Thứ Năm - Tuần XV Thường Niên
Bài đọc 1: Is 26,7-9.12.16-19
7 Đường kẻ lành đi là đường ngay thẳng,
lối kẻ hiền theo là lối Chúa san bằng.
8 Vâng, lạy ĐỨC CHÚA, trên con đường thánh ý vạch ra,
chúng con chờ đợi Chúa.
Hồn chúng con khát vọng Thánh Danh
và ước mong tưởng nhớ đến Ngài.
9 Suốt đêm trường, hồn con khao khát Chúa,
trong thâm tâm, những kiếm tìm khắc khoải.
Khi Chúa thực thi quyết định của mình khắp năm châu,
người bốn bể học biết đường công chính.
12 Lạy ĐỨC CHÚA, Ngài cho chúng con được an cư lạc nghiệp,
vì hết mọi việc chúng con làm
đều do Ngài thực hiện cho chúng con.
16 Lạy ĐỨC CHÚA, gặp cảnh gian truân, thiên hạ đã kiếm tìm Ngài.
Họ thầm thĩ với Ngài khi Ngài sửa trị họ.
17 Như người đàn bà mang thai, lúc gần sinh nở,
phải quằn quại, kêu la vì đau đớn, thì lạy ĐỨC CHÚA,
chúng con cũng như vậy trước nhan Ngài.
18 Chúng con đã mang thai, đã quằn quại, nhưng chỉ sinh ra gió :
chúng con chẳng giải thoát được thế gian,
cũng chẳng sinh sản thêm dân cư cho mặt đất.
19 Các vong nhân của Ngài sẽ sống lại, xác họ sẽ đứng lên.
Này những kẻ nằm trong bụi đất,
hãy trỗi dậy, hãy reo mừng !
Vì lạy Chúa, sương Ngài ban là sương ánh sáng,
và đất sẽ cho các âm hồn được hồi sinh.
Bài Tin Mừng: Mt 11,28-30
28 "Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. 29 Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. 30 Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng."
Gợi ý suy niệm
Tôma Lê Duy Khang
Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu nói: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.”
Theo như lời của Chúa Giêsu thì đến với Chúa để được nghỉ ngơi bồi dưỡng, chứ không phải đến với Chúa là một sự nặng nhọc, là một sự căng thẳng.
Nhưng đến với Chúa với thái độ nào mới có được sự nghỉ ngơi bồi dưỡng.
Chúng ta hãy nhớ khi Chúa Giáng sinh, các Thiên thần đã hát: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người thiện tâm”, vậy Chúa đã giáng sinh cách đây hơn 2000 năm tại sao chúng ta vẫn chưa có bình an? Thưa chúng ta để ý là bình an dưới thế cho người thiện tâm, nếu chúng ta có thiện tâm thì chúng ta sẽ có bình an, nếu không có thiện tâm thì làm sao mà có được bình an.
Cũng vậy khi đến với Chúa cần đến với thái độ thiện tâm, đến vì yêu mến Chúa, chứ không phải đến vì sợ, nếu đến với thái độ thiện tâm, chúng ta sẽ tham dự thánh lễ một cách hoàn toàn khác và chắc chắn chúng ta sẽ có bình an.
Chúng ta hãy nhớ câu chuyện hai người lên đền thờ cầu nguyện là một minh họa cho chúng ta: “Có hai người lên đền thờ cầu nguyện. Một người thuộc nhóm Pha-ri-sêu, còn người kia làm nghề thu thuế. Người Pha-ri-sêu đứng thẳng, nguyện thầm rằng: "Lạy Thiên Chúa, xin tạ ơn Chúa, vì con không như bao kẻ khác: tham lam, bất chính, ngoại tình, hoặc như tên thu thuế kia. Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con. Còn người thu thuế thì đứng đằng xa, thậm chí chẳng dám ngước mắt lên trời, nhưng vừa đấm ngực vừa thưa rằng: "Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi. Tôi nói cho các ông biết: người này, khi trở xuống mà về nhà, thì đã được nên công chính rồi; còn người kia thì không.” (Lc 18, 10-14).
Chúng ta đào sâu thêm một chút nữa, có thể con người đến với Chúa không có chút thiện tâm nào, nhưng có thể Chúa sẽ dùng cách này hay cách khác để giúp họ có được thiện tâm, giúp họ thay đổi.
Chuyện có thật được nghe Linh Mục Kể Lại: Cha chạy xe máy đi giảng phòng Lễ chiều về gần 20 giờ tối, qua đoạn đường vắng Ngài bất chợt nhìn thấy một thanh niên bặm trợn đứng giữa đường, giang hai tay cản xe bắt phải dừng. Cha giật thót mình … định quay xe lùi lại, nhưng Cha không còn kịp trốn chạy đâu nữa rồi, vội nghĩ “ Thôi kệ, cùng lắm là hắn cướp chiếc xe đành mất vậy!”. Khi Cha phanh xe dừng lại ngay người hắn, đột ngột hắn quỳ xuống giữa đường chắp hai tay, nói to:
- Cha ơi! Xin giải tội cho con ngay lúc này, kẻo lỡ đêm nay con phải chết sa hỏa ngục sợ lắm Cha ơi!
Phà một hơi thở nhẹ nhõm, Linh Mục lên tiếng:
- Sao anh biết đêm nay mình chết mà hoảng lên vậy?
Hắn lắp bắp kể lể:
- Thì hồi nãy trong Nhà Thờ con biết mình nhiều tội lỗi nên không dám ngồi chung hàng ghế với giáo dân, con đứng dự Lễ đằng sau cây cột to trong nhà thờ, nhưng con thấy rõ và nghe rất rõ lời Cha giảng, rồi Cha còn chỉ tay ngay cây cột con đứng mà nói: “ Nếu các ông không chịu sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết y như vậy”. (Lc 13,1-5). Con nghe mà lo sợ vì con quá nhiều tội lỗi đã từ lâu không đi xưng tội, nên giờ con phải đón đường để xin Cha giải tội liền, giúp con Cha nhé.
Cha mỉm cười nói:
- Tôi đâu biết có ai đó đứng sau cây cột to trong nhà thờ ,tôi chỉ tay theo thói quen khi giảng vào một nơi không có ai thôi mà, đây đúng là chuyện vô tình.
Thế đấy! chúng ta thường “ Có tật giật mình”. Cha giảng thì vô tư, dựa vào Lời Chúa để thuyết trình, diễn giải bằng những lời lẽ cụ thể cho dễ hiểu, và cả những cái vung tay to tiếng cho sinh động, để giáo dân hết ngủ gục trong khi nghe bài giảng vây thôi.
Nói như vậy, để chúng ta cầu nguyện cho các linh mục, biết siêng năng giảng dạy lời của Chúa, để giúp cho người ta hiểu lời Chúa, để lời Chúa biến đổi tâm hồn của những con người nguội lạnh bỏ Chúa.
Xin cho mỗi người chúng ta biết đến với Chúa với tâm hồn thiện tâm, và biết giúp người khác để họ cũng có được tâm hồn thiện tâm để nhận được sự nghỉ ngơi bên Chúa. Amen.
