Thứ Tư - Tuần X Thường Niên

Bài đọc 1: 1V 18,20-39

20 Vua A-kháp sai người đi mời toàn thể con cái Ít-ra-en và triệu tập các ngôn sứ trên núi Các-men. 21 Bấy giờ, ông Ê-li-a đến bên dân và nói : "Các ngươi nhảy khập khiễng hai chân cho tới bao giờ ? Nếu ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa, hãy theo Người ; còn nếu là Ba-an thì cứ theo nó !" Nhưng dân chúng không đáp lại lời nào. 22 Ông Ê-li-a lại nói với dân : "Chỉ sót lại mình tôi là ngôn sứ của ĐỨC CHÚA, còn ngôn sứ của Ba-an có những bốn trăm năm mươi người. 23 Hãy cho chúng tôi hai con bò mộng ; họ hãy chọn lấy một con, chặt ra và đặt trên củi, nhưng đừng châm lửa ; tôi cũng làm thịt con bò kia, rồi đặt trên củi, nhưng sẽ không châm lửa. 24 Đoạn các ngươi hãy kêu cầu danh thần của các ngươi ; còn tôi, tôi kêu cầu danh ĐỨC CHÚA. Vị thần nào đáp lại bằng lửa thì vị đó chính là Thiên Chúa. Toàn dân trả lời và nói : "Đề nghị hay đó !" 25 Bấy giờ, ông Ê-li-a nói với các ngôn sứ Ba-an : "Các người chọn lấy một con bò và làm trước đi, vì các người đông hơn. Rồi hãy kêu cầu danh thần của các người nhưng đừng châm lửa." 26 Vậy, họ lấy con bò người ta đưa cho họ, làm thịt, rồi kêu cầu danh thần Ba-an từ sáng tới trưa : "Lạy thần Ba-an, xin đáp lời chúng tôi !" Nhưng không một tiếng nói, không một ai trả lời, và họ nhảy khập khiễng bên cạnh bàn thờ họ đã dựng. 27 Đến trưa, ông Ê-li-a chế nhạo họ rằng : "Kêu lớn tiếng lên, vì người là một vị thần mà ! Người đang mải suy nghĩ, hay là đi vắng hoặc trẩy đường xa ; có khi người đang ngủ, thì sẽ thức dậy thôi !" 28 Họ càng kêu lớn tiếng hơn và theo thói tục của họ, họ dùng gươm, giáo rạch mình đến chảy máu. 29 Quá trưa rồi mà họ vẫn tiếp tục nói liên miên cho tới giờ dâng lễ ; nhưng vẫn không một tiếng nói, không ai trả lời, không người để ý.

30 Bấy giờ ông Ê-li-a nói với toàn dân : "Các người hãy lại đây." Toàn dân tiến lại gần ông. Ông dọn lại bàn thờ ĐỨC CHÚA đã bị phá huỷ. 31 Ông Ê-li-a lấy mười hai phiến đá, theo số các chi tộc con cháu ông Gia-cóp, người đã được ĐỨC CHÚA phán bảo rằng : "Tên ngươi sẽ là Ít-ra-en." 32 Ông dùng các phiến đá ấy xây lại một bàn thờ kính ĐỨC CHÚA. Ông đào một đường mương chung quanh bàn thờ rộng cỡ hai thúng hạt giống. 33 Ông xếp củi lên, rồi làm thịt con bò mộng và đặt trên đống củi. 34 Ông nói : "Hãy đổ nước đầy bốn lu và tưới lên lễ vật và củi." Họ làm như vậy. Ông nói : "Lần thứ hai nữa", họ làm lần thứ hai. Ông lại nói : "Lần thứ ba !" và họ làm lần thứ ba. 35 Nước chảy tràn quanh bàn thờ, khiến đường mương cũng đầy nước. 36 Đến giờ dâng lễ, ngôn sứ Ê-li-a tiến ra và nói : "Lạy ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của Áp-ra-ham, I-xa-ác và Ít-ra-en ! Ước chi hôm nay người ta biết rằng trong Ít-ra-en Ngài là Thiên Chúa và con là tôi tớ Ngài. Cũng vì lời Ngài phán mà con đã làm tất cả các việc này. 37 Xin đáp lời con, lạy ĐỨC CHÚA, xin đáp lời con, để dân này nhận biết Ngài là ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa thật, và Ngài đã khiến họ thay lòng đổi dạ." 38 Bấy giờ lửa của ĐỨC CHÚA ập xuống, thiêu rụi của lễ, củi, đá và bụi, cả nước trong mương cũng hút cạn luôn. 39 Toàn dân thấy vậy, liền phủ phục sát đất và nói : "ĐỨC CHÚA quả là Thiên Chúa ! ĐỨC CHÚA quả là Thiên Chúa !"

 

Bài Tin Mừng: Mt 5,17-19

17 "Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ Luật Mô-sê hoặc lời các ngôn sứ. Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn. 18 Vì, Thầy bảo thật anh em, trước khi trời đất qua đi, thì một chấm một phết trong Lề Luật cũng sẽ không qua đi, cho đến khi mọi sự được hoàn thành.  19 Vậy ai bãi bỏ dù chỉ là một trong những điều răn nhỏ nhất ấy, và dạy người ta làm như thế, thì sẽ bị gọi là kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời. Còn ai tuân hành và dạy làm như thế, thì sẽ được gọi là lớn trong Nước Trời.


Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Trong Tin Mừng hôm nay, chúng ta chia sẻ một điểm đó là ý nghĩa của việc giữ luật, là điều kiện tiên quyết để vào Nước Trời, người ấy được tôn trọng như người lớn nhất trong Nước Trời. Ngược lại, ai khinh thường, chống đối thì là kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời. Như vậy là thế nào?

Bởi vì khi so sánh câu lời Chúa này với thư của thánh Phaolo gởi tín hữu Galat chúng ta thấy dường như có sự mâu thuẫn, thánh Phaolo nói: “Tuy nhiên, vì biết rằng con người được nên công chính không phải nhờ làm những gì Luật dạy, nhưng nhờ tin vào Đức Giêsu Kitô, nên chúng ta cũng tin vào Đức Kitô Giêsu, để được nên công chính, nhờ tin vào Đức Kitô, chứ không phải nhờ làm những gì Luật dạy. Quả thế, không phàm nhân nào sẽ được nên công chính vì làm những gì Luật dạy.” (Gl 2,16).

Vậy phải tin vào Chúa Giêsu hay phải giữ luật?

Đầu tiên chúng ta hiểu tại sao Chúa Giêsu ngài nói việc ai giữ và dạy người ta giữ luật, sẽ là người cao cả trong Nước Trời, vì lúc Ngài nói là nói trong bối cảnh của Ngài, nghĩa là liên quan đến luật.

Còn nhìn cách tổng quát hơn thì phải tin vào Chúa Giêsu, chúng ta biết Đức Mẹ được ví như hòm bia Thiên Chúa, hòm bia Thiên Chúa trong thời Cựu Ước là hòm đựng hai bia đá có khắc 10 điều răn trên đó, thời Tân Ước, Đức Mẹ được ví như Hòm bia Thiên Chúa, nghĩa là Đức Mẹ cưu mang Chúa Giêsu trong cung lòng của mình, và hai phiến đá của luật ngày xưa là hình ảnh của Chúa Giêsu ngày nay, nhưng hai phiến đá là vật chết, còn Chúa Giêsu là hình ảnh sống động, ngài cũng tượng trưng cho lề luật, nhưng là luật yêu thương, luật có trái tim. Nghĩa là khi Chúa Giêsu đến Ngài nâng lề luật lên, đó là đặt vào trong lề luật, cũng như cho những ai giữ luật một trái tim mới, để biết yêu thương như Ngài, chứ không giữ luật cách máy móc, nói theo ngôn sứ Êdêkien: “Ta sẽ ban tặng các ngươi một quả tim mới, sẽ đặt thần khí mới vào lòng các ngươi. Ta sẽ bỏ đi quả tim chai đá khỏi thân mình các ngươi, và sẽ ban tặng các ngươi một quả tim bằng thịt” (Ed 36,26).

Như vậy, chúng ta phải hiểu theo lời của Chúa Giêsu giữ luật là phải giữ luật tình yêu, luật này phải mang trái tim của Ngài, nghĩa là giữ luật nhưng luật này phải đưa chúng ta đến với Ngài.

Còn theo thánh Phaolo thì con người nên công chính không phải vì giữ luật mà là tin vào Chúa Giêsu, nghĩa là nếu chúng ta giữ luật chết, luật không có trái tim, giữ luật mà không đưa chúng ta đến với Chúa Giêsu, thì sẽ không có sự công chính, nhưng nếu giữ luật tình yêu của Chúa, nghĩa là tin vào Chúa Giêsu, luật này đưa chúng ta đến với Chúa, thì sẽ được nên công chính. (ai yêu mến thầy thì giữ những điều thầy truyền dạy).

Nên lời Chúa Giêsu trong tin mừng Mattheu và trong thư thánh Phaolo gởi tín hữu Galat, không có gì mẫu thuẫn nhau, nhưng bổ túc cho nhau, để giúp chúng ta hiểu phải giữ luật với thái độ, với tâm tình nào để được ơn cứu độ mà thôi.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta hiểu được điều đó, để cố gắng giữ luật trong tình yêu, khi giữ luật trong tình yêu nghĩa là chúng ta đã tin vào Chúa Giêsu thì chắc chắn chúng ta sẽ được ơn cứu độ. Amen.



Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân

1 V 18,20-39: Chớ gì dân này nhìn nhận Chúa là Thiên Chúa và chính Chúa đã hoán cải lòng họ.

Tv 16,1: Xin bảo toàn con, lạy Chúa, vì con tìm nương tựa Chúa.

Mt 5,17-19: Thầy không đến để hủy bỏ, nhưng để kiện toàn.

Bài học Phúc âm hôm nay nhắc nhở rằng Chúa Giêsu không đến để “huỷ bỏ lề luật hay các tiên tri” mà là để ứng nghiệm chúng. Những lời này đối với các tông đồ và những người nghe ngày nay dường như là lời cầu khẩn, đầy khát vọng. Khi nói điều đó, Chúa Giêsu nhắc nhở mỗi người rằng Ngài bảo đảm với chúng ta về tình yêu của Thiên Chúa dành cho nhân loại. Mỗi người trong chúng ta đều có một chỗ trong nước của Người. Một số người giữ luật hơi khắt khe và muốn người khác cũng làm như vậy; họ có thể vô tình khiến người khác đi lạc khỏi luật yêu thương của Thiên Chúa. Những ai làm như vậy có thể sẽ bị “gọi là kém nhất” trong Nước Trời.

Việc theo Chúa không nhằm mục đích trở nên cao cả hay quan trọng, mà là trung thành bước theo Chúa trên hành trình yêu thương, giúp chúng ta tiếp tục trưởng thành trong đức tin, trung thành với những lời dạy của Chúa Giêsu và trở nên thanh thoát hơn trong việc thực hiện các điều răn của Đức Chúa Trời. Chúng ta cần để các thiên thần dẫn dắt chúng ta sống tốt theo các giới răn. Chúng ta có thể cầu nguyện cho nhau trong nỗ lực ấy. Xin Chúa ban phước cho tất cả chúng ta để đạt được mục tiêu của mình.