Thứ Năm - Tuần XVII Thường Niên

Bài đọc 1: Gr 18,1-6

1 Có lời ĐỨC CHÚA phán với ông Giê-rê-mi-a rằng : 2 "Ngươi hãy trỗi dậy và xuống nhà thợ gốm, ở đó Ta sẽ cho ngươi nghe lời Ta." 3 Tôi xuống nhà thợ gốm, và này anh ta đang sử dụng chiếc bàn xoay hai bánh. 4 Nhưng chiếc bình anh đang nắn bị hỏng, như có lúc xảy ra khi thợ gốm nặn đất sét. Anh làm lại một chiếc khác đúng như anh thấy cần phải làm. 5 Bấy giờ có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi rằng : 6 "Hỡi nhà Ít-ra-en, đối với các ngươi, Ta lại không thể làm được như người thợ gốm này hay sao ? Sấm ngôn của ĐỨC CHÚA. Này hỡi nhà Ít-ra-en, đất sét ở trong tay người thợ gốm thế nào, các ngươi ở trong tay Ta cũng như vậy.

 

Bài Tin Mừng: Mt 13,47-53

47 "Nước Trời lại còn giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá. 48 Khi lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi nhặt cá tốt cho vào giỏ, còn cá xấu thì vứt ra ngoài. 49 Đến ngày tận thế, cũng sẽ xảy ra như vậy. Các thiên thần sẽ xuất hiện và tách biệt kẻ xấu ra khỏi hàng ngũ người công chính, 50 rồi quăng chúng vào lò lửa. Ở đó, chúng sẽ phải khóc lóc nghiến răng.

51 "Anh em có hiểu tất cả những điều ấy không ?" Họ đáp : "Thưa hiểu." 52 Người bảo họ : "Bởi vậy, bất cứ kinh sư nào đã được học hỏi về Nước Trời, thì cũng giống như chủ nhà kia lấy ra từ trong kho tàng của mình cả cái mới lẫn cái cũ."

53 Khi Đức Giê-su kể các dụ ngôn ấy xong, Người đi khỏi nơi đó.

 

Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Câu chuyện chiếc lưới quăng xuống biển, kéo lên đầy những cá xấu và cá tốt, đó là hình ảnh ngày cánh chung, Chúa sẽ phân loại cá tốt và cá xấu, cá xấu thì bị ném ra ngoài, còn cá tốt thì được đem vào giỏ.

Nên điều đó cho chúng ta thấy chỉ có Chúa mới có quyền phân loại cá xấu và cá tốt, chỉ có Chúa mới có quyền kéo lưới lên mà thôi, còn chúng ta, chúng ta không có quyền để kéo lưới lên trước thời hạn để phân biệt người lành kẻ dữ.

Nhưng đó chỉ là lý thuyết, còn trong thực tế, ai trong chúng ta đều muốn kéo lưới lên trước thời hạn để phân loại người lành kẻ dữ.

Vậy để có thể sống được điều chúng ta vừa nói là đừng vội phán xét người khác thì chúng ta phải làm gì?

Một ngày nọ, trong lần lên lớp giảng bài, giáo sư đã kể với sinh viên câu chuyện về một con lợn, một con cừu và một con bò cùng bị nhốt trong chuồng. Một buổi tối nọ, bác nông dân bước vào chuồng và tiến về phía ba con vật để bắt lấy chúng thì một con trong số đó la hét cực kỳ dữ dội, chống trả mãnh liệt, nhất quyết không thuận theo.

Kể tới đây, vị giáo sư dừng lại và hỏi các sinh viên của mình rằng: "Theo các trò, con vật kháng cự nhiều nhất là loài nào?"

Các sinh viên hết sức ngỡ ngàng vì câu hỏi bất ngờ được đặt ra. Thế nhưng, do tò mò về câu trả lời nên sau một hồi ngẫm nghĩ, vẫn có người đứng ra trả lời: "Thưa thầy, em nghĩ đó là con cừu. Loài cừu bản tính hiền lành, nhát gan, chắc nó sẽ sợ người nên khi thấy bác nông dân, nó mới sợ hãi nhất."

Nghe câu trả lời ấy, vị giáo sư chỉ mỉm cười hiền lành và lắc đầu: "Câu trả lời của trò khá có lý đấy, nhưng chưa đúng đâu."

Một học sinh khác nhanh nhảu đứng dậy trả lời tiếp: "Thưa thầy, theo em nghĩ là con bò sẽ chống trả mạnh nhất vì nó có hình thể tốt nhất, sức khỏe nhiều nhất và bốn chân mạnh mẽ nhất. Khi nó tức giận hoặc hoảng sợ vì bác nông dân lại gần, nó sẽ là loài phản kháng mãnh liệt."

Vị giáo sư lại lắc đầu mà không nói gì.

Các học sinh còn lại mới bảo nhau: "Vậy chắc chắn là con lợn rồi."

Giáo sư mới hỏi họ: "Vậy các em có biết lý do vì sao con lợn lại chống trả mạnh mẽ nhất hay không?"

Đến đây, cả lớp lại im ắng mà không ai có thể trả lời được. Thấy vậy, vị giáo sư mới từ tốn đưa ra lời giải đáp: "Các em hãy thử nghĩ mà xem, bác nông dân bắt cừu có thể để lấy lông, bắt bò có thể để lấy sữa, nhưng nếu ông ấy bắt lợn thì chắc chắn là để lấy thịt mà thôi. Nếu con lợn để bác nông dân bắt được, nó chỉ có một con đường chết duy nhất. Chính vì thế, đó là lý do nó chống trả mãnh liệt nhất, hơn cả loài cừu nhát gan hay loài bò khỏe mạnh."

Qua câu chuyện này cho chúng ta thấy được rằng chỉ đứng trong hoàn cảnh của người khác mới có thể hiểu được họ như thế nào.

Cũng vậy, để có thể sống điều Chúa dạy là đừng kết án trước thời hạn chúng ta hãy đặt mình vào vị trí của người khác, nếu người đó là tôi thì tôi có muốn bị kết án trước thời hạn hay không?

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta ý thức được điều đó, để không kết án anh chị em mình, mà hãy để cho Chúa hành động. Amen.

 

 

Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân

Gr 18,1-6: Như hòn đất nơi tay thợ gốm thế nào, thì các ngươi ở trong tay Ta cũng như vậy.

Tv 146,5a: Phúc thay người được Thiên Chúa nhà Giacóp phù trợ.

Mt 13,47-53: Người ta lựa cá tốt bỏ vào giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài.

Sự ví von của Giêrêmia về người thợ gốm và đất sét là một lời trình bày tuyệt đẹp về việc dâng chính mình cho Đấng Tạo Hóa để được làm thành một chiếc bình chứa đầy Thánh Thần dùng theo ý định của Thiên Chúa. Người thợ gốm nhìn vào hình thù của cục đất sét và hình dung ra một thành phẩm đẹp, hữu ích. Chúa nhìn mỗi người bằng con mắt của người thợ gốm và thấy tiềm năng trong mỗi người. Biết rằng ta là mẫu vật không hoàn hảo và thường bị hư hỏng, nhưng Người Thợ Gốm sửa chữa và nâng cao phẩm chất để ta trở nên hữu ích.

Tất cả mọi người đều đang trong tiến trình Chúa tạo dựng. Với việc Chúa sử dụng và sửa chữa ta, không ai vô dụng trong tay Người. Nếu ta vẫn còn sống, đó là vì Chúa vẫn còn dùng ta. Thiên Chúa sử dụng ta cho đến khi ta còn ở trong tay Ngài. Cũng cần nhớ rằng đôi khi ta là đất sét, và đôi khi ta là đôi tay của người Thợ Gốm được dùng để tạo hình những cục đất sét khác. Một cách tiếp cận giống như Đức Kitô hơn là thể hiện tình yêu và lòng thương xót, tập trung vào tiềm năng tích cực của mỗi người, và hy vọng rằng Thiên Chúa sửa lại mọi sự trong và ngoài của ta.