12/05/2018
2616
Từ ngày 14.05 đến ngày 19.05.2018_ Phút lắng đọng Lời Chúa








 













 

14.05.2018

THỨ HAI TUẦN 7 PHỤC SINH

Thánh Matthia, tông đồ

Ga 15,9-17

 

Lời Chúa:

“Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy.” (Ga 15,9)

Câu chuyện minh họa:

Có một người đàn ông rất giầu có đã đến tuổi về hưu. Ông trao ban gia tài cho đứa con trai duy nhất, chỉ mong được sống an nhàn tuổi già bên con cháu cho đến hết cuộc đời. Thế nhưng, người con dâu lại không muốn bố chồng ở mãi trong nhà. Cô đã đề nghị chồng phải đưa bố đi ở nơi khác. Người con không muốn mất tình cảm với vợ, nên đã quyết định đưa cha vào viện dưỡng lão, nhưng lại là nơi rẻ tiền nhất theo lời căn dặn của vợ.

Một tuần sau đó, hai cha con đi bộ đến nơi mà người cha sẽ ở. Đi được một lúc bỗng nhiên người cha già bật khóc. Lương tâm người con không chịu nổi, anh nghẹn ngào nói lời xin lỗi cha. Sau một vài phút, người cha bị hắt hủi nghẹn ngào nói: “Con ơi! Cha không khóc vì con đưa cha vào đây. Cha khóc vì cách đây bốn mươi năm trước, cha cũng bước đi trên lối này với ông nội của con, và cũng đưa ông nội con vào viện dưỡng lão tồi tàn này. Cha chỉ “gieo gì gặt ấy thôi!”.

Suy niệm:

Cuộc đời chúng ta là một hành trình gieo gặt. Những lời nói, hành động chúng ta gieo hôm nay, mai này chúng ta sẽ gặt dù thời gian dài hay ngắn, hoặc có thể gặt ở đời sau nữa.

Hôm nay Chúa dạy chúng ta hãy gieo yêu thương, và Ngài mong chúng ta sinh hoa trái, vì Ngài đã gieo vào lòng mỗi người hạt giống của tình yêu thương. Ngài đã sống tình yêu thương ấy bằng cách nâng chúng ta lên hàng bạn hữu. Chúa đã không đòi chúng ta đền đáp tình thương ấy nhưng Ngài mong chúng ta đối xử với nhau bằng tình thương mến: “yêu như Thầy đã yêu”. Thế nhưng, trong cuộc sống lắm lúc cũng có những nhỏ nhen, ích kỷ, ganh tị len lõi, những nghĩa cử yêu thương dường như ít dần, con người ít tôn trọng nhau hơn… Vì thế, con người đang gặp phải những khó khăn, khổ đau vì tình thương con người gieo cho nhau quá ít.

Lạy Chúa, xin cho con biết mở rộng tâm hồn đón nhận anh chị em con bằng tình thương Chúa, để hạt giống Chúa gieo nơi con sinh hoa kết quả dồi dào, mang lại hạnh phúc cho bản thân và anh chị em con.

 

 

 

 

 

15.05.2018

THỨ BA TUẦN 7 PHỤC SINH

Ga 17,1-11a

 

Lời Chúa:

Đức Giê-su ngước mắt lên trời và cầu nguyện: “Lạy Cha, giờ đã đến! Xin Cha tôn vinh Con Cha để Con Cha tôn vinh Cha.” (Ga 17,1)

Câu chuyện minh họa:

Một người đàn bà nọ ước mơ một lần trong đời được hành hương đến Giêrusalem để theo dấu Đức Kitô ngày xưa. Khi con cái lớn lên, họ không quên ước mơ của người mẹ, nên đã làm một cái hộp đề bên ngoài chữ Giêrusalem rồi thỉnh thoảng bỏ vào đó ít tiền để người mẹ có phương tiện thực hiện ước mơ. Vốn là người tận tình bác ái, thỉnh thoảng bà lại lấy tiền chia sẻ cho người nghèo, cứ thế chiếc hộp không bao giờ đủ tiền để bà thực hiện được giấc mơ. Một đêm, người đàn bà ngã bệnh đến không có hy vọng đi Giêrusalem nữa. Bên giường bệnh, người con út thì thầm với mẹ: Có lẽ ngoại trừ mẹ, ai trong chúng con cũng biết rằng mỗi ngày trong đời, mẹ đã và đang theo bước Chúa Giêsu qua những chia sẻ trao ban.

Suy niệm:

Ai trong chúng ta có lẽ cũng ấp ủ một giấc mơ. Chúa Giêsu cũng vậy, Ngài ước mơ cho con người được sống và sống dồi dào nên đã sống kiếp làm người. Ngài đã thực hiện giấc mơ ấy qua cuộc sống hằng ngày, qua những gặp gỡ, sẻ chia, và cao cả hơn hết là chết trên thập giá. Người Kitô hữu chúng ta có lẽ cũng ước mơ một cuộc sống hạnh phúc bên Chúa trên thiên đàng. Vậy thì ngay bây giờ, chúng ta phải sống có ý nghĩa từng giây phút trong cuộc đời qua những hành vi bác ái, chia sẻ, yêu thương… Đức Giêsu được tôn vinh để thành nguồn sống cho mọi người và để mọi người nhận biết Người là Đấng cứu độ

Lạy Chúa, xin cho chúng con được sống nhờ sức sống của Chúa để chúng con được sống đời đời.

 

 

 

 

 

16.05.2018

THỨ TƯ TUẦN 7 PHỤC SINH

Ga 17,11b-19

 

Lời Chúa:

“Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con, để họ nên một như chúng ta.” (Ga 17,11)

Câu chuyện minh họa:

Ngọn hải đăng đầu tiên được xây dựng trên hòn đảo nhỏ Pharos ở Ai Cập cổ. Người coi sóc ngọn đèn ấy qua đời vì tuổi già, một thanh niên được chỉ định thay thế chỗ ông. Người ta dạy anh cách trông nom ngọn đèn sao cho lúc nào cũng đầy dầu.

Ngày đẹp trời thì mọi sự đều ổn cả, công việc không có gì vất vả, nhưng hôm có bão, anh phải giữ cho đèn liên tục cháy sáng để hướng dẫn tàu thuyền tìm nơi ẩn náu. Anh trở nên rất thân thiện với những dân chài thường ghé mượn dầu và lánh nạn. Lâu ngày, số dầu dự trữ hầu như cạn kiệt.

Một tối nọ, anh không gặp người bạn nào. Họ đang neo tàu gần bờ biển. Anh được tin báo là có cơn bão đang hình thành.

Anh nghĩ: “Vậy mình phải đốt đèn lên mới được.”

Nhưng chiếc đèn bị bỏ bẳng từ lâu nên bẩn thỉu và hết dầu. Anh thả một hòn đá vào bình dự trữ chỉ nghe thấy tiếng kêu khô khốc. Trong khoảnh khắc, cơn bão đã phá nát và nhận chìm mọi thứ. Nhiều con tàu bị sóng gió cuốn xô vô vọng, không nhìn thấy ánh sáng ngọn hải đăng, và bị đập tan thành từng mảnh.

Suy niệm:

Đời sống kết hợp với Chúa rất quan trọng đối với người Kitô hữu. Ngọn đèn dầu mà không có dầu như người Kitô hữu không có Chúa vậy. Chúng ta cần liên tục thêm dầu vào đời sống đức tin mỗi ngày bằng cầu nguyện, tham dự thánh lễ, lãnh nhận các bí tích…

Trước khi về với Chúa Cha, Chúa Giêsu cầu nguyện cho Giáo hội của Người nơi trần gian để Người gìn giữ Giáo hội, và không để một ai phải hư mất. Có Chúa đồng hành, Giáo hội dù có gặp khó khăn thử thách cũng sẽ lướt thắng mọi cơn cám dỗ, chỉ cần biết tin tưởng và cậy trông vào Chúa.

Lạy Chúa Giêsu phục sinh, xin cho đời sống đức tin của chúng con mỗi ngày trưởng thành hơn để giữa những nghi kỵ và thách đố, chúng con dám can đảm làm chứng cho sự thật.

 

 

 

 

 

17.05.2018

THỨ NĂM TUẦN 7 PHỤC SINH

Ga 17,20-26

 

Lời Chúa:

“Lạy Cha, con muốn rằng con ở đâu, thì những người Cha đã ban cho con cũng ở đó với con, để họ chiêm ngưỡng vinh quang của con, vinh quang mà Cha đã ban cho con...” (Ga 17,24)

Câu chuyện minh họa:

Năm 1976, chiến tranh giữa Pháp và Liên Minh Ý- Áo. Đại Tướng Pháp: Bonaparte đưa quân đến một địa điểm, có cây cầu bắc qua trận tuyến địch. Trong lúc trận chiến đang nguy, Bonaparte hô tiến qua cầu. Không một ai qua! Bonaparte xuống ngựa, giựt lá cờ quân đoàn, chân bước qua cầu, miệng hô: “Ai yêu Tổ quốc thì theo ta!”. Ngó lại, trên cầu chỉ có một mình mà lá cờ đã rách nhiều mảnh vì đạn của địch quân. Khi ấy có cậu bé 13 tuổi đánh trống thúc quân, hai tay đập mạnh vào trống chân bước qua cầu theo đại tướng, quân sĩ tràn theo qua cầu. Bonaparte toàn thắng và chấm dứt chiến tranh...

8 năm sau, Bonaparte đã là Hoàng Đế Napolêôn, trở lại chỗ cũ, có lễ nghi nghinh tiếp rất long trọng. Napolêôn muốn bắt tay cậu bé Vidal đã 21 tuổi hiện ở trong quân đoàn lại đó.

Hỏi đến Vidal thì cậu đã nghỉ phép để đưa đám tang mẹ. Napolêôn bãi bỏ tất cả nghi lễ quân Đội, đi thẳng đến làng của Vidal, theo sau đám tang đến huyệt, đọc bài điếu văn rồi đi bộ cùng Vidal trở về. Vidal từ chối và mời Hoàng đế lên xe. Hoàng đế Napolêôn đáp: “Tám năm trước con đã liều chết theo ta trên con đường chết, nay trên con đường đau khổ, con cho ta theo con, cho có bạn!"

Suy niệm:

Những ai bước theo Chúa trong cuộc khổ nạn, thì chắc rằng họ cũng sẽ được chia sẻ vinh quang với Chúa. Như thế, mọi thử thách ở đời này làm cho người Kitô hữu thêm giá trị cao cả, và trở nên giống Chúa Kitô hơn. Chúa Giêsu đã hạ mình xuống thế làm người để nâng loài người sa ngã lên. Và cho chúng ta trở thành con cái Chúa và nên một trong Thiên Chúa. Đó là tình yêu cao cả mà Chúa đã dành cho loài người chúng ta.

Xin Chúa cho con cảm nghiệm được tình yêu mà Ngài đã dành cho con, và đền đáp tình yêu ấy qua cách sống của con.

 

 

 

 

 

18.05.2018

THỨ SÁU TUẦN 7 PHỤC SINH

Ga 21,15-19

 

Lời Chúa:

“Đức Giê-su hỏi ông Si-môn Phê-rô: "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy hơn các anh em này không?...” (Ga 21,15)

Câu chuyện minh họa:

Một cậu trai Ấn Độ muốn làm người hùng, nên cậu phải học săn thú, đánh cá và bán cung.

Rồi ngày quan trọng đã đến cậu bé phải làm cái cung tên cho mình. Đó là  công việc đòi kỷ năng và lòng kiên nhẫn, và chỉ một người duy nhất thực hiện từ đầu chí cuối. Khó nhất là việc chọn được cây gỗ tốt. Tới ngày đã định đi chọn gỗ, cha cậu dặn hai lời:

- Thứ nhất, một khi qua cây nào rồi, thì đừng bao giờ nghĩ tới nó nữa.

- Thứ hai, khi đã quyết chí chọn rồi, thì đừng đổi ý.

Sáng sớm, cậu ta lên đường. Cậu sục sạo và quan sát kỹ hết cây này sang cây khác. Đã gần đến bên kia bìa rừng, không còn bao nhiêu cây nữa, vì vậy buộc cậu phải chọn.

Nhưng khi vác một cây non về nhà, cha cậu bảo cây ấy chưa hẳn là tốt nhất. Cha cậu hỏi cậu đã gặp những gì và học được những gì ngày hôm đó. Nghĩ ngợi một hồi, cậu nói: “Bố ạ, con học được rằng một khi đã chọn rồi, thì khó lòng mà thay đổi.”

Suy niệm:

Việc chọn lựa trong cuộc sống cũng rất quan trọng, có những chọn lựa chúng ta phải chấp nhận suốt đời, và có những chọn lựa mang lại cho ta hạnh phúc. Kitô hữu đã chọn Chúa là gia nghiệp, là hạnh phúc và là con đường để bước theo. Thế nhưng chọn lựa ấy không phải lúc nào cũng dễ thực hiện. Chúa Giêsu ba lần chất vấn Phêrô: “con có yêu mến Thầy hơn những người này không?”. Đó cũng là câu hỏi cho mỗi người chúng ta trong hành trình theo Chúa. Điều kiện để làm môn đệ và chu toàn sứ mạng là tình yêu, vì nó có sức mạnh nối kết và biến đổi con người.

Xin thắp lên trong con ngọn lửa của lòng yêu mến Chúa, để con sẵn sàng chia sẻ tình yêu ấy cho những người con gặp gỡ.

 

 

 

 

 

19.05.2018

THỨ BẢY TUẦN 7 PHỤC SINH

Ga 21,20-25

 

Lời Chúa:

Ông Phê-rô nói với Đức Giê-su: "Thưa Thầy, còn anh này thì sao?" Đức Giê-su đáp: "Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh? Phần anh, hãy theo Thầy” (Ga 21,21-22)

Câu chuyện minh họa:

Trong thời nội chiến tại Hoa Kỳ, Tổng thống Abraham Lincoln đã chọn một viên sĩ quan trẻ tuổi làm thư ký riêng của ông. Viên sĩ quan này là người nổi tiếng là gan dạ và kiêu hùng. Vì thế công việc bàn giấy xem ra không mấy thích hợp với anh ta.

Viên sĩ quan này chỉ có một ước mơ là được trở lại chiến trường, bởi vì anh nghĩ rằng, chỉ ở nơi trận mạc, anh mới có thể phục vụ cho xứ sở của anh cách đắc lực được mà thôi. Vì thế, rất nhiều lần viên sĩ quan này than phiền với Abraham Lincoln về vị trí tù túng của anh, và anh xin với vị nguyên thủ quốc gia của anh, cho anh được trở lại chiến trường.

Lần đó Abraham nhìn thẳng vào viên sĩ quan và nói :

-Này anh bạn trẻ, theo tôi nhận xét thì quả thực anh luôn luôn muốn xả thân cho Tổ Quốc, nhưng anh không muốn sống cho Tổ Quốc

Qua lời nhận xét trên đây, Abraham Lincoln muốn nói với viên sĩ quan trẻ tuổi kia rằng, xả thân cho tổ quốc cũng giá trị như sống cho tổ quốc. Bởi vì nếu cái chết ở ngoài chiến trường của người chiến binh là một bằng chứng cho lòng yêu tổ quốc, thì cuộc sống phục vụ tại bàn giấy, cũng là một bằng chứng cho lòng yêu đó.

Suy niệm:

Trong bài Tin mừng hôm nay, Thánh Gioan cho chúng ta thấy rằng, Chúa dùng chúng ta mỗi người với một cách thế khác nhau, có người phải dùng cả mạng sống, có người chỉ âm thầm trong đời sống cầu nguyện, hay có những người vất vả cho công việc phục vụ…

Các tông đồ và cộng đoàn tiên khởi đã làm chứng về Chúa Phục sinh bằng lời rao giảng, kinh nghiệm sống với Chúa, và bằng việc hy sinh cả mạng sống mình nữa. Cũng vậy, chúng ta mỗi người tùy hoàn cảnh cũng có thể làm chứng về Chúa về đức tin, thái độ, và gương sáng.

Xin cho chúng con can đảm làm chứng cho Chúa bằng chính đời sống hằng ngày.

Têrêsa Mai An

Gp. Mỹ Tho