Thứ Tư - Tuần VI Phục Sinh
Bài đọc 1: Cv 17,15.22-18,1
15 Các người tháp tùng đưa ông Phao-lô đến A-thê-na rồi từ đó trở về, mang theo lệnh bảo ông Xi-la và ông Ti-mô-thê phải đến với ông Phao-lô càng sớm càng tốt.
22 Đứng giữa Hội đồng A-rê-ô-pa-gô, ông Phao-lô nói : "Thưa quý vị người A-thê-na, tôi thấy rằng, về mọi mặt, quý vị là người sùng đạo hơn ai hết. 23 Thật vậy, khi rảo qua thành phố và nhìn lên những nơi thờ phượng của quý vị, tôi đã thấy có cả một bàn thờ, trên đó khắc chữ : ' Kính thần vô danh '. Vậy Đấng quý vị không biết mà vẫn tôn thờ, thì tôi xin rao giảng cho quý vị.
24 "Thiên Chúa, Đấng tạo thành vũ trụ và muôn loài trong đó, Đấng làm Chúa Tể trời đất, không ngự trong những đền do tay con người làm nên. 25 Người cũng không cần được bàn tay con người phục vụ, như thể Người thiếu thốn cái gì, vì Người ban cho mọi loài sự sống, hơi thở và mọi sự. 26 Từ một người duy nhất, Thiên Chúa đã tạo thành toàn thể nhân loại, để họ ở trên khắp mặt đất ; Người đã vạch ra những thời kỳ nhất định và những ranh giới cho nơi ở của họ. 27 Như vậy là để họ tìm kiếm Thiên Chúa ; may ra họ dò dẫm mà tìm thấy Người, tuy rằng thực sự Người không ở xa mỗi người chúng ta. 28 Thật vậy, chính ở nơi Người mà chúng ta sống, cử động, và hiện hữu, như một số thi sĩ của quý vị đã nói : 'Chúng ta cũng thuộc dòng giống của Người.'
29 "Vậy, vì là dòng giống Thiên Chúa, chúng ta không được nghĩ rằng thần linh giống như hình tượng do nghệ thuật và tài trí con người chạm trổ trên vàng, bạc hay đá.
30 "Vậy mà Thiên Chúa nhắm mắt bỏ qua những thời người ta không nhận biết Người. Bây giờ Người truyền cho người ta rằng mọi người ở mọi nơi phải sám hối, 31 vì Người đã ấn định một ngày để xét xử thiên hạ theo công lý, nhờ một người mà Người đã chỉ định. Để bảo đảm điều ấy với mọi người, Thiên Chúa đã làm cho vị này sống lại từ cõi chết."
32 Vừa nghe nói đến người chết sống lại, kẻ thì nhạo cười, kẻ thì nói : "Để khi khác chúng tôi sẽ nghe ông nói về vấn đề ấy." 33 Thế là ông Phao-lô bỏ họ mà đi. 34 Nhưng có mấy người đã theo ông và tin Chúa, trong số đó có ông Đi-ô-ny-xi-ô, thành viên Hội đồng A-rê-ô-pa-gô và một phụ nữ tên là Đa-ma-ri cùng những người khác nữa.
18 1 Sau đó, ông Phao-lô rời A-thê-na đi Cô-rin-tô.
Bài Tin Mừng: Ga 16,12-15
12 Thầy còn nhiều điều phải nói với anh em. Nhưng bây giờ, anh em không có sức chịu nổi. 13 Khi nào Thần Khí sự thật đến, Người sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn. Người sẽ không tự mình nói điều gì, nhưng tất cả những gì Người nghe, Người sẽ nói lại, và loan báo cho anh em biết những điều sẽ xảy đến. 14 Người sẽ tôn vinh Thầy, vì Người sẽ lấy những gì của Thầy mà loan báo cho anh em. 15 Mọi sự Chúa Cha có đều là của Thầy. Vì thế, Thầy đã nói : Người lấy những gì của Thầy mà loan báo cho anh em.
Gợi ý suy niệm
Tôma Lê Duy Khang
Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu nói với các môn đệ, cũng như mỗi người chúng ta, đó là: “Thầy còn nhiều điều phải nói với anh em. Nhưng bây giờ, anh em không có sức chịu nổi. Khi nào Thần Khí sự thật đến, Người sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn.”, nghĩa là tự sức con người thì con người không thể hiểu được những điều mà Chúa Giêsu đã nói.
Chúng ta hãy nhớ lại câu chuyện Phêrô tuyên xưng Chúa Giêsu ở địa hạt Xêdarê Philípphê là một minh họa cho chúng ta, đó là khi Chúa Giêsu đến địa hạt Xêdarê Philipphê Chúa Giêsu hỏi các môn đệ người ta bảo Thầy là ai? Các ông trả lời, rồi sau đó Chúa Giêsu hỏi các môn đệ, còn anh em, anh em bảo Thầy là ai, lúc bấy giờ Phêrô mới lên tiếng: "Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống." Chúa Giêsu mới nói với ông: "Này anh Simôn con ông Giôna, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời.” (Mt 16,16-17).
Hiểu được như vậy, chúng ta được mời gọi cám ơn Chúa Giêsu đã ban Thánh Thần cho chúng ta, cám ơn Chúa Thánh Thần đã mạc khải để dẫn đưa chúng ta đến sự thật toàn vẹn.
Trong cuộc sống đời thường cũng vậy, chúng ta cũng phải biết ơn những người đã đi trước chúng ta, những người đã để lại những thành tựu những kinh nghiệm cho chúng ta, nên chúng ta phải biết kế thừa và phát huy những truyền thống tốt đẹp được để lại, chúng ta biết có những việc xem ra là đơn giản, nhưng nếu không có người khai sáng, chúng ta thử suy nghĩ xem tự mình, mình có thể khám phá ra được điều mời mẻ mà người khác đã khám phá hay không?
Có một câu chuyện mang tên Quả trứng của Christopher Columbus được kể như thế này:
Sau khi Columbus phát hiện ra châu Mỹ, nhiều người nghĩ rằng đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, rằng Columbus chỉ làm được điều này nhờ vào may mắn. Tại một bữa tiệc, có một nhà quý tộc đã hỏi Columbus: "Ngài Columbus, tất cả chúng ta đều biết rằng nước Mỹ ở ngay đó, và ngài chỉ là tình cờ bước được lên đó! Nếu chúng tôi đi, chúng tôi nhất định cũng sẽ tìm thấy thôi."
Đối mặt với câu hỏi làm khó mình, Columbus không hề hoảng loạn. Ông đặt một quả trứng luộc trên bàn, và nói với mọi người, "Thưa quý vị, ở đây ai có thể đặt được quả trứng đứng thẳng trên bàn? Ai có thể làm điều này?".
Mọi người ai cũng háo hức thử, nhưng lần lượt ai nấy đều thất bại. Tất cả mọi người đều nhất trí là không thể làm được và bắt Columbus phải giải đố. Columbus khẽ mỉm cười, ông cầm quả trứng, đập khẽ đầu quả trứng xuống mặt bàn và đặt luôn chỗ móp của quả trứng lên bàn. Quả trứng đứng im phăng phắc. Sau một giây im lặng sững sờ, cả phòng nhao nhao: “Ôi dào, có gì đâu, như thế thì ai chẳng làm được.”
Columbus sau đó nói: "Đúng vậy, chỉ đơn giản như vậy thôi. Phát hiện ra châu Mỹ quả thực không khó, cũng dễ như việc làm cho quả trứng đứng thẳng trên bàn vậy. Nhưng xin hỏi các vị, trước khi tôi chưa làm được, đã có những ai làm được?".
Hay câu chuyện của Chúa Giêsu khi Ngài về quê để giảng dạy cho dân chúng trong hội đường của họ, khiến họ sửng sốt và nói: "Bởi đâu ông ta được khôn ngoan và làm được những phép lạ như thế? Ông không phải là con bác thợ sao? Mẹ của ông không phải là bà Maria; anh em của ông không phải là các ông Giacôbê, Giôxếp, Simôn và Giuđa sao? Và chị em của ông không phải đều là bà con lối xóm với chúng ta sao? Vậy bởi đâu ông ta được như thế? (Mt 13, 54-56), nghĩa là họ chê xuất thân của Chúa Giêsu, và nghĩ rằng với một người với xuất thân như thế thì làm sao làm được những việc lớn lao, nên không đón nhận Chúa, nên họ không đón nhận được phép lạ nào từ nơi Chúa.
Xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết khiêm nhường đón nhận Chúa Thánh Thần để Chúa Thánh Thần hướng dẫn soi sáng để chúng ta mỗi ngày mỗi tiến đến sự thật toàn vẹn. Bên cạnh đó, chúng ta được mời gọi đón nhận nhau, đón nhận những cố gắng những đóng góp của người khác, để từ nền tảng đó mà chúng ta phát huy nó, cho nó ngày càng phát triển hơn. Amen.
Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân
Cv 17,15.22–18,1: Đấng quý vị thờ mà không nhận biết, thì tôi xin loan báo Người cho quý vị.
Tv 148: Trời đất đầy vinh quang của Chúa.
Ga 16,12-15: Thần Chân lý sẽ dạy các con biết tất cả sự thật.
Hôm nay, Chúa Giêsu nói rằng ta sẽ phải để Thần Chân lý hướng dẫn khi làm việc trong cuộc sống của mình. Chúa Giêsu để lại Thánh Linh để nói chuyện với mỗi người trong thời đại này, để chỉ cho ta con đường và lẽ thật của Chúa Giêsu trong bối cảnh xã hội, văn hóa và toàn cầu đang thay đổi nhanh chóng.
Nhưng ta có tin cậy Thánh Thần giống như cách ta tuyên bố sự tin cậy của mình nơi Chúa Cha và Chúa Giêsu không? Sự tin tưởng đó đòi hỏi chúng ta phải trưởng thành về tinh thần. Tin cậy nơi Thánh Thần là tiến trình mà ta sẽ được hướng dẫn để phân biệt cách sống theo đức tin Kitô giáo của mình. Đây là nơi ta thường vấp ngã. Phân biệt không phải là dễ dàng; đó là một công việc rất nhiều và đòi hỏi sự kỷ luật. Nó dựa trên kiến thức hàn lâm về các vấn đề liên quan, kiến thức về Thánh Kinh và sự hình thành trái tim sẵn sàng yêu mến Chúa, tạo vật và toàn thể nhân loại.
Để sống theo Thánh ý, ta phải tìm ra lẽ thật của Chúa trong sự phức tạp của thế giới này. Để có được sự bình an trong cuộc sống, ta phải tìm thấy sự thoải mái và sự liên tục trong những lời Chúa Giêsu đã bày tỏ cho ta qua Thánh Thần.
