Thứ Sáu - Tuần II Thường Niên

Bài đọc 1: 1Sm 24,3-21

3 Vua Sa-un lấy trong toàn thể Ít-ra-en ba ngàn quân tinh nhuệ, và lên đường để tìm bắt ông Đa-vít và người của ông, ở phía đông các Mỏm Đá Sơn Dương. 4 Vua đến các bãi quây chiên dê bên đường. Ở đó có một cái hang và vua Sa-un vào đó để đi việc cần. Ông Đa-vít và người của ông đang ngồi ở cuối hang. 5 Người của ông Đa-vít nói với ông : "Đây là ngày ĐỨC CHÚA phán với ông : 'Này ta trao kẻ thù của ngươi vào tay ngươi, ngươi sẽ đối xử với nó thế nào tuỳ ý.'" Ông Đa-vít đứng dậy và cắt vạt áo khoác của vua Sa-un. 6 Sau đó, ông Đa-vít áy náy trong lòng vì đã cắt vạt áo của vua Sa-un. 7 Ông bảo người của ông : "Xin ĐỨC CHÚA đừng để tôi làm điều này cho chúa thượng của tôi, đấng ĐỨC CHÚA đã xức dầu tấn phong, là tra tay hại vua, vì người là đấng ĐỨC CHÚA đã xức dầu tấn phong." 8 Nhờ những lời ấy, ông Đa-vít đã ngăn chặn người của ông, không để cho họ xông vào vua Sa-un.

Vua Sa-un đứng lên, ra khỏi hang và lên đường. 9 Sau đó, ông Đa-vít đứng lên, ra khỏi hang và kêu đằng sau vua Sa-un rằng : "Thưa đức vua là chúa thượng con !" Vua Sa-un ngoái lại đằng sau. Ông Đa-vít sấp mặt sát đất mà lạy. 10 Ông Đa-vít nói với vua Sa-un : "Tại sao cha lại nghe lời người ta nói rằng Đa-vít đang tìm cách hại cha ? 11 Hôm nay đây, chính mắt cha thấy ĐỨC CHÚA đã trao cha vào tay con, hôm nay, trong hang ; người ta nói đến chuyện giết cha, nhưng con đã thương hại cha và nói : 'Tôi sẽ không tra tay hại chúa thượng tôi, vì người là đấng ĐỨC CHÚA đã xức dầu tấn phong.' 12 Thưa cha, xin nhìn xem, vâng, xin nhìn xem vạt áo choàng của cha trong tay con. Vì con đã cắt áo choàng của cha và không giết cha, thì xin cha biết và thấy cho rằng tay con không làm điều ác, điều lỗi, và con đã không phạm tội hại cha, trong khi cha mưu toan lấy mạng sống con. 13 Xin ĐỨC CHÚA phân xử giữa con và cha và xin ĐỨC CHÚA phạt cha để trả thù cho con, nhưng tay con sẽ không đụng đến cha. 14 Như tục ngữ người xưa có nói : ' Điều ác từ kẻ ác mà ra ', nên tay con sẽ không đụng đến cha. 15 Đức vua Ít-ra-en đã ra trận để đánh ai ? Cha đuổi theo ai ? Một con chó chết ! Một con bọ chét ! 16 ĐỨC CHÚA sẽ là trọng tài, Người sẽ phân xử giữa con và cha. Xin Người nhìn xem và biện hộ cho con, xin Người phân xử để con thoát khỏi tay cha !"

17 Khi ông Đa-vít nói với vua Sa-un những lời đó xong, thì vua Sa-un hỏi : "Đa-vít con cha, có phải tiếng của con đấy không ?" Rồi vua Sa-un oà lên khóc. 18 Vua nói với ông Đa-vít : "Con công chính hơn cha, vì con xử tốt với cha, còn cha thì xử ác với con. 19 Hôm nay con đã tỏ ra là con làm điều tốt cho cha, vì ĐỨC CHÚA đã nộp cha vào tay con mà con đã không giết cha. 20 Có ai gặp kẻ thù của mình mà cứ để nó đi yên lành không ? Xin ĐỨC CHÚA thưởng con vì điều tốt con làm cho cha hôm nay. 21 Giờ đây cha biết rằng chắc chắn con sẽ làm vua và vương quyền Ít-ra-en sẽ vững mãi trong tay con.

 

Bài Tin Mừng: Mc 3,13-19

13 Rồi Người lên núi và gọi đến với Người những kẻ Người muốn. Và các ông đến với Người. 14 Người lập Nhóm Mười Hai, để các ông ở với Người và để Người sai các ông đi rao giảng, 15 với quyền trừ quỷ. 16 Người lập Nhóm Mười Hai và đặt tên cho ông Si-môn là Phê-rô, 17 rồi có ông Gia-cô-bê con ông Dê-bê-đê, và ông Gio-an em ông Gia-cô-bê -Người đặt tên cho hai ông là Bô-a-nê-ghê, nghĩa là con của thiên lôi-, 18 rồi đến các ông An-rê, Phi-líp-phê, Ba-tô-lô-mê-ô, Mát-thêu, Tô-ma, Gia-cô-bê con ông An-phê, Ta-đê-ô, Si-môn thuộc nhóm Quá Khích, 19 và Giu-đa Ít-ca-ri-ốt là chính kẻ nộp Người.

 

Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Tin mừng hôm nay trình bày cho chúng ta thấy Chúa gọi những con người mà Chúa muốn, cụ thể là gọi 12 người làm môn đệ của Chúa, để Chúa sai các ông đi rao giảng tin mừng và trừ quỷ.

Như thế, chúng ta thấy ơn gọi làm môn đệ của Chúa xuất phát từ Chúa, Chúa gọi và Chúa sai đi, và con người chỉ đáp lại lời mời gọi của Chúa, chứ ơn gọi không phát xuất từ con người.

Nếu mở rộng ra thì ơn gọi này không chỉ hiểu là ơn gọi của những người đi tu dâng mình cho Chúa, mà là ơn gọi làm người, ơn gọi làm con của Chúa mà mỗi người chúng ta nhận được nơi Chúa.

Đào sâu thêm một chút nữa chúng ta thấy ngoài ơn gọi làm người, ơn gọi làm con Chúa, chúng ta còn được ơn làm con cái của cha mẹ mình, chúng ta được ơn làm cha mẹ của con cái chúng ta, chúng ta được ơn làm anh em với nhau, chúng ta được ơn làm vợ làm chồng của nhau, chúng ta được ơn làm người đồng đạo với nhau, chúng ta được ơn gặp gỡ nhau trong cuộc đời này…., đó là ơn mà Chúa ban cho chúng ta nên chúng ta hãy biết trân trọng những điều đó, như là một lời cám ơn Chúa đã ban ơn cho chúng ta.

Đó là những ơn lành mà chúng ta đón nhận được từ Chúa, còn những điều được xem là không lành thì sao?

Chúng ta hãy nhớ lại mẫu gương của ông Gióp là một minh họa cho chúng ta.

Không ông bị nhưng tại ương trong cuộc đời, thì ông nói: "Thân trần truồng sinh từ lòng mẹ, tôi sẽ trở về đó cũng trần truồng. ĐỨC CHÚA đã ban cho, ĐỨC CHÚA lại lấy đi: xin chúc tụng danh ĐỨC CHÚA!" (G 1, 21), hay khi bà vợ của ông nói với ông: “Ông còn kiên vững trong đường lối vẹn toàn của ông nữa hay thôi? Hãy nguyền rủa Thiên Chúa và chết đi cho rồi! " Nhưng ông Gióp đáp lại: "Cả bà cũng nói như một mụ điên. Chúng ta đón nhận điều lành từ Thiên Chúa, còn điều dữ, lại không biết đón nhận sao? " (G 2,9-10).

Còn thánh Phaolo thì nói: “Nhưng, những gì xưa kia tôi cho là có lợi, thì nay, vì Đức Kitô, tôi cho là thiệt thòi. Hơn nữa, tôi coi tất cả mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi tuyệt vời, là được biết Đức Kitô Giêsu, Chúa của tôi. Vì Người, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như rác, để được Đức Kitô và được kết hợp với Người.” (Pl 3, 7-9).

Nên chúng ta thấy nếu chúng ta có đức tin vào Chúa, chúng ta sẽ trân trọng tất cả những gì mà Chúa gởi đến trong cuộc đời dù là điều lành hay là điều dữ, cũng như chúng ta sẽ sẵn sàng chịu thiệt thòi vì Chúa, để được biết Chúa, để được kết hợp với Chúa.

Xin cho mỗi người chúng ta biết trân trọng những gì Chúa gởi đến, cũng như biết sẵn sàng chịu thiệt thòi vì Chúa, và để làm được điều này chúng ta được mời gọi vững tin vào Chúa, có lòng yêu mến Chúa. Amen.


Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân

1 Sm 18,6-9; 19,1-7: Thân phụ tôi là Saolê định giết anh.

Tv 56,5: Con tin cậy vào Thiên Chúa, con không kinh hãi.

Mc 3,7-12: Các thần ô uế vừa thấy Người, liền sụp lạy và kêu lên rằng: “Ngài là Con Thiên Chúa,” nhưng Người nghiêm cấm chúng không được tiết lộ gì về Người.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, ta thấy “Một đám đông từ Galilê đi theo Người” và “một số đông” từ các nơi khác đến vây quanh Chúa (x. Mc 3,7-8). Và Ngài đã chú ý đến tất cả. Chúng ta phải ghi nhớ điều này trong tuần bát nhật cầu nguyện cho sự hiệp nhất Kitô hữu.

Ta nhận ra rằng, trong suốt nhiều thế kỷ, những người theo đạo Thiên Chúa đã tự phân chia mình thành Công giáo, Chính thống giáo, Anh giáo, Tin lành, và một danh sách dài những Kitô hữu khác. Điều này chứng tỏ một tội lỗi lịch sử chống lại một trong những điểm chính yếu của Giáo hội: sự hợp nhất.

Trong bài đọc đầu tiên, Saolê ghen tị với Đavít, thậm chí ông muốn giết Đavít. Đây là một trường hợp không hợp nhất trong Kinh thánh. Người ta tập trung vào bản thân mình hơn là sự vinh hiển của Chúa. Do đó, con người mắc rất nhiều sai lầm. May mắn thay, bài Thánh vịnh hôm nay chỉ cho ta cách vượt qua nỗi sợ hãi - tin cậy nơi Chúa. Để rồi, trong Chúa, ta tin cậy và hiến thân cho sự hòa hợp của Giáo hội, đặc biệt là giữa các thành viên của Giáo hội. Do đó, ta cần các cử chỉ hiệp thông, hiểu biết, chào đón và tha thứ đối với người khác.