Thứ Tư - Tuần VIII Thường Niên

Bài đọc 1: 1Pr 1,18-25

18 Anh em hãy biết rằng không phải nhờ những của chóng hư nát như vàng hay bạc mà anh em đã được cứu thoát khỏi lối sống phù phiếm do cha ông anh em truyền lại. 19 Nhưng anh em đã được cứu chuộc nhờ bửu huyết của Con Chiên vẹn toàn, vô tỳ tích, là Đức Ki-tô. 20 Người là Đấng Thiên Chúa đã biết từ trước, khi vũ trụ chưa được dựng nên, và Người đã xuất hiện vì anh em trong thời cuối cùng này. 21 Nhờ Người, anh em tin vào Thiên Chúa, Đấng đã cho Người trỗi dậy từ cõi chết, và ban cho Người được vinh hiển, để anh em đặt niềm tin và hy vọng vào Thiên Chúa.

22 Nhờ vâng phục sự thật, anh em đã thanh luyện tâm hồn để thực thi tình huynh đệ chân thành. Anh em hãy tha thiết yêu mến nhau với tất cả tâm hồn. 23 Vì anh em đã được tái sinh, không phải do hạt giống mục nát, mà do hạt giống bất diệt, nhờ Lời Thiên Chúa hằng sống và tồn tại mãi mãi, 24 vì mọi phàm nhân đều như cỏ và tất cả vinh quang của họ cũng đều như hoa cỏ ; cỏ thì khô, hoa thì rụng ; 25 Lời Chúa vẫn tồn tại đến muôn thuở muôn đời. Đó chính là Lời đã được loan báo cho anh em như một Tin Mừng.

 

Bài Tin Mừng: Mc 10,32-45

32 Đức Giê-su và các môn đệ đang trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Người dẫn đầu các ông. Các ông kinh hoàng, còn những kẻ theo sau cũng sợ hãi. Người lại kéo riêng Nhóm Mười Hai ra, và bắt đầu nói với các ông về những điều sắp xảy đến cho mình : 33 "Này chúng ta lên Giê-ru-sa-lem và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ lên án xử tử Người và sẽ nộp Người cho dân ngoại. 34 Họ sẽ nhạo báng Người, khạc nhổ vào Người, họ sẽ đánh đòn và giết chết Người. Ba ngày sau, Người sẽ sống lại."

35 Hai người con ông Dê-bê-đê là Gia-cô-bê và Gio-an đến gần Đức Giê-su và nói : "Thưa Thầy, chúng con muốn Thầy thực hiện cho chúng con điều chúng con sắp xin đây." 36 Người hỏi : "Các anh muốn Thầy thực hiện cho các anh điều gì ?" 37 Các ông thưa : "Xin cho hai anh em chúng con, một người được ngồi bên hữu, một người được ngồi bên tả Thầy, khi Thầy được vinh quang." 38 Đức Giê-su bảo : "Các anh không biết các anh xin gì ! Các anh có uống nổi chén Thầy sắp uống, hay chịu được phép rửa Thầy sắp chịu không ?" 39 Các ông đáp : "Thưa được." Đức Giê-su bảo : "Chén Thầy sắp uống, anh em cũng sẽ uống ; phép rửa Thầy sắp chịu, anh em cũng sẽ chịu. 40 Còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Thiên Chúa đã chuẩn bị cho ai thì kẻ ấy mới được."

41 Nghe vậy, mười môn đệ kia đâm ra tức tối với ông Gia-cô-bê và ông Gio-an. 42 Đức Giê-su gọi các ông lại và nói : "Anh em biết : những người được coi là thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. 43 Nhưng giữa anh em thì không được như vậy : ai muốn làm lớn giữa anh em thì phải làm người phục vụ anh em ; 44 ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ mọi người. 45 Vì Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người."

 

Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Tin mừng hôm nay trình bày cho chúng ta thấy việc Chúa Giêsu loan báo cuộc khổ nạn lần thứ 3, nhưng các môn đệ không hiểu mà cụ thể là hai anh em Giacobe và Gioan con của ông Dêbêdê, họ xin Chúa được một người được ngồi bên hữu, một người được ngồi bên tả Chúa trong nước của Chúa, nghĩa là họ đang tính toán về danh vọng và quyền lợi cá nhân.

Chúng ta thấy đi theo Chúa phải đi ngược dòng đời, nhưng con người của chúng ta thì chỉ sống theo tập quán cá nhân của mình, sống theo thói quen của người khác, thấy người ta làm như thế nào thì chúng ta làm theo như vậy, không biết điều mình làm như vậy là đúng hay là sai, và đó là tình trạng mà Chúa Giêsu đã từng nói là: “Mù mà dẫn mù, thì cả hai cùng rơi ù xuống hố”.

Một cậu bé 10 tuổi rất hiếu động và nghịch ngợm. Một hôm, cậu được người ta tặng cho một chiếc rìu làm quà. Vô cùng thích thú với món quà là một chiếc rìu nhỏ sắc bén, cậu bé liền nảy ra một ý nghĩ: "Hay là mình thử chặt cây anh đào này đi coi thử cây rìu này có bén không...?”

Nghĩ vậy, cậu bé cầm chiếc rìu, và bắt đầu chặt nhánh đầu tiên, nhánh cây đứt ra nhẹ nhàng, cậu bé thích thú chặt tiếp nhánh thứ hai, rồi nhánh thứ ba... rồi chỉ trong thoáng chốc cây anh đào đang ra quả đã bị đốn hạ.

Khi phát hiện ra sự việc, cha cậu bé đã rất tức giận, vì đây là cây anh đào mà ông vô cùng yêu thích.

Ông giận dữ la lớn: Ai đã chặt cái cây này...?

Trước sự tức giận thể hiện rõ rệt trên gương mặt người cha, cậu bé run lên vì sợ. Cậu ngước lên nhìn khuôn mặt của cha mình ngay lúc này, chỉ thấy sự nghiêm nghị và phẫn nộ ở trong đó, hoàn toàn không có sự dịu dàng như thường ngày.

Cậu rụt rè nói: Thưa cha, chính con đã chặt nó, con xin lỗi cha...!

Người cha thấy con quá sợ hãi nên nói: Nếu con đã sợ hãi như vậy tại sao con không chối...?

Cậu bé ngẩng mặt lên nói: Thưa cha con đã phạm lỗi rồi lại còn dấu lỗi của mình nữa là rất hèn hạ, con không thể nói dối cha được...!

Nghe thấy câu nói đầy bất ngờ từ cậu con trai, người cha hoàn toàn sững sờ...! Ông không nghĩ một đứa trẻ khi thấy cha mình tức giận như vậy lại không hề nghĩ cách chối tội, mà dũng cảm thừa nhận sai lầm của mình, còn khẳng định:  “Con không thể nói dối cha được".

Vì thế, ông đã ngồi xuống bên cậu con trai của mình, ôm cậu vào lòng rồi nói:

- Sự trung thực của con còn đáng giá gấp ngàn lần cây anh đào đó nữa...!

Chúng ta thấy, nếu cậu bé trong câu chuyện sống theo thói quen, sống theo bản năng của con người là chối không nhận sự sai lầm của mình, thì chắc chắn cậu sẽ không nhận được sự đánh giá cao của cha cậu, nhưng cậu đã đi ngược lại lẽ thường là nhận lỗi, chính vì thế mà cậu nhận được sự đánh giá cao.

Xin cho mỗi người chúng ta biết sống theo những giá trị tốt đẹp, biết lội ngược dòng, chứ đừng sống theo cảm xúc cá nhân, cảm xúc tập thể, hay tập quán của người khác, để cuộc đời của chúng ta có giá trị không chỉ trong mắt người khác, mà còn trong mắt của Chúa. Amen.



Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân

1 Pr 1,18-25: Anh em được cứu độ bằng máu châu báu của Đức Kitô, Con Chiên tinh tuyền.

Tv 147,12a: Giêrusalem hỡi, hãy ngợi khen Chúa.

Mc 10,32-45: Giờ đây chúng ta lên Giêrusalem và Con Người sẽ bị nộp.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đưa ra một thông điệp rõ ràng cho các Tông đồ về những gì sẽ xảy ra với Ngài, nhưng họ gặp khó khăn trong việc hiểu thông điệp ấy. Tình yêu nồng nàn của Chúa Giêsu đối với Thánh Ý của Chúa Cha, đó là việc cứu rỗi nhân loại, đã thôi thúc Người nhanh chóng tiến về Giêrusalem: “Con Người sẽ bị nộp… họ sẽ kết án tử hình Ngài… đánh đòn và giết chết Ngài” (Mc 10,33-34).

Trong thông điệp Chúa Giêsu gửi các Tông đồ, Ngài được mô tả là người yêu thương, kiên nhẫn, nhân hậu và cảm thông. Ngài hiểu rằng cái tôi của chúng ta có thể cản trở mọi thứ như thế nào. Mặc dù, đôi khi, chúng ta có thể không hiểu điều đó hoặc sợ hãi, đau khổ hay những mâu thuẫn hàng ngày, nhưng chúng ta cố gắng kết hợp một cách yêu thương Thánh Ý cứu độ của Thiên Chúa bằng việc dâng Thánh Giá hàng ngày của chúng ta. Đó là cách Chúa dạy về thái độ của chúng ta trước Thập Giá. Chỉ khi chúng ta ôm lấy thập giá của mình mỗi ngày và cống hiến khả năng phục vụ người giàu hay nghèo, có học hay thất học, già hay trẻ, không phân biệt, chúng ta mới có thể đồng hóa mình với Chúa Kitô, Đấng đã đến “để phục vụ và hiến mạng sống mình làm giá cứu chuộc cho nhiều người” (Mc 10,45).