Thứ Năm - Tuần XIX Thường Niên
Bài đọc 1: Ed 12,1-12
1 Có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi rằng : 2 Hỡi con người, ngươi đang sống giữa một nòi phản loạn, giữa những kẻ có mắt để nhìn mà không thấy, những kẻ có tai để nghe mà không nghe, vì chúng là một nòi phản loạn. 3 Về phần ngươi, hỡi con người, hãy chuẩn bị hành lý đi đày và hãy đi đày giữa ban ngày trước mắt chúng ; ngươi sẽ đi đày, rời chỗ ngươi đang ở mà tới một chỗ khác, trước mắt chúng. May ra chúng sẽ nhận thấy mình là một nòi phản loạn. 4 Ngươi hãy đem hành lý của ngươi ra ngoài như hành lý của kẻ đi đày, giữa ban ngày, trước mắt chúng. Và chiều đến, ngươi sẽ ra đi trước mắt chúng như một kẻ phải đi đày. 5 Trước mắt chúng, ngươi hãy khoét tường mà đưa hành lý ra. 6 Trước mắt chúng, ngươi sẽ vác hành lý lên vai và ra đi lúc trời tối ; ngươi sẽ che mặt để khỏi nhìn thấy xứ sở, vì Ta đã biến ngươi nên điềm báo cho nhà Ít-ra-en.
7 Tôi đã làm y như lệnh Đức Chúa truyền cho tôi. Giữa ban ngày, tôi đã đem hành lý của tôi ra ngoài, hành lý của kẻ đi đày ; và chiều đến, tôi lấy tay khoét tường. Tôi ra đi lúc trời tối và vác hành lý lên vai trước mặt họ.
8 Sáng hôm sau, có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi rằng : 9 "Hỡi con người, chẳng phải nhà Ít-ra-en, nòi phản loạn, đã nói với ngươi : "Ông làm gì thế" sao ? 10 Ngươi hãy nói với chúng : "ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng phán thế này : Sấm ngôn ấy nhằm nói về ông hoàng ở Giê-ru-sa-lem và toàn thể nhà Ít-ra-en ở trong thành. 11 Ngươi hãy nói : "Tôi là điềm báo cho các ông. Tôi đã làm thế nào, thì sẽ xảy ra cho họ như vậy. Họ sẽ phải đi tù, đi đày. 12 Ông hoàng đang ở giữa họ sẽ vác hành lý lên vai lúc trời tối và sẽ ra đi ; họ sẽ khoét một lỗ trên tường cho ông chui qua. Ông sẽ che mặt để chính mắt khỏi nhìn thấy xứ sở."
Bài Tin Mừng: Mt 18,21-19,1
21 Bấy giờ, ông Phê-rô đến gần Đức Giê-su mà hỏi rằng : "Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần ? Có phải bảy lần không ?" 22 Đức Giê-su đáp : "Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy."
23 Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. 24 Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng. 25 Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả nợ. 26 Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy : "Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết." 27 Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. 28 Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo : "Trả nợ cho tao !" 29 Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ : "Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh." 30 Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. 31 Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. 32 Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo : "Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, 33 thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao ?" 34 Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông. 35 Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình."
19 1 Khi Đức Giê-su giảng dạy những điều ấy xong, Người rời khỏi miền Ga-li-lê và đi đến miền Giu-đê, bên kia sông Gio-đan.
Gợi ý suy niệm
Tôma Lê Duy Khang
Tin mừng hôm nay trình bày cho chúng ta thấy việc Phêrô hỏi Chúa Giêsu: “Lạy Thầy, khi anh em con xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần? có phải bảy lần không? Chúa Giêsu đáp: “Thầy không bảo con là phải tha đến bảy lần nhưng là bảy mươi lần bảy”, và sau đó Chúa Giêsu kể câu chuyện dụ ngôn người đầy tớ mắc nợ không biết tha thứ, để dạy cho biết khi chúng ta biết tha thứ cho nhau thì mới có thể khả năng đón nhận sự tha thứ của Thiên Chúa.
Nhưng chúng ta thử đặt câu hỏi, đó là tại sao anh em chúng ta lại xúc phạm đến chúng ta? để rồi chúng ta phải tha thứ cho họ, nguyên nhân có phải là ở chúng ta?
Tôi có đọc được một câu chuyện mang tên CON ĐOM ĐÓM và CON RẮN được kể như thế này:
Truyền thuyết kể rằng một con rắn đã đuổi theo một con đom đóm để ăn thịt nó. Con côn trùng nhỏ đang cố gắng hết sức để chạy trốn khỏi con rắn.
Trong nhiều ngày, đó là cuộc bức hại dữ dội.
Một thời gian sau, con đom đóm mệt mỏi, kiệt sức dừng lại và nói với con rắn: Tôi hỏi bạn 3 câu được không?
– Tao không quen nhượng bộ, nhưng dù sao tao cũng sẽ ăn thịt mày, cứ hỏi đi!
– Câu hỏi đầu tiên: Tôi có thuộc chuỗi thức ăn của anh không?
– KHÔNG!
– Câu hỏi số 2: Tôi đã làm gì có lỗi với anh?
– KHÔNG!
– Câu hỏi số 3: Vậy tại sao anh muốn ăn tôi?
– VÌ MÀY TỎA SÁNG VÀ ĐIỀU ĐÓ LÀM TAO KHÓ CHỊU!
Qua câu chuyện này chúng ta thấy, người ta có thể xúc phạm đến chúng ta khi chúng ta sống tốt hơn họ, chứ không phải chỉ khi chúng ta đụng chạm đến người khác, để mình trở thành kẻ thù của người khác rồi người khác mới xúc phạm đến chúng ta.
Chúng ta thấy Chúa Giêsu, Chúa Giêsu có muốn đụng chạm, có muốn để mình là kẻ thù của người khác không? thưa không, nhưng Chúa Giêsu đã nói những điều tốt lành, đã sống những điều tốt lành, đã làm những điều tốt lành, thế nhưng vẫn bị người ta thù ghét: “Chúng ta phải làm gì đây? Người này làm nhiều dấu lạ. Nếu chúng ta cứ để ông ấy tiếp tục, mọi người sẽ tin vào ông ấy, rồi người Rôma sẽ đến phá huỷ cả nơi thánh của ta lẫn dân tộc ta." Một người trong Thượng Hội Đồng tên là Caipha, làm thượng tế năm ấy, nói rằng: "Các ông không hiểu gì cả, các ông cũng chẳng nghĩ đến điều lợi cho các ông là: thà một người chết thay cho dân còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt." (Ga 11, 47-50).
Thế nhưng, khi bị đóng đinh trên thập giá, Chúa Giêsu đã cầu nguyện với Chúa Cha: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm." (Lc 23,34).
Như vậy, chúng ta phải làm thế nào, bởi vì nếu sống quá tốt cũng dễ bị người ta xúc phạm, thù ghét? thưa chúng ta cứ sống tốt lành, cứ là con đom đóm trong đêm, cứ sống như Chúa Giêsu đã sống, đó mới là điều mà Chúa muốn chúng ta thực hiện, vì Chúa đã từng nói: “Này Thầy sai anh em đi như chiên đi giữ bầy sói” (Lc 10,3).
Bên cạnh đó, chúng ta biết không phải khi chúng ta sống tốt lành tất cả mọi người đều thù ghét chúng ta, hay chúng ta an phận ai muốn làm gì thì làm sẽ được nhiều người ưa thích, nhưng trong cuộc đời này, dù có làm thế nào thì vẫn có người thương, người ghét, người chống đối, người bảo vệ. Nhưng, chẳng lẽ chỉ vì sợ bị thù ghét, sợ bị xúc phạm mà chúng ta không sống thật với chính mình, nếu như thế thì mặc dầu chúng ta được lòng mọi người, nhưng Chúa sẽ mất lòng Thiên Chúa, là Đấng mời gọi chúng ta sống sự chân thật, sống tốt lành.
Nên xin Chúa cho mỗi người chúng ta hiểu được điều đó, cố gắng sống tốt lành, biết tha thứ cho những người xúc phạm đến chúng ta, vì lý do này hay lý do khác, có như thế chúng ta mới đáng được hưởng ơn tha thứ của Chúa. Amen.
Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân
Ed 12,1-12: Ngươi sẽ di cư giữa ban ngày trước mặt chúng.
Tv 78,7c: Các ngươi đừng quên lãng những kỳ công của Chúa.
Mt 18,21-19,1: Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy.
Lời Chúa hôm nay giúp ta tự hỏi “tôi phải tha thứ tội lỗi của anh chị em tôi bao nhiêu lần?” (x. Mt 18,21), có thể có nghĩa là-Những người mà tôi vô cùng yêu mến cũng có những đường lối và ý thích nhỏ nhặt của họ làm tôi bận tâm; ngày này qua ngày khác, cứ dăm phút họ lại quấy rầy tôi; họ không nói chuyện với tôi ... Chúa ơi, tôi phải chịu đựng họ trong bao lâu?
Thay vì chú ý vào sự lỗi để bắt bẻ nhau, trừng phạt nhau để rồi đau khổ chịu đựng, thì có đường lối khác. Đó là sự tha thứ. Phêrô đến thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần?” Tha thứ - một khái niệm đẹp đẽ, nhưng lại rất khó thực hiện. Ta có thể tưởng tượng sự ngạc nhiên của Phêrô khi Chúa Giêsu trả lời, “không phải bảy lần, mà là bảy mươi lần bảy”. Rất khác với cách nhìn của Phêrô (và của chúng ta), Chúa vĩ đại và tốt bụng hơn ta rất nhiều.
Sự tha thứ sẽ xóa bỏ cả lỗi biết được và không rõ. Tai nghe, mắt thấy nhưng có hẳn là đúng? Ta đã nghe, biết, hiểu về lời dạy của Chúa, nhưng lắm khi ta cũng như dân Israel xưa. Nghe mà không hiểu, nhìn mà không thấy những việc Chúa đã làm.
