏi, niềm vui thay cho sầu khổ và đất đai trở thành phì nhiêu. Nhưng ẩn sĩ không hề hay biết điều đó, vì dân chúng chỉ chú ý đến cái bóng, đến độ không biết đến ngài.

Suy niệm:

Ông Philipphê xin Chúa Giêsu tỏ cho thấy Chúa Cha. Đó cũng là tâm trạng của rất nhiều người trong chúng ta muốn thấy quyền năng của Thiên Chúa qua những dấu lạ chẳng hạn. Nhưng thật ra Thiên Chúa đã tỏ ra quyền năng của Ngài trong cuộc đời chúng ta rất nhiều mà chúng ta không nhận ra. Chúng ta đòi hỏi mọi sự xảy ra quá mức tầm thường mà những gì thường xảy ra thì chúng ta lại không nhận ra. Tìm kiếm Thiên Chúa là điều tốt và nên làm đối với người Kitô hữu. Bên cạnh đó, chúng ta cần đi xa hơn nữa là làm sao để đời sống chúng ta phản ánh dung mạo Thiên Chúa, qua chúng ta, người khác nhận biết Thiên Chúa.

Chúa luôn gần gũi và yêu thương từng người trong chúng con. Xin con chúng con sống xứng đáng với tình thương ấy và làm cho tình yêu ấy lan tỏa đến những nơi chúng con phục vụ.

Têrêsa Mai An

Gp. Mỹ Tho