Thứ Năm - Tuần XVI Thường Niên

Mt 13, 10-17

Bài đọc 1: Gr 2,1-3.7-8.12-13

1        Có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi :

2        Hãy đi mà thét vào tai Giê-ru-sa-lem như sau :

          ĐỨC CHÚA phán thế này :

          Ta nhớ lại lòng trung nghĩa của ngươi lúc ngươi còn trẻ,

          tình yêu của ngươi khi ngươi mới thành hôn,

          lúc ngươi theo Ta trong sa mạc,

          trên vùng đất chẳng ai gieo trồng.

3        Bấy giờ Ít-ra-en là của thánh thuộc về ĐỨC CHÚA,

          là phần hoa lợi đầu mùa của Người ;

          tất cả những ai ăn lạm vào đó đều phạm lỗi,

          chúng phải mang tai mắc hoạ, - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

7        Ta đã đưa các ngươi vào miền đất xanh tươi

          để các ngươi được ăn hoa trái thổ sản của nó.

          Nhưng một khi vào rồi, các ngươi đã làm nhơ nhớp đất của Ta,

          và biến gia sản của Ta thành đồ ghê tởm.

8        Hàng tư tế cũng chẳng thèm hỏi : 'ĐỨC CHÚA ở đâu ?'

          Các chuyên viên Lề Luật chẳng biết đến Ta,

          các mục tử thì chống lại Ta,

          còn ngôn sứ lại nhờ Ba-an mà tuyên sấm,

          chúng đi theo những thần vô tích sự.

12      Này trời, hãy kinh khiếp về chuyện đó,

          hãy run sợ cho hồn xiêu phách lạc, -sấm ngôn của ĐỨC CHÚA,

13      vì dân Ta đã phạm hai tội :

          chúng đã bỏ Ta là mạch nước trường sinh

          để làm những hồ nứt rạn, không giữ được nước.

 

Bài Tin Mừng: Mt 13,10-17

10 Các môn đệ đến gần hỏi Đức Giê-su rằng : "Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với họ ?" 11 Người đáp : "Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không. 12 Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa ; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy mất. 13 Bởi thế, nếu Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe không hiểu. 14 Thế là đối với họ đã ứng nghiệm lời sấm của ngôn sứ I-sai-a, rằng :   Các ngươi có lắng tai nghe cũng chẳng hiểu, có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy ;  15 vì lòng dân này đã ra chai đá : chúng đã bịt tai nhắm mắt, kẻo mắt chúng thấy, tai chúng nghe, và lòng hiểu được mà hoán cải, và rồi Ta sẽ chữa chúng cho lành.

16 "Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe. 17 Quả thế, Thầy bảo thật anh em, nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe.

 

Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Tin mừng hôm qua trình bày cho chúng ta thấy việc Chúa Giêsu kể cho dân chúng nghe dụ ngôn người gieo giống, và chúng ta đã chia sẻ với nhau về chủ để là Chúa Giêsu muốn con người thay đổi, để chuẩn bị mảnh đất tâm hồn của mình là mảnh đất tốt để đón nhận ơn của Chúa, để đón nhận lời Chúa, có như thế ơn Chúa, lời Chúa được gieo xuống mới sinh hoa kết quả.

Tin mừng hôm nay dường như đi ngược lại với lý luận ngày hôm qua mà chúng ta đã chia sẻ, đó là khi các môn đệ đến hỏi Chúa Giêsu: “Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với họ? " Người đáp: "Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không. Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy mất. Bởi thế, nếu Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe không hiểu. Thế là đối với họ đã ứng nghiệm lời sấm của ngôn sứ I-sai-a, rằng: Các ngươi có lắng tai nghe cũng chẳng hiểu, có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy; vì lòng dân này đã ra chai đá: chúng đã bịt tai nhắm mắt, kẻo mắt chúng thấy, tai chúng nghe, và lòng hiểu được mà hoán cải, và rồi Ta sẽ chữa chúng cho lành. "Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe. Quả thế, Thầy bảo thật anh em, nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe.”

Qua câu trả lời của Chúa Giêsu, chúng ta thấy, dường như Chúa không muốn những người do thái thời bấy giờ được cải tạo mảnh đất tâm hồn, nên mới kể dụ ngôn để che dấu không cho họ được biết về các mấu nhiệm nước trời.

Nhưng nếu chúng ta đào sâu, chúng ta thấy không phải thế, bởi khi Chúa Giêsu kể dụ ngôn, là đang giúp họ cải tạo mảnh đất tâm hồn của họ, bởi vì nếu nói một cách chi tiết, họ cũng chẳng hiểu, thậm chí còn hiểu sai, giống như một người không biết gì về đạo, không biết gì về giáo lý thì làm sao có thể rửa tội được, nếu rửa tội, mà không giữ thì còn có tội hơn nữa, thà không biết thì không có tội, nên Chúa mới nói: “Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy mất.” hay chúng ta hãy nhớ lại lời Chúa đã từng nói: “Của thánh, đừng quăng cho chó; ngọc trai, chớ liệng cho heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi còn quay lại cắn xé anh em.” (Mt 7,6)

Chính vì thế mà Chúa mới kể dụ ngôn, để họ hiểu được gì thì họ hiểu, có thể đó như là một phương thế giúp họ tò mò, để rồi từ đó họ tìm hiểu để họ hiểu hơn về các mầu nhiệm Nước Trời, lúc đó họ mới nhớ.

Tôi thấy có một cha dạy giáo lý giúp cho các em huynh trưởng dự trưởng cũng rất hay, đó là cho một vài câu hỏi cho các em, để các em về tìm hiểu, sai đúng không cần biết, nhưng phải tự tìm hiểu, điều đó giúp các em sẽ nhớ được những gì mình học, còn nếu chỉ giảng dạy một chiều, thì không thể nào nhớ được.

Bản thân tôi cũng vậy, tôi nhớ khi học Latin, khi kiểm tra trong câu hỏi có chữ Domo là cái nhà, mà không biết nó là giống đực hay giống cái, chia đại giống đực, nhưng sai, nhờ đó mà nhớ đến giờ không bao giờ quên.

Xin cho mỗi người chúng ta hiểu được tâm ý của Chúa dành cho con người của chúng ta, để dù thế nào đi chăng nữa, chúng ta phải biết nhìn thấy được ý nghĩa của những biến cố mà Chúa gởi đến để dọn tâm hồn của mình, trở thành những mảnh đất tốt. Amen.