Thứ Năm - Tuần XXIV Thường Niên

Bài đọc 1: 1Cr 15,1-11

1 Thưa anh em, tôi xin nhắc lại cho anh em Tin Mừng tôi đã loan báo và anh em đã lãnh nhận cùng đang nắm vững. 2 Nhờ Tin Mừng đó, anh em được cứu thoát, nếu anh em giữ đúng như tôi đã loan báo, bằng không thì anh em có tin cũng vô ích.

3 Trước hết, tôi đã truyền lại cho anh em điều mà chính tôi đã lãnh nhận, đó là : Đức Ki-tô đã chết vì tội lỗi chúng ta, đúng như lời Kinh Thánh, 4 rồi Người đã được mai táng, và ngày thứ ba đã trỗi dậy, đúng như lời Kinh Thánh. 5 Người đã hiện ra với ông Kê-pha, rồi với Nhóm Mười Hai. 6 Sau đó, Người đã hiện ra với hơn năm trăm anh em một lượt, trong số ấy phần đông hiện nay còn sống, nhưng một số đã an nghỉ. 7 Tiếp đến, Người hiện ra với ông Gia-cô-bê, rồi với tất cả các Tông Đồ. 8 Sau hết, Người cũng đã hiện ra với tôi, là kẻ chẳng khác nào một đứa trẻ sinh non.

9 Thật vậy, tôi là người hèn mọn nhất trong số các Tông Đồ, tôi không đáng được gọi là Tông Đồ, vì đã ngược đãi Hội Thánh của Thiên Chúa. 10 Nhưng tôi có là gì, cũng là nhờ ơn Thiên Chúa, và ơn Người ban cho tôi đã không vô hiệu ; trái lại, tôi đã làm việc nhiều hơn tất cả những vị khác, nhưng không phải tôi, mà là ơn Thiên Chúa cùng với tôi.

11 Tóm lại, dù tôi hay các vị khác rao giảng, thì chúng tôi đều rao giảng như thế, và anh em đã tin như vậy.

 

Bài Tin Mừng: Lc 7,36-50

36 Có người thuộc nhóm Pha-ri-sêu mời Đức Giê-su dùng bữa với mình. Đức Giê-su đến nhà người Pha-ri-sêu ấy và vào bàn ăn. 37 Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-sêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. 38 Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên.

39 Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng : "Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào : một người tội lỗi !" 40 Đức Giê-su lên tiếng bảo ông : "Này ông Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông !" Ông ấy thưa : "Dạ, xin Thầy cứ nói." 41 Đức Giê-su nói : "Một chủ nợ kia có hai con nợ : một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục. 42 Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn ?" 43 Ông Si-môn đáp : "Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn." Đức Giê-su bảo : "Ông xét đúng lắm."

44 Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Si-môn : "Ông thấy người phụ nữ này chứ ? Tôi vào nhà ông : nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. 45 Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi. 46 Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi. 47 Vì thế, tôi nói cho ông hay : tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít." 48 Rồi Đức Giê-su nói với người phụ nữ : "Tội của chị đã được tha rồi." 49 Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng : "Ông này là ai mà lại tha được tội ?" 50 Nhưng Đức Giê-su nói với người phụ nữ : "Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an."


Gợi ý suy niệm

Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân

1 Cr 15,1-11: Chúa hiện ra với Giacôbê, rồi với tất cả các Tông đồ.

Tv 118,1: Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm.

Lc 7,36-50: Tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi, vì bà đã yêu mến nhiều.

Simon, người Pharisêu, mời Chúa Giêsu dùng bữa với mục đích thu hút sự chú ý của mọi người. Mặt khác, khi gặp Chúa Giêsu, người Pharisêu không tiếp đón Ngài như một vị khách: không chào hỏi, không đưa nước để rửa tay…Còn người phụ nữ được cho là tội lỗi nhiều lại đối đãi với Chúa như một vị thượng khách, dù không phải là nhà của bà. Chúa đến nhà, chủ nhà hờ hững, thì Chúa chấp nhận sự phục vụ của tội nhân. Để Ngài chạm đến hay chạm đến Ngài đều sinh ơn ích. Điều cần là thái độ: có yêu mến, tin tưởng và hy vọng nơi Ngài hay không.

Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhấn mạnh nhiều về việc “chạm vào da thịt Đức Kitô”. Ở Việt Nam có người thấu đáo tình người và từng chia sẻ: “Ngay như Mẹ Têrêsa, một nữ tu và nhà truyền giáo Công giáo Rôma người Ấn Độ gốc Albania, còn trực tiếp chăm sóc, lau chùi các vết thương của bệnh nhân cơ mà... Đã làm từ thiện thì lớn hay nhỏ đều cần”. Đây được gọi là “chạm vào xác thịt của Đức Kitô.” Người nghèo, bị bỏ rơi, bệnh tật, tội lỗi, bị gạt ra ngoài lề xã hội… là thân xác của Chúa Kitô. Lòng hảo tâm xuất phát từ tình thương. Tình thương sẽ giúp ta kết nối với cội nguồn của tình thương, Thiên Chúa. Hãy cảm tạ Người.


Lm. Tôma Lê Duy Khang

Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu nói với ông Simôn người biệt phái về hành động của người phụ nữ tội lỗi đó là: “Được tha nhiều sẽ yêu mến nhiều, được tha ít thì yêu mến ít”

Như vậy, vấn đề đặt ra với mỗi người chúng ta đó là được tha trước mới yêu mến, hay là yêu mến mới được tha?

Theo tin mừng hôm nay thì chúng ta thấy Chúa Giêsu đã nói với ông Simôn biệt phái đó là: “Này ông Simôn, tôi có điều muốn nói với ông! " Ông ấy thưa: "Dạ, xin Thầy cứ nói." Đức Giêsu nói: "Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục. Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn? " Ông Simôn đáp: "Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn." Đức Giê-su bảo: "Ông xét đúng lắm." nghĩa là được tha nhiều mới yêu mến nhiều.”

Thế nhưng, khi người phụ nữ đến mang một bình bạch ngọc đựng thuốc thơm, đến khóc dưới chân Chúa Giêsu, nước mắt ướt đẫm chân Người, bà lấy tóc lau, rồi hôn chân và xức thuộc thơm. Lúc này chị có được tha tội trước đâu mà vẫn tỏ lòng yêu mến Chúa vậy, nghĩa là chị không có mở miệng xin sự tha thứ từ Chúa. Như vậy phải hiểu làm sao?

Chúng ta biết cách nói của Chúa Giêsu: “Được tha nhiều nên yêu mến nhiều, được tha ít nên yêu mến ít” đó là cái nhìn chung cuộc khi được tha thứ, và hiểu được rằng mình được tha thứ như thế nào.

Chính vì vậy, nên ông Simôn biệt phái đâu có được Chúa Giêsu tha tội gì đâu nên ông đã tỏ ra dửng dưng với Chúa, không có lòng yêu mến Chúa, như lời Chúa đã nói: “Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi. Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi.”

Nhưng ngoài cái nhìn chung cuộc đó, thì tin mừng hôm nay muốn nói với chúng ta để chúng ta hiểu rằng, không phải khi chúng ta được điều này, được điều kia, chúng ta mới tạ ơn Chúa, chúng ta mới yêu mến Chúa, mà là phải yêu mến Chúa vì đó là Chúa của mình. Bởi nếu không có được cái nhìn như thế, thì sẽ không tạ ơn Chúa không yêu mến Chúa khi Chúa không ban ơn cho mình theo như ý mình muốn, và khi chúng ta biết tạ ơn Chúa, Chúa yêu mến Chúa trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời của mình thì chắc chắn mọi đều tốt đẹp sẽ đến với mỗi người chúng ta. Amen.