Thứ Sáu - Tuần XI Thường Niên

Bài đọc 1: 2V 11,1-4.9-18.20

1 Bà A-than-gia, thân mẫu vua A-khát-gia-hu, thấy con mình đã chết, thì đứng lên tiêu diệt tất cả hoàng tộc. 2 Nhưng bà Giơ-hô-se-va, ái nữ vua Giô-ram và là chị của vua A-khát-gia-hu, đã ẵm Giô-át, con vua A-khát-gia-hu, lén đưa cậu ra khỏi số các hoàng tử sẽ bị sát hại, giấu trong phòng ngủ cùng với người vú nuôi. Như thế, người ta đã giấu được cậu bé khuất mắt bà A-than-gia, và cậu không bị giết. 3 Cậu Giô-át ở lại với bà Giơ-hô-se-va trong Nhà ĐỨC CHÚA, lẩn trốn ở đó sáu năm, suốt thời bà A-than-gia cai trị xứ sở.

4 Năm thứ bảy, ông Giơ-hô-gia-đa sai người đi mời các vị chỉ huy một trăm quân thuộc đạo binh Ca-ri và thuộc đoàn thị vệ. Ông cho họ vào trong Nhà ĐỨC CHÚA với ông. Ông kết ước với họ, bắt họ tuyên thệ trong Nhà ĐỨC CHÚA, và cho họ được thấy hoàng tử. 9 Các vị chỉ huy một trăm quân làm đúng mọi điều tư tế Giơ-hô-gia-đa đã truyền. Mỗi vị chỉ huy đem theo người của họ, những người đang phiên trực ngày sa-bát, cùng với những người hết phiên trực ngày sa-bát. Họ đến với tư tế Giơ-hô-gia-đa. 10 Tư tế trao cho các vị chỉ huy trăm quân, giáo và thuẫn của vua Đa-vít để trong Nhà ĐỨC CHÚA. 11 Các thị vệ ai nấy đều cầm khí giới trong tay, đứng dàn từ phía nam đến phía bắc Nhà ĐỨC CHÚA, trước bàn thờ và trước Nhà ĐỨC CHÚA cốt để bao quanh vua. 12 Ông Giơ-hô-gia-đa rước hoàng tử ra, đội vương miện và trao cuộn Chứng Ước. Người ta phong vương và xức dầu cho hoàng tử, rồi vỗ tay hô lên : "Vạn tuế đức vua !"

13 Khi bà A-than-gia nghe tiếng dân chúng la, bà đi về phía họ đang ở trong Nhà ĐỨC CHÚA. 14 Bà nhìn lên, thì kìa vua đứng trên bệ cao theo nghi lễ thường dùng, các vị chỉ huy và các người thổi kèn ở bên cạnh vua. Toàn dân trong xứ hân hoan reo hò giữa tiếng kèn trỗi vang. Bà A-than-gia liền xé áo mình ra và kêu lên : "Phản bội ! Phản bội !" 15 Tư tế Giơ-hô-gia-đa truyền lệnh cho các vị chỉ huy một trăm quân đứng đầu toán binh, ông bảo họ : "Lôi nó ra khỏi hàng quân ! Ai theo nó, thì lấy gươm chém chết !" Tư tế nói : "Nó không được chết trong Nhà ĐỨC CHÚA !" 16 Họ liền túm lấy bà. Và khi bà đi qua lối Cửa Ngựa để tới đền vua ;thì họ giết bà ở đó.

17 Ông Giơ-hô-gia-đa lập giao ước giữa ĐỨC CHÚA, vua và dân, nhờ đó dân trở thành dân của ĐỨC CHÚA. Ông cũng lập giao ước giữa vua và dân. 18 Rồi toàn dân trong xứ kéo tới đền Ba-an mà phá huỷ các bàn thờ và tượng thần. Còn Mát-tan, tư tế của thần Ba-an, thì họ giết ngay trước các bàn thờ.

Tư tế Giô-hô-gia-đa đặt những trạm canh để giữ Nhà ĐỨC CHÚA. 20 Toàn dân trong xứ thì vui mừng, còn thành vẫn không động tĩnh. Về phần bà A-than-gia, họ đã lấy gươm giết chết trong đền vua.

 

Bài Tin Mừng: Mt 6,19-23

19 "Anh em đừng tích trữ cho mình những kho tàng dưới đất, nơi mối mọt làm hư nát, và kẻ trộm khoét vách lấy đi. 20 Nhưng hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời, nơi mối mọt không làm hư nát, và kẻ trộm không khoét vách lấy đi. 21 Vì kho tàng của anh ở đâu, thì lòng anh ở đó.

22 "Đèn của thân thể là con mắt. Vậy nếu mắt anh sáng, thì toàn thân anh sẽ sáng. 23 Còn nếu mắt anh xấu, thì toàn thân anh sẽ tối. Vậy nếu ánh sáng nơi anh lại thành bóng tối, thì tối biết chừng nào!



Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ: “Anh em đừng tích trữ cho mình những kho tàng dưới đất, nơi mối mọt làm hư nát, và kẻ trộm khoét vách lấy đi. Nhưng hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời, nơi mối mọt không làm hư nát, và kẻ trộm không khoét vách lấy đi. Vì của cải anh ở đâu thì lòng trí anh ở đó”. 

Chúng ta chú ý đến câu của Chúa Giêsu đó là của cải của anh em ở đâu thì lòng trí anh em ở đó, nghĩa là Chúa muốn các môn đệ của Ngài ngày xưa cũng như mỗi người chúng ta ngày nay phải tập luyện nhân đức, phải lo cho đời sống thiêng liêng của mình ngay từ bây giờ, chứ đừng chờ đợi.

Chúng ta hãy nhớ khi học giáo lý chúng ta được dạy nhân đức là gì? nhân đức là thói quen tốt lành được lập đi lập lại, cũng vậy, nếu chúng ta không lo tập luyện những thói quen tốt lành được lập đi lập lại thì một điều chắc chắn là lòng trí của chúng ta sẽ hướng về những điều không tốt lành, mà khi muốn hướng về điều tốt lành cũng rất khó, nói như thánh Phaolo đó là: “Sự thiện tôi muốn mà tôi không làm, nhưng sự dữ tôi không muốn mà tôi lại làm”.

Chắc chúng ta có nghe biết về hai bức tranh chết lành chết dữ, những nhà hồi xưa còn thấy, nhưng ngày nay thì không ai còn treo, chắc là treo sợ đem lại sự chết chóc, nhưng chúng ta biết hai bức tranh này rất ý nghĩa, để cho chúng ta nhìn lên đó là lo cho sự sống đời sau của mình. Bức tranh chết lành mô tả một bệnh nhân sốt sắng, vẻ mặt rạng ngời hạnh phúc với các thiên thần vây quanh. Vị linh mục cầm thánh giá và Thánh Thể trao cho bệnh nhân, bầy quỷ dữ lấm lét sợ hãi bị đè bẹp trong góc nhà.

Còn bức tranh sự chết dữ mô tả cảnh ngược lại: người sắp chết vẫn níu lại những vui thú trần gian, anh ngoảnh mặt làm ngơ với sự hiện diện của các thiên thần và vị linh mục, thiên thần bản mệnh khóc lóc che mắt bay về trời trong cái hả hê của bầy quỷ dữ.

Tại sao có sự khác biệt như vậy, tại vì nói như Chúa Giêsu thì của cải ở đâu thì lòng trí ở đó, khó mà thay đổi được.

Hiểu được như vậy, mỗi người chúng ta được mời gọi ngay từ bây giờ hãy lo tích trữ kho tàng ở trên trời, để gió chiều nào chúng ta không ngã theo chiều đó mà cứ một lòng hướng về Chúa. Amen.