Thứ Sáu - Tuần IV Thường Niên

Bài đọc 1: Hc 47,2-11

2        Như mỡ được tách ra từ hy lễ kỳ an,

          vua Đa-vít cũng được chọn giữa hàng con cái Ít-ra-en.

3        Ông chơi với sư tử như giỡn với dê tơ,

          nô với gấu như đùa với chiên nhỏ.

4        Thời niên thiếu, ông đã chẳng giết một tên khổng lồ

          mà rửa nhục cho dân, khi vung dây phóng đá

          hạ tên Go-li-át ngạo mạn đó sao ?

5        Vì ông đã kêu cầu Đức Chúa Tối Cao,

          Đấng ban cho ông sức mạnh

          để loại trừ một kẻ thạo nghề binh đao

          và nâng cao uy thế của dân tộc.

6        Bởi thế, ông được tôn vinh vì đã giết mười ngàn tên địch ;

          thiên hạ ca tụng ông, trao tặng ông triều thiên vinh hiển

          vì Thiên Chúa đã giáng phúc cho ông.

7        Ông đã đánh tan địch thù tứ phía,

          tận diệt các đối thủ Phi-li-tinh ;

          ông đập tan sức mạnh chúng mãi mãi.

8        Trong hết mọi việc làm,

          ông dùng lời tôn vinh chúc tụng

          mà ngợi khen Đấng Thánh Tối Cao ;

          với trọn cả tâm tình ông hát lên những khúc thánh thi

          và yêu mến Đấng tạo thành ông.

9        Ông cắt đặt ca viên,

          để trước bàn thờ, họ hát những bài ca thánh thót.

10      Ông tổ chức cho các ngày lễ tăng thêm vẻ huy hoàng,

          và sắp xếp cho lễ lạt được hoàn hảo,

          để trong những ngày ấy Danh Thánh được ca khen

          và từ sáng sớm lời chúc tụng vang lên trong đền thánh.

11      Đức Chúa đã xoá bỏ tội lỗi của ông

          và nâng cao uy thế ông luôn mãi.

          Thiên Chúa đã thiết lập với ông một giao ước :

          (cho) vương quyền (ông muôn năm tồn tại),

          và ban cho ông ngai vinh hiển trong Ít-ra-en.

 

Bài Tin Mừng: Mc 6,14-29

14 Vua Hê-rô-đê nghe biết về Đức Giê-su, vì Người đã nổi danh. Có kẻ nói: "Đó là ông Gio-an Tẩy Giả từ cõi chết trỗi dậy, nên mới có quyền năng làm phép lạ." 15 Kẻ khác nói : "Đó là ông Ê-li-a." Kẻ khác nữa lại nói : "Đó là một ngôn sứ như một trong các ngôn sứ." 16 Vua Hê-rô-đê nghe thế, liền nói : "Ông Gio-an, ta đã cho chém đầu, chính ông đã trỗi dậy !"

17 Số là vua Hê-rô-đê đã sai người đi bắt ông Gio-an và xiềng ông trong ngục. Lý do là vì vua đã lấy bà Hê-rô-đi-a, vợ của người anh là Phi-líp-phê, 18 mà ông Gio-an lại bảo : "Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài !" 19 Bà Hê-rô-đi-a căm thù ông Gio-an và muốn giết ông, nhưng không được. 20 Thật vậy, vua Hê-rô-đê biết ông Gio-an là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông. Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.

21 Một ngày thuận lợi đến : nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hê-rô-đê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Ga-li-lê. 22 Con gái bà Hê-rô-đi-a vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dự tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái : "Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con." 23 Vua lại còn thề : "Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được." 24 Cô gái đi ra hỏi mẹ : "Con nên xin gì đây?" Mẹ cô nói: "Đầu Gio-an Tẩy Giả." 25 Lập tức cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng : "Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả, đặt trên mâm." 26 Nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. 27 Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gio-an tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, 28 bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ. 29 Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.

 

Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Tin mừng hôm nay trình bày cho chúng ta thấy được nguyên nhân cái chết của Gioan Tẩy Giả, sở dĩ Gioan Tẩy Giả chết là vì con người mỗi ngày cứ hướng chiều về sự dữ, chứ không hướng chiều về sự thiện.

Nên chúng ta thấy khi con người cứ hướng chiều về sự dữ, thì chắc chắn sữ dữ lớn hơn sẽ xảy ra.

Vậy vấn đề đặt ra với mỗi người chúng ta nếu chúng ta sống tử tế với nhau thì sẽ như thế nào? Thưa nếu chúng ta sống tử tế với nhau, thì chắc chắn phép màu sẽ xảy ra tương đương với sự tử tế của mỗi người chúng ta.

Trong một quán ăn một bà lão mua một bát canh. Khi đem bát canh để xuống bàn ăn thì bà nghĩ ra mình quên lấy muỗng. Bà đứng dậy đi lấy muỗng rồi trở lại bàn ăn. Và bà kinh ngạc khi thấy chỗ ngồi của mình đã do một người con trai da đen ngồi và đang ăn bát canh của bà.

Bà tức giận và nghĩ: "Tên này hỗn thật; sao lại dám ăn bát canh của mình!" Nhưng rồi bà lại thầm nhủ: "Chắc tại nó quá nghèo mà lại quá đói. Thôi, có lẽ mình cũng không cần nói gì hết. Hãy bỏ qua. Nhưng cũng không thể để một mình nó ăn hết bát canh!"

Thế là bà làm như không có chuyện gì xảy ra, ngồi xuống cùng bàn với anh ta, cầm cái muỗng và múc canh ăn. Hai người cùng ăn bát canh và nhìn nhau lặng lẽ.

Người thanh niên da đen đứng dậy, đến quầy và bưng đến một dĩa bánh mì đặt xuống trước mặt bà lão. Trên đĩa bánh mì cắm hai cây nĩa. Hai người tiếp tục ăn. Khi ăn xong hai người đứng dậy và từ giã nhau.

- "Hẹn gặp lại!" bà lão nói rất tình cảm .

- "Hẹn gặp lại!" người thanh niên da đen trả lời rất nhiệt tình.

Anh ta cảm thấy rất vui và thanh thản vì nghĩ rằng, hôm nay mình đã làm được một điều tốt, đó là đã giúp đỡ một bà lão nghèo.

Sau khi người thanh niên đi khỏi, bà lão phát hiện bàn bên cạnh còn để một bát canh chưa ai ăn. Và đó mới là bát canh của bà!

Chúng ta thấy, nếu bà lão tức giận ngay từ đầu với anh thanh niên da đen vì tưởng anh ăn bát canh của bà thì sẽ như thế nào? Thưa sẽ không có sự tử tế xảy ra cho đến hết câu chuyện.

Chính vì thế trong cuộc sống để ngăn chặn sự dữ xảy ra, mỗi người chúng ta được mời gọi sống tử tế với nhau, dằn bớt lại tính nóng nảy, ghen tỵ của mình lại, thì chắc chắn phép màu sẽ xảy ra đằng sau sự tử tế của chúng ta, mà chúng ta không ngờ đến. Amen.



Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân

Hc 47,2-11: Đa vít đã thành tâm ca tụng và yêu mến Thiên Chúa.

Tv 18,47: Tán tụng Thiên Chúa là Đấng cứu độ tôi.

Mc 6,14-29: Đó chính là Gioan Tẩy Giả trẫm đã chặt đầu, nay sống lại.

Bài trích sách Huấn Ca đề cao Đavít về kỹ năng và sự hiểu biết với tư cách là một vị vua chiến binh, được bổ sung bởi bản chất dịu dàng hơn, bao gồm sự ủng hộ đối với âm nhạc, nghệ thuật và các phong tục thờ cúng trong đền thờ. Đavít đôi khi bị lôi kéo về phía tội lỗi, người cần được tha thứ như chúng ta. Ngay cả khi đời sống nhân đức của Đavít được ca ngợi, thì Chúa cũng là Đấng được ca ngợi vì lòng nhân từ, sự tha thứ và tình thương khi cư xử với vua và những người còn lại của Chúa.

Phúc âm cho ta hình ảnh của một vị vua khác. Đáng buồn thay, Hêrôđê không phải là một tấm gương về đức tính anh hùng. Ông tỏ ra mình là người ngu ngốc, viển vông và dễ bị lôi kéo. Ông biết Gioan Tẩy Giả là một người vô tội và là một nhà tiên tri của Thiên Chúa, nhưng vua đã chọn giết Gioan bằng mọi cách. Hêrôđê biết Chúa và sự công bằng của Ngài. Nhưng ông không biết Chúa đủ rõ về lòng nhân từ của Ngài còn tồn tại đến muôn đời và sự tha thứ của Ngài được ban cho một tấm lòng ăn năn. Ta nên lưu tâm đến hai ví dụ này khi đấu tranh với những thất bại và tội lỗi của mình. Chúa Kitô đã chết để cứu những người tội lỗi như ta.