17/08/2010
575

LỜI TỰ TÌNH...

 

Hằng năm cứ vào những ngày trung tuần của tháng 7, hoặc những ngày đầu tháng 8. Chúng tôi được thông báo của Cha sở về lớp giáo lý. Chúng tôi tạm gác lại những nhọc nhằn lo toan để cùng qui tụ về mái nhà chung thân yêu.

Ở đây chúng tôi được nối lại tình thân, đời sống tâm linh cũng như nhìn lại sứ mệnh của mình trong năm qua. Mặc dù chúng tôi thuộc mọi lứa tuổi và có những vai trò khác nhau trong xứ, song chỉ có một ý hướng là học hỏi thêm kiến thức về giáo lý để phục vụ.

Sau khi ổn định nơi chốn nghỉ ngơi, hồi chuông giờ học đầu tiên cũng được vang lên. Một đại diện học viên chúng tôi có vài lời chào mừng Đức Cha cùng Quí Cha ban giảng huấn, rồi chúng tôi cùng chăm chỉ lắng nghe lời giáo huấn của vị Cha chung. Ngài nhấn mạnh về vai trò truyền giáo của giáo dân ngày nay, bởi Ngài nhận thấy ở đất nước Đại Hàn việc giáo dân truyền giáo đem lại kết quả, và Ngài còn giới thiệu với chúng tôi những chứng nhân là giáo dân như chúng tôi, và họ kể lại những biến đổi kỳ diệu mà Thiên Chúa đã làm cho họ.

Bước vào giờ những giờ học, chúng tôi nhận được nhiều kiến thức bổ ích, như bài dạy của Cha Tổng Đại Diện về lịch sử Giáo Hội, giúp chúng tôi hiểu biết nhiều hơn về Mẹ Giáo Hội, để chúng tôi thêm yêu mến mà dấn thân loan báo Tin Mừng của Chúa để Nước Chúa mãi trường tồn và lan rộng mãi đến thế hệ mai sau.

Ở những Cha giáo khác, những bài giáo lý sâu xa giúp chúng tôi hiểu và đào sâu hơn về Thiên Chúa, về Giáo Hội như:

  - Đối thoại và hợp tác.

  - Về nguồn để khám phá ra bản chất Giáo hội và sứ mệnh của mình.v.v...

  - Nước Thiên Chúa chúng ta đang sống: sự bình an và hoan lạc.

  - Về Năm thánh:

    • Mầu nhiệm - để biết mình là ai và Giáo Hội là thế nào ?

    • Hiệp thông - để biết mình ở trong Giáo hội mình phải ra sao ?

    • Sứ vụ - để biết mình ở trong thế giới này mình phải làm gì?

Thiết thực hơn: chúng tôi được hướng dẫn soạn giáo án theo phương cách mới để việc dạy và học kết quả hơn. Với những giờ thảo luận sôi nổi, nhưng mang tính học hỏi để tìm ra phương cách tốt trong việc giúp giáo lý.

Đặc biệt hơn là vào một bửa cơm trưa giữa tuần, chúng tôi được dùng cơm chung và hầu chuyện với vị Cha chung của mình. Sự hiện diện của Ngài làm cho bầu khí nhà cơm hôm ấy thêm phần ấm cúng và thân thiện, Ngài ân cần thăm hỏi từng bàn ăn của học viên, khiến mọi người thấy vui và ngon miệng hơn.

Hơn thế là nơi bàn ăn của một số chúng tôi được vinh dự cùng bàn, và Ngài đã không từ chối một câu hỏi, một thắc mắc nào của chúng tôi, Ngài vui vẻ giải thích từng phần, dạy bảo một cách thân tình: người giáo dân phải làm gì trong xã hội và trong Giáo hội, nhất là với xứ đạo với Cha sở của mình v.v... và cùng nhiều điều bổ ích khác.

Riêng tôi, lần đầu tiên được ngồi dùng cơm và thưa chuyện với Ngài, hình như nỗi sợ hãi về Ngài trong tôi trước kia như biến mất tự lúc nào, làm như bữa cơm ấy nơi tôi cảm thấy no lòng về thể xác lẫn tinh thần nữa. Và rồi trước khi chào biệt chúng tôi, Ngài lớn tiếng với giọng thân tình “Hôm nay biết chúng con đây, rồi mai mốt chừng nào chúng con đến thăm Đức Cha cũng được không phân biệt ai”. Rồi với nụ cười triều mến Ngài tạm biệt chúng tôi, chúng tôi nhìn theo trong yêu thương và nuối tiếc.

Nói về các vị Cha giáo, chúng tôi nhận thấy mỗi Ngài đều có nỗi ưu tư, lo lắng bởi đề tài thì rộng mà thời gian lại hạn hẹp, không biết chúng tôi có kịp tiếp thu và đem về thực hành được không. Riêng Cha trưởng khóa, chúng tôi nhận thấy Cha luôn sát cánh với chúng tôi trong mọi công việc, để nhắc nhở, bảo ban, và hình như nỗi khắc khoải lo âu hằn rõ nơi khuôn mặt khả ái của Cha, vì không biết khóa học này của chúng tôi có mang lại hiệu quả không. Thôi thì biết nói sao! Cha hết sức Cha, con hết sức con, còn hiệu quả hay không thì Cha con ta nằm trong lòng bàn tay Chúa quan phòng vậy.

 

Một chiều trung tuần tháng 8.

Học viên Giuse Lê Thanh Việt – Giáo xứ Thủ Ngữ