Thứ Sáu - Tuần VII Phục Sinh

Bài đọc 1: Cv 25,13-21

13 Ít ngày sau, vua Ác-ríp-pa và bà Béc-ni-kê đến Xê-da-rê chào mừng ông Phét-tô. 14 Vì hai người ở lại đó nhiều ngày, ông Phét-tô mới đem vụ ông Phao-lô ra trình bày với nhà vua. Ông nói : "Ở đây có một người tù ông Phê-lích để lại. 15 Khi tôi tới Giê-ru-sa-lem, các thượng tế và các kỳ mục Do-thái đến kiện và xin tôi kết án người ấy. 16 Tôi đã trả lời họ rằng người Rô-ma không có lệ nộp bị cáo nào, trước khi đương sự ra đối chất với nguyên cáo, và được cơ hội biện hộ về lời tố cáo. 17 Vậy họ cùng đến đây với tôi, và không chút trì hoãn, ngày hôm sau tôi ra ngồi toà và truyền điệu đương sự đến. 18 Đứng quanh đương sự, các nguyên cáo đã không đưa ra một tội trạng nào như tôi tưởng. 19 Họ chỉ tranh luận với ông ta về một số vấn đề liên quan đến tôn giáo riêng của họ, và liên quan đến một ông Giê-su nào đó đã chết, mà Phao-lô quả quyết là vẫn sống. 20 Phần tôi, phân vân trước cuộc tranh luận về những chuyện ấy, tôi hỏi xem ông ta có muốn đi Giê-ru-sa-lem để được xử tại đó về vụ này không. 21 Nhưng Phao-lô đã kháng cáo, xin dành vụ này cho Thánh Thượng xét xử, nên tôi đã ra lệnh giữ ông ta lại cho đến khi giải lên hoàng đế."

 

Bài Tin Mừng: Ga 21,15-19

15 Khi các môn đệ ăn xong, Đức Giê-su hỏi ông Si-môn Phê-rô : "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy hơn các anh em này không ?" Ông đáp : "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy." Đức Giê-su nói với ông : "Hãy chăm sóc chiên con của Thầy." 16 Người lại hỏi : "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy không ?" Ông đáp : "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy." Người nói : "Hãy chăn dắt chiên của Thầy." 17 Người hỏi lần thứ ba : "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có yêu mến Thầy không ?" Ông Phê-rô buồn vì Người hỏi tới ba lần : "Anh có yêu mến Thầy không ?" Ông đáp : "Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự ; Thầy biết con yêu mến Thầy." Đức Giê-su bảo : "Hãy chăm sóc chiên của Thầy.  18 Thật, Thầy bảo thật cho anh biết : lúc còn trẻ, anh tự mình thắt lưng lấy, và đi đâu tuỳ ý. Nhưng khi đã về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn."  19 Người nói vậy, có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa. Thế rồi, Người bảo ông : "Hãy theo Thầy."

 

Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Tin mừng hôm nay trình bày cho chúng ta thấy sau khi Chúa Giêsu hỏi thánh Phêrô: Con có yêu mến Thầy không? thì Chúa Giêsu trao phó đoàn chiên cho thánh nhân coi sóc, đó là: hãy chăn dắt chiên của Thầy.

Như vậy vấn đề đặt ra với mỗi người chúng ta chiên của Chúa Giêsu là ai?

Chúng ta có thể hiểu chiên của Chúa là một đối tượng bên ngoài, là những người tin theo Chúa, những người chịu phép rửa tội, đó là đối tượng mà các mục tử cần chăm sóc.

Ngày nay giáo luật nói linh mục chánh xứ được trao phó một cộng đoàn tín hữu cấp giáo xứ, nghĩa là mọi tín hữu có thường trú hay tạm trú trong phạm vi cấp giáo xứ (Gl 107 triệt 1), kể cả những người du cư, không có hộ khẩu, nhưng đang ngụ cư thực tế trong giáo xứ (Gl 107 triệt 2); trách nhiệm của linh mục chánh xứ bao gồm cả những người vãng lai đang trên đất của mình, nhất là khi họ có như cầu khẩn cấp (Gl 100; 91;136; 1196 triệt 1)

Nhưng chiên của Chúa còn được hiểu rộng ra là những người không công giáo (Acatholici) và những người không tin (non Credents), Giáo luật nói: “Các mục tử, nhất là các giám mục, linh mục chánh xứ ngài cũng phải lo liệu loan báo Tin Mừng cho những người vô tín ngưỡng trong khu vực của mình, bởi lẽ việc coi sóc các linh hồn bao trùm cả những người đó lẫn các tín hữu.” (Gl 171 triệt 2).

Ngoài ra, chúng ta còn phải hiểu chiên của Chúa không phải là đối tượng bên ngoài, nghĩa là các mục tử phải có trách nhiệm lo cho người này lo cho người khác, nhưng chính các mục tử cũng phải lo cho chính mình nữa, bởi vì tuy mình là mục tử nhưng cũng là chiên trước mặt Chúa, nên chính mình phải lo cho mình.

Và người giáo dân cũng có bổn phận để chăm lo cho các mục tử, trong tin mừng Chúa khi sai 12 tông đồ đi rao giảng tin mừng, Chúa Giêsu đã nói rất rõ, đó là: “Vì thợ thì đáng được nuôi ăn” (Mt 10,10).

Hiểu được như vậy, chúng ta thấy tất cả mọi người chúng ta đều là chiên của Chúa, cần được bảo vệ, cần được chăm sóc.

Trong sách công vụ tông đồ có kể câu chuyện của thánh Phêrô tông đồ, khi giảng dạy cho dân chúng thì có hơn 3000 người đón nhận ơn Chúa qua phép rửa. (Cv 2,14a.36-41).

Nhưng để có những mục tử chăm lo cho chúng ta, chúng ta phải làm thế nào? Thưa chúng ta được mời gọi hãy cầu nguyện và nâng đỡ ơn gọi thiên triệu. Các Linh mục vẫn là con người, 1 đầu 2 tay, 2 chân. Vẫn đau bệnh, đói khát như mọi người.... Như thánh Phaolo đã nói, chúng con là những bình sành chứa đựng ơn Chúa, dù cao quý nhưng dễ vỡ, nên chúng ta hãy nâng đỡ các ngài, bởi có nhiều người nói bổn phận của linh mục tu sĩ là phục vụ, đúng là như vậy, nhưng bổn phận của con chiên cũng phải lo lắng, thông cảm cho các chủ chiên của mình, nghĩa là có tương quan hai chiều qua lại.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta hiểu được điều đó để chúng ta cùng chăm sóc, cùng thông cảm cho nhau, cùng yêu thương nhau như ý Chúa muốn. Amen.



Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân

Cv 25,13-21: Đức Giêsu đã chết mà Phaolô quả quyết là vẫn sống.

Tv 103,19a: Chúa thiết lập ngài vàng Người ở cõi cao xanh.

Ga 21,15-19: Con hãy chăn dắt các chiên mẹ và chiên con của Thầy.                                                                

Cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và Phêrô minh họa lòng thương xót của Chúa. Chúa cho thấy một tình yêu lớn lao dành cho các môn đệ và cho thế giới. Cuộc nói chuyện này không bình thường. Cả hai đều nói về tình yêu theo góc nhìn của mình. Chúa Giêsu hỏi Phêrô: “Con có yêu mến Thầy không?” ba lần. Đây cũng là câu hỏi Chúa Giêsu đặt ra cho ta. Bằng cách trả lời: “Thưa Thầy: Có, Thầy biết con yêu mến Thầy,” Simon dường như hiểu được ba lần thất bại của mình trong việc từ chối Chúa Giêsu. Thật vậy, hành động yêu thương vĩ đại của Chúa Giêsu đòi hỏi Phêrô đáp lại một cách sâu sắc.

Khi Chúa Giêsu nói: “Con hãy chăn dắt các chiên mẹ và chiên con của Thầy”, điều đó đòi hỏi một tình yêu phi thường, một tình yêu dấn thân. Tình yêu vì sứ vụ này phải được tiếp tục. Chúa Giêsu đảm bảo đặc tính này của tình yêu để trở thành những mục tử của Ngài: Yêu Ngài trên hết mọi sự. Cuối cùng, là môn đệ của Chúa Giêsu, tất cả đều được mời gọi yêu thương và phục vụ người khác. Tình yêu sứ vụ khuyến khích ta vượt lên chính mình! Vì vậy, ta cầu nguyện cho các mục tử trong Hội Thánh để tình yêu của họ tràn ngập trên ta. Và xin Chúa Thánh Thần tuôn đầy tình thương cho những người chăm sóc đàn chiên để họ trung kiên cho đến cùng.