30/10/2021
1475
Từ ngày 01.11 đến ngày 06.11.2021 _ Phút lắng đọng Lời Chúa























 

01.11.2021

THỨ HAI TUẦN XXXI THƯỜNG NIÊN

Các thánh nam nữ

Mt 5,1-12a

 

Lời Chúa:

“Phúc thay....” (Mt 5,1)

Câu chuyện minh họa:

Người đàn ông chán đời đứng nhìn xuống dòng nước từ một chiếc cầu cao. Ông ta đốt một điếu thuốc cuối cùng trước khi kết liễu cuộc đời bất hạnh không còn lối thoát nào nữa. Ông ta đã làm đủ mọi cách để lấp đầy nỗi chán chường. Ông đã đi đây đi đó, đã tìm lạc thú trong những cuộc vui chơi, đã chạy đến với mọi thứ hơi men và khói thuốc. Nhưng nỗi chán chường càng thêm chất ngất.

Ông ta thử thời vận lần cuối bằng một cuộc hôn nhân. Nhưng không có người đàn bà nào ở với ông được vài tháng. Ông ta đòi hỏi quá nhiều, mà lại chẳng biết nghĩ đến ai cả. Ông ta nhận ra rằng ông đã chán chường và chẳng ai được hạnh phúc bên cạnh ông. Chỉ có dòng sông may ra mới đem lại cho ông sự thanh thoát.

Ông ta chưa kịp hút xong điếu thuốc thì thấy có người hành khất đi qua cầu. Con người rách rưới đó đứng nhìn ông và đưa tay xin giúp đỡ. Người đàn ông chán đời không ngần ngại rút cả ví tiền trao cho người hành khất và bảo:

- Thôi, ông cầm lấy cả đi. Tôi đâu cần tiền làm chi nữa.

Người hành khất cầm lấy chiếc ví, nhìn thẳng vào mắt kẻ chán đời và nói với giọng vừa ôn tồn vừa nghiêm nghị:

- Thưa ông, tôi không cần một số tiền lớn như thế này. Tuy là một người đi xin ăn, nhưng tôi không phải là kẻ hèn nhát. Tôi cũng không muốn nhận tiền của một kẻ hèn nhát. Ông hãy giữ ví tiền mà đem qua thế giới bên kia với ông.

Nói xong, người hành khất ném cái ví xuống dòng nước rồi lặng lẽ bỏ đi, để mặc kẻ chán đời với nỗi đắng cay chua xót đang gặm nhấm cõi lòng.

Đã hút xong điếu thuốc, nhưng kẻ chán đời vẫn chưa muốn kết liễu đời mình. Ông ta nhìn theo người hành khất đang từ từ mất dạng. Tự nhiên, ông ta không muốn chết nữa, mà chỉ muốn nhặt ví tiền trao tặng lại cho người hành khất. Chưa một lần trong đời, ông ta biết trao tặng cho ai bất cứ điều gì. Giờ phút này, ông ta muốn mở rộng tâm hồn, giang rộng đôi tay để trao tặng và muốn tiếp tục sống.

Suy niệm:

Thiên Chúa đến đem lại hạnh phúc cho con người, nhưng khi con người sống không định hướng, không nhận ra Chúa là cùng đích cuộc đời sẽ cảm thấy cuộc đời buồn chán. Trong Chúa, dù chúng ta có đau khổ nhưng vẫn thấy hạnh phúc vì Chúa đã đi qua những đau khổ trong cuộc đời của Ngài: bị chống đối, bị khước từ, và chết trên thập giá…

Những mối phúc hôm nay Chúa nói đến, Ngài đã sống triệt để trong cuộc đời Ngài, vì Ngài đã từ bỏ bản thân mình, thương xót người, ngay thẳng, xây dựng hòa bình, và chịu bách hại. Và kết quả của những mối phúc ấy là “phần thưởng dành cho anh em ở trên trời rất lớn lao”. Vì thế, giữa những đau khổ chúng ta gặp trong cuộc đời này, chúng ta hãy vui mừng nhận ra mình là người hạnh phúc vì chúng ta từng bước họa lại con đường Chúa đã đi, và chắc chắn rằng Chúa sẽ giang tay chờ đón ta phía trước, và Nước Trời sẽ không còn xa chúng ta nữa.

Lạy Chúa, xin cho con biết sống trọn vẹn ơn gọi của mình mỗi ngày, sống giây phút hiện tại và phó thác mọi sự vào bàn tay quan phòng của Chúa.

 

 

 

 

 

02.11.2021

THỨ NĂM TUẦN XXX THƯỜNG NIÊN

Lễ các đẳng, cầu cho các tín hữu đã qua đời

Ga 6,37-40

 

Lời Chúa:

“Tất cả những kẻ Người đã ban cho tôi, tôi sẽ không để mất một ai, nhưng sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết”. (Ga 6,39)

Câu chuyện minh họa:

Người ta kể rằng: Có một người duy nhất sống sót trong một tai nạn đắm tàu và trôi dạt trên một hoang đảo nhỏ. Kiệt sức, nhưng cuối cùng anh đã gom được những mẫu gỗ trôi dạt và tạo cho mình một túp lều nhỏ để trú ẩn và cất giữ một vài đồ đạc còn sót lại. Ngày ngày anh nhìn về chân trời cầu mong được cứu thoát, nhưng dường như vô ích.

Thế rồi một ngày, như thường lệ anh rời khỏi chòi để tìm thức ăn trong khi bếp lửa trong lều vẫn cháy. Khi anh trở về thì túp lều nhỏ đã ngập trong lửa, khói cuộn bốc lên trời cao. Điều tồi tệ nhất đã xảy đến. Mọi thứ đều tiêu tan thành tro bụi. Anh chết lặng trong sự tuyệt vọng: "Sao mọi việc thế này lại xảy đến với tôi hở trời!".

Thế nhưng, rạng sáng hôm sau, anh bị đánh thức bởi âm thanh của một chiếc tàu đang tiến đến gần đảo. Người ta đã đến để cứu anh. "Làm sao các anh biết được tôi ở đây?" - Anh hỏi những người cứu mình. Họ trả lời: "Chúng tôi thấy tín hiệu khói của anh".

Suy niệm:

Các linh hồn đã qua đời luôn trông mong nơi những người còn sống nhớ đến họ và cứu họ thoát sự trầm luân, bằng những hy sinh, lời cầu nguyện và lòng quảng đại. Ngọn lửa vô tình bốc cháy của người thanh niên đã trở thành dấu hiệu cho người lái tàu đến cứu anh. Cũng vậy, Giáo hội dành tháng 11 như dấu hiệu để chúng ta tưởng nhớ và cầu nguyện cho các linh hồn, cách riêng trong ngày lễ hôm nay. Họ là những người thân của chúng ta, đang tha thiết trông chờ những lời kinh, hy sinh, thánh lễ… của chúng ta mỗi ngày. Đó cũng là cách chúng ta đền ơn họ, báo hiếu công ơn cha mẹ, những người thân yêu của chúng ta đã qua đời.

Lạy Chúa, xin thánh hóa những hy sinh, những công việc chúng con làm hôm nay như của lễ dâng lên Chúa, và xin Chúa thương cứu rỗi các linh hồn.

 

 

 

 

 

03.11.2021

THỨ TƯ TUẦN XXXI THƯỜNG NIÊN

Lc 14,25-33

 

Lời Chúa:

“Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi thì không thể làm môn đệ tôi được”. (Lc 14,27)

Câu chuyện minh họa:

Có người đàn ông kia là một Kitô hữu. Vợ con ông đều chết cả, tài sản bị tiêu tan, địa vị cũng không còn, chỉ còn duy nhất một đức tin mong manh. Một hôm, ông đến gần một người thợ đang xây nhà thờ, thấy người kia đang đẽo gọt một miếng đá nhỏ để tạo ra một tam giác đứng, ông nhìn hồi lâu rồi hỏi:

- Anh đang làm gì vậy?

- Bác nhìn lên đỉnh Tháp nhà thờ xem. Ở đó có một chỗ trống. Tôi đang đẽo miếng đá nhỏ này để đặt nó vào đó.

Ông gật gù ngẫm nghĩ, và cảm thấy như thể Chúa nói với mình: “Ta đang đẽo gọt con để con thích  hợp với chỗ trống trong công trình của Ta...”, và ông rời chỗ ấy ra đi, tràn nước mắt hạnh phúc.

Suy niệm:

Giữa những đau khổ, người Kitô hữu trong câu chuyện trên muốn buông xuôi tất cả, nhưng nơi anh còn một điều quý giá là đức tin, và đó chính là điều giúp anh tìm ra chân lý cho cuộc sống mình: Chúa đang đẽo gọt anh để đặt anh vào công trình của Chúa.

Là những môn đệ của Chúa, Chúa muốn chúng ta đáp trả những đòi hỏi của Chúa Giêsu, những điều ấy thật không dễ dàng chút nào, giữa cuộc sống đầy tiện nghi vật chất, Ngài muốn chúng ta sống nghèo khó, giữa cuộc sống đầy hưởng thụ, Ngài muốn chúng ta từ bỏ… Thế nhưng, với những ai có lòng yêu mến Chúa thì sẽ không ngần ngại thi hành những đòi hỏi của Chúa, sẵn sàng chia sẻ thập giá với Chúa. Theo Chúa, chúng ta không thấy được những cái lợi hiện tại nhưng Ngài sẽ không quên ban thưởng cho chúng ta không những ở đời này nhưng hết sức lớn lao ở đời sau.

Lạy Chúa, xin cho con trung thành với những đòi hỏi của Chúa và cố gắng hết sức để thi hành trong cuộc sống, và để con được lớn lên trong Chúa từng ngày.

 

 

 

 

 

04.11.2021

THỨ NĂM TUẦN XXXI THƯỜNG NIÊN

Thánh Carôlô Borrômêô, giám mục

Lc 15,1-10

 

Lời Chúa:

“Tôi nói cho các ông hay: giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối…” (Lc 15,10)

Câu chuyện minh họa:

Ở Phi châu, có một bộ tộc khá kì lạ. Họ không bao giờ đếm, không ai biết tí gì về toán học. Có người hỏi một người dân bản địa có bao nhiêu cừu. Anh đáp: không biết. “Vậy nếu lỡ mất một hai con, làm sao anh biết?” Câu trả lời thật ý nhị: “Không phải tôi mất một con số, mà mất một bộ mặt”.

Suy niệm:

Thiên Chúa yêu thương con người và tuyệt đỉnh của sự yêu thương là tha thứ. Thiên Chúa luôn sẵn sàng tha thứ cho chúng ta khi chúng ta biết ăn năn sám hối và quay về với Chúa. Những người bé mọn nhận được nơi Chúa sự bênh đỡ, những người bệnh tật đón nhận sự chữa lành, những người tội lỗi cảm nhận niềm hạnh phúc vì được Chúa thứ tha và đón nhận… Và trên thập giá: “Lạy Cha, xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng làm”.

Vì thương xót con người, Thiên Chúa không giấu được niềm vui khi có người tội lỗi ăn năn sám hối, Ngài biểu hiện niềm vui ấy qua dụ ngôn người đàn bà tìm thấy đồng quan đã đánh mất, bà mời bạn bè, láng giềng đến chia vui; người chăn chiên tìm được một con chiên lạc, vác lên vai, mà rằng “Anh em hãy chia vui với tôi, vì tôi đã tìm thấy con chiên lạc!”. Và niềm vui ấy lan tràn đến các thánh trên thiên đàng: “Các Thiên Thần của Thiên Chúa sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải” (Lc 15,10).

Lạy Chúa, Chúa luôn mở rộng vòng tay yêu thương tha thứ cho những tội nhân, xin cho chúng con biết chạy đến với Chúa sau những lần vấp ngã, để chúng con hưởng nếm tình yêu dạt dào của lòng thương xót Chúa.

 

 

 

 

 

05.11.2021

THỨ SÁU TUẦN XXXI THƯỜNG NIÊN

Lc 16,1-8

 

Lời Chúa:

“Quả thế, con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại.” (Lc 16,8)

Câu chuyện minh họa:

Có một anh lính ba gai, không bao giờ làm hài lòng cấp chỉ huy của mình là một ông đại tá. Mỗi lần trình diện thì hoặc là đôi giày còn bẩn, súng chưa lau, hay tới chậm mất mấy phút. Hôm đó anh được xả trại và được tự do đi chơi cho tới 8 giờ tối. Vào lúc 7g45 anh vẫn còn lang thang ngoài phố. Bất ngờ anh trông thấy chiếc xe của ông đại tá. Định rẽ vào một con hẻm nhưng không kịp. Ông đại tá dừng xe trước mặt anh và nói:

- Đúng 08g00 anh phải trình diện tôi tại Bộ chỉ huy, bằng không sẽ bị 3 ngày cấm cố.

Anh lính suy nghĩ thật mau. Chỉ còn 15 phút nữa. Đi bộ thì không kịp, đón xe thì không có. Lập tức anh chạy theo chiếc xe của ông đại tá. May thay, chiếc cốp phía sau vẫn còn mở. Thế là anh vội nhảy lên và chui tọt vào trong. Ông đại tá cho xe chạy vòng vòng qua mấy ngã đường rồi trở về doanh trại. Nhưng khi xe vừa dừng lại thì anh lính cũng nhảy xuống và trình diện ông đại tá. Ông đại tá bèn khen:

- Anh đã hành động khôn ngoan, tôi tha phạt cho anh, từ nay trong mọi hoàn cảnh, anh cũng hãy hành động khôn ngoan như thế.

Suy niệm:

Chúa Giêsu không ca tụng sự gian tham của người quản gia bất lương, nhưng khen ngợi thái độ khôn khéo của ông, khi biết hành động cách khôn ngoan trong việc sử dụng tiền của. Cũng vậy, Chúa Giêsu cũng muốn mỗi người chúng ta biết dùng những gì chúng ta có để mua lấy bạn hữu, vì chúng ta chỉ là những người quản lý của Chúa. Và nếu chúng ta biết hành động khôn ngoan, chúng ta sẽ trở thành bạn hữu của Chúa.

Lạy Chúa, xin cho mỗi người trong chúng con biết sử dụng những ân huệ Chúa ban một cách khôn ngoan; nhất là biết trao ban để làm giàu và sinh lợi cho Chúa.

 

 

 

 

 

06.11.2021

THỨ BẢY TUẦN XXXI THƯỜNG NIÊN

Lc 16,9-15

 

Lời Chúa:

“Nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng tiền của bất chính, thì ai sẽ tín nhiệm mà giao phó của cải chân thật cho anh em?” (Lc 16,11)

Câu chuyện minh họa:

Ông chủ vườn chôm chôm giàu có, sáng nọ thấy hai em nhỏ đứng ngoài cổng nhìn vào một cách thèm thuồng. Ông là người yêu trẻ nên cho gọi hai em đến và bảo:

- Hai em cứ việc vô vườn ăn, nhưng không được đem trái nào ra.

Trước khi các em đi về, ông đã khám túi và hài lòng vì không thấy một trái chôm chôm nào cả. Nhưng ông lấy làm lạ vì thấy hai em đi theo bờ dậu, cúi xuống như lượm một cái gì đó. Đoán được mưu của hai em, ông cho gọi lại và hỏi. Hai em bèn phải thú thực rằng mình có ném mấy quả ra ngoài hàng rào, để rồi sẽ lượm về cho em. Ông khen hai em đã hành động khôn ngoan và cho phép hai em đem những quả chôm chôm ấy về.

Suy niệm:

Ngay sau dụ ngôn người quản gia bất trung, thánh Luca thuật lại những lời bình luận của Đức Giê-su về dụ ngôn trên và khuyên chúng ta nên dùng tiền của đời này để mua lấy những giá trị đời sau. Chúa Giê-su không kết án tiền của, Ngài cũng không loại trừ người giàu. Ngài chỉ lên án những hạng người tôn thờ của cải làm chúa của mình. Ngài đã nói rõ: "không ai có thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi tiền của" (Lc 16,13).

Chúa không chấp nhận chúng ta tôn thờ tiền bạc, nhưng muốn dùng nó như phương tiện giúp ta trở nên hạnh phúc hơn, khi chúng ta biết trao ban và biết nhạy cảm trước nhu cầu của người khác để sẻ chia, nhất là những anh chị em gần chúng ta.

Lạy Chúa, xin đừng để của cải, vật chất giam hãm cuộc đời chúng con và làm cho chúng con đui mù trước những giá trị của Tin Mừng như sự chia sẻ, tình liên đới, lòng quảng đại với tha nhân. Amen.

Têrêsa Mai An

Gp. Mỹ Tho