Thứ Tư – Tuần 4 Mùa Chay
Bài đọc 1: Is 49,8-15
8 ĐỨC CHÚA phán thế này :
Ta đã nhận lời ngươi vào thời Ta thi ân,
phù trợ ngươi trong ngày Ta cứu độ.
Ta đã gìn giữ ngươi, đặt ngươi làm giao ước giữa Ta với dân,
để phục hồi xứ sở, để chia lại những gia sản đã bị tàn phá,
9 để nói với người tù : "Hãy đi ra",
với những kẻ ngồi trong bóng tối : "Hãy ra ngoài."
Như bầy chiên, chúng sẽ được nuôi ăn trên các nẻo đường,
sẽ gặp được đồng cỏ trên mọi đồi hoang.
10 Chúng sẽ không phải đói phải khát,
không bị khí nóng và mặt trời hành hạ,
vì Đấng thương xót chúng sẽ hướng dẫn
và đưa chúng đến những suối nước tuôn trào.
11 Mọi núi non của Ta, Ta sẽ biến thành đường sá,
những con lộ của Ta, Ta sẽ đắp cao.
12 Kìa chúng đang từ xa đến,
người từ phía bắc, phía tây, kẻ từ miền đất Xi-nim.
13 Trời hãy hò reo, đất hãy nhảy múa,
núi non hãy bật tiếng hò reo,
vì ĐỨC CHÚA ủi an dân Người đã chọn
và chạnh lòng thương những kẻ nghèo khổ của Người.
14 Xi-on từng nói : "ĐỨC CHÚA đã bỏ tôi,
Chúa Thượng tôi đã quên tôi rồi !"
15 Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình,
hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau ?
Cho dù nó có quên đi nữa,
thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ.
Bài Tin Mừng: Ga 5,17-30
17 Nhưng Đức Giê-su đáp lại : "Cho đến nay, Cha tôi vẫn làm việc, thì tôi cũng làm việc." 18 Bởi vậy, người Do-thái lại càng tìm cách giết Đức Giê-su, vì không những Người phá luật sa-bát, lại còn nói Thiên Chúa là Cha của mình, và như thế là tự coi mình ngang hàng với Thiên Chúa.
19 Đức Giê-su lên tiếng nói với họ rằng : "Thật, tôi bảo thật các ông : người Con không thể tự mình làm bất cứ điều gì, ngoại trừ điều Người thấy Chúa Cha làm ; vì điều gì Chúa Cha làm, thì người Con cũng làm như vậy. 20 Quả thật, Chúa Cha yêu người Con và cho người Con thấy mọi điều mình làm, lại sẽ còn cho người Con thấy những việc lớn lao hơn nữa, khiến chính các ông cũng phải kinh ngạc. 21 Chúa Cha làm cho kẻ chết trỗi dậy và ban sự sống cho họ thế nào, thì người Con cũng ban sự sống cho ai tuỳ ý. 22 Quả thật, Chúa Cha không xét xử một ai, nhưng đã ban cho người Con mọi quyền xét xử, 23 để ai nấy đều tôn kính người Con như tôn kính Chúa Cha. Kẻ nào không tôn kính người Con, thì cũng không tôn kính Chúa Cha, Đấng đã sai người Con. 24 Thật, tôi bảo thật các ông : ai nghe lời tôi và tin vào Đấng đã sai tôi, thì có sự sống đời đời và khỏi bị xét xử, nhưng đã từ cõi chết bước vào cõi sống.
25 Thật, tôi bảo thật các ông : giờ đã đến - và chính là lúc này đây - giờ các kẻ chết nghe tiếng Con Thiên Chúa ; ai nghe thì sẽ được sống. 26 Quả thật, Chúa Cha có sự sống nơi mình thế nào, thì cũng ban cho người Con được có sự sống nơi mình như vậy, 27 lại ban cho người Con được quyền xét xử, vì người Con là Con Người. 28 Các ông chớ ngạc nhiên về điều này, vì giờ đã đến, giờ mọi kẻ ở trong mồ sẽ nghe tiếng người Con 29 và sẽ ra khỏi đó : ai đã làm điều lành, thì sẽ sống lại để được sống ; ai đã làm điều dữ, thì sẽ sống lại để bị kết án.
30 Tôi không thể tự ý mình làm gì. Tôi xét xử theo như tôi được nghe, và phán quyết của tôi thật công minh, vì tôi không tìm cách làm theo ý riêng tôi, nhưng theo ý Đấng đã sai tôi.
Gợi ý suy niệm
Tôma Lê Duy Khang
Trang Tin Mừng hôm nay lấy bối cảnh từ trang Tin Mừng hôm qua, khi Chúa Giêsu chữa lành cho một người bị bệnh bại liệt suốt 38 năm, thì những người do thái tìm cách chống đối Chúa Giêsu, vì Chúa Giêsu hay chữa bệnh ngày Sabat.
Chúa Giêsu nói: “Cha Tôi vẫn làm việc, thì Tôi cũng làm việc”, nghe câu nói này càng làm tăng lòng căm phẫn của những người do thái hơn đối với Chúa Giêsu, bởi vì chúng ta biết, đối với do thái giáo thì họ chỉ tôn thờ có một mình Thiên Chúa, nghĩa là một tôn giáo độc thần, còn ở đây Chúa Giêsu tự xưng mình ngang hàng với Thiên Chúa.
Hình ảnh đó cho chúng ta thấy, những người do thái nhiệt tâm vì muốn bảo vệ “Thiên Chúa” của họ, bảo vệ truyền thống tôn giáo của họ, bảo vệ Đền Thờ của họ, hội đường của họ, nên họ muốn loại trừ Chúa Giêsu.
Và hành động này tốt không? thưa tốt, nói như thánh Phêrô trong thư thứ nhất thì: “Hãy luôn luôn sẵn sàng trả lời cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng của anh em.”.
Nhưng chúng ta thấy thái độ của họ lại không tốt, bảo về đền thờ, bảo vệ lề luật mà không nghĩ đến người khác là thái độ không tốt.
Nhưng tại sao họ lại có thái độ không tốt, vì họ không đặt mình trong hoàn cảnh của người khác.
Tôi có xem một đoạn Video Clip nói về một ông chủ trong chuồng súc vật của ông ta, ông ta nuôi một con heo, một con cừu, và một con bò. Khi ông chủ đến bắt co heo đi, thì con heo la lên kêu cứu, nhưng con cừu và con bò mới nói có gì mà anh phải lo, mỗi lần ông chủ bắt chúng tôi đi anh thấy chúng ta có lo lắng có chống cự gì đâu. Lúc đó, con heo mới nói, ông chủ bắt anh cừu đi là để lấy lông, còn bắt anh bò đi là để lấy sữa, còn ông chủ bắt tôi đi các anh biết lấy gì không? thưa là để lấy thịt tôi.
Con bò và con cừu không biết đặt mình trong hoàn cảnh của con heo nên không hiểu được.
Nếu chúng ta có thời gian đọc sách Công vụ tông đồ chương 15, có kể sự việc những người kitô hữu gốc do thái, đòi buộc những người kitô hữu gốc dân ngoại phải chịu phép cắt bì, nên xảy ra tanh chấp trong cộng đoàn, chính vì thế mà thánh Phaolô, ông Banaba và một số người khác lên Giêrusalem, khi đến Giêrusalem họ trình bày sự việc lên các tông đồ, lúc bấy giờ thánh Giacôbê, ngài mới nói một câu như thế này: “ngay từ đầu, Thiên Chúa đã đoái thương chọn trong các dân ngoại một dân mang danh Người”, nghĩa là ai trong chúng ta đây trước kia đều là dân ngoại, được Chúa thương chọn gọi là dân của Chúa, sao không đặt mình trong hoàn cảnh của người khác để mà cảm thông cho họ.
Trong đời sống ngày nay của chúng ta cũng thế, chúng ta biết ngày nay người ta rất nhạy cảm với những từ ngữ chúng ta dùng chẳng hạn như kẻ ngoại, trở lại đạo… trong đạo của chúng ta có những từ ngữ dùng không phù hợp, nên các nhà chuyên môn nghiên cứu cũng muốn thay đổi, chẳng hạn như khổ nạn và tử nạn, tạo vật và thụ tạo… nghĩa là trình độ ngày nay càng cao chúng ta phải biết sử dụng ngôn ngữ cho phù hợp tránh để người ta ấn tượng về đạo của chúng ta.
Hiểu được như thế, chúng ta được mời gọi phải sẵn sàng trả lời cho những chất vấn về niềm hy vọng của chúng ta, nhưng với thái độ là hãy đặt mình trong hoàn cảnh của người khác để thay vì kéo người khác lại gần Chúa, lại gần chúng ta, thì vô tình chúng ta đẩy họ ngày càng xa Chúa. Amen.
Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân
Is 49,8-15: Ta đã đặt ngươi nên giao ước của dân, để ngươi phục hưng xứ sở.
Tv 145,8a: Chúa là Đấng nhân ái và từ bi.
Ga 5,17-30: Chúa Cha cho người chết sống lại và làm cho họ sống thế nào, thì Chúa Con cũng vậy, Người làm cho ai sống là tùy ý Người.
Thiên Chúa là Đấng nhân ái và từ bi, Thánh vịnh đã nói giúp ta về điều này. Hơn thế nữa, Người là Đấng đầy quyền năng. Người làm chủ mọi loài mọi vật. Người làm cho sống và cũng có thể làm cho chết. Nhưng ta tin rằng, với lòng quảng đại và hay thương xót, Thiên Chúa luôn mong muốn điều tốt đẹp cho con người. Khi dân lầm than, Thiên Chúa đã dùng những người đại diện cho Người để nói với dân chúng, để phục hưng xứ sở. Nhân loại khổ đau vì tội lỗi, Chúa đã sai Con Một của Người đến để cứu độ. Chúa Cha yêu thương và lo cho dân thế nào, thì Chúa Con cũng vậy.
Thế giới ta đang sống có những lầm than, đau khổ do chính con người tạo nên. Cả thế giới có khoảng tám mươi triệu người vất vưởng cần được trợ giúp. Họ là những nạn nhân của đói nghèo, chiến tranh, bệnh tật và nhiều lý do khác nữa. Dưới ánh sáng lời Chúa hôm nay, ta tràn đầy hy vọng vì Chúa sẽ cứu giúp dân của Người. Vậy chúng ta cùng hiệp thông với nhau mà dâng lên những tâm tình tin tưởng, tạ ơn và cầu xin cùng Chúa cho nhân loại được sống trong bình an. Nếu có thể, ta cùng chia sẻ như tinh thần của Mùa Chay mời gọi.
