Thứ Năm - Tuần IV Phục Sinh

Bài đọc 1: Cv 13,13-25

13 Từ Pa-phô, ông Phao-lô và các bạn đồng hành vượt biển đến Péc-ghê miền Pam-phy-li-a. Nhưng ông Gio-an bỏ các ông mà về Giê-ru-sa-lem. 14 Còn hai ông thì rời Péc-ghê tiếp tục đi An-ti-ô-khi-a miền Pi-xi-đi-a. Ngày sa-bát, hai ông vào hội đường ngồi tham dự. 15 Sau phần đọc sách Luật và sách Các Ngôn Sứ, các trưởng hội đường cho người đến nói với hai ông : "Thưa anh em, nếu anh em muốn khuyên nhủ dân điều gì, xin cứ nói."

16 Ông Phao-lô đứng dậy, giơ tay xin mọi người lưu ý, rồi nói : "Thưa đồng bào Ít-ra-en và những người kính sợ Thiên Chúa, xin nghe đây : 17 Thiên Chúa của dân Ít-ra-en đã chọn cha ông chúng ta, đã làm cho dân này thành một dân lớn trong thời họ cư ngụ ở đất Ai-cập, và đã giơ cánh tay mạnh mẽ của Người mà đem họ ra khỏi đó. 18 Và trong thời gian chừng bốn mươi năm, Người đã nuôi dưỡng họ trong sa mạc. 19 Rồi Người đã tiêu diệt bảy dân tộc ở đất Ca-na-an và ban đất của chúng cho họ làm gia sản : 20 tất cả đã xảy ra trong khoảng bốn trăm năm mươi năm. Sau đó, Người ban cho họ các vị thủ lãnh cho đến thời ngôn sứ Sa-mu-en. 21 Rồi họ đòi có vua, Thiên Chúa ban cho họ ông Sa-un, con ông Kít thuộc chi tộc Ben-gia-min, trị vì bốn mươi năm. 22 Sau khi truất phế vua Sa-un, Người đã cho ông Đa-vít xuất hiện làm vua cai trị họ. Người đã làm chứng về ông rằng : Ta đã tìm được Đa-vít, con của Gie-sê, một người đẹp lòng Ta và sẽ thi hành mọi ý muốn của Ta. 23 Từ dòng dõi vua này, theo lời hứa, Thiên Chúa đã đưa đến cho Ít-ra-en một Đấng Cứu Độ là Đức Giê-su. 24 Để dọn đường cho Đức Giê-su, ông Gio-an đã rao giảng kêu gọi toàn dân Ít-ra-en chịu phép rửa tỏ lòng sám hối. 25 Khi sắp hoàn thành sứ mệnh, ông Gio-an đã tuyên bố : 'Tôi không phải là Đấng mà anh em tưởng đâu, nhưng kìa Đấng ấy đến sau tôi, và tôi không đáng cởi dép cho Người.'

 

Bài Tin Mừng: Ga 13,16-20

16 Thật, Thầy bảo thật anh em : tôi tớ không lớn hơn chủ nhà, kẻ được sai đi không lớn hơn người sai đi.  17 Anh em đã biết những điều đó, nếu anh em thực hành, thì thật phúc cho anh em! 18 Thầy không nói về tất cả anh em đâu. Chính Thầy biết những người Thầy đã chọn, nhưng phải ứng nghiệm lời Kinh Thánh sau đây: Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con. 19 Thầy nói với anh em điều đó ngay từ lúc này, trước khi sự việc xảy ra, để khi sự việc xảy ra, anh em tin là Thầy Hằng Hữu. 20 Thật, Thầy bảo thật anh em: ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy."

 

Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Tin mừng hôm nay trình bày cho chúng ta thấy Chúa Giêsu nói: "Ai tin vào tôi, thì không phải là tin vào tôi, nhưng là tin vào Đấng đã sai tôi; ai thấy tôi là thấy Đấng đã sai tôi. Tôi là ánh sáng đến thế gian, để bất cứ ai tin vào tôi, thì không ở lại trong bóng tối.”

Tin ở đây chúng ta hiểu như thế nào?

Thưa tin ở đây chúng ta phải hiểu là phải có lòng yêu mến Chúa và có lòng kính sợ Chúa.

Chúng ta hãy nhớ lại có lần Chúa Giêsu đã nói như thế này: “Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hoả ngục.” (Mt 10,28).

Hay nói về việc yêu mến Chúa, thì Chúa Giêsu nói: “Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy.” (Ga 14,15). Ngược lại, Chúa Giêsu nói: “Ai không yêu mến Thầy, thì không giữ lời Thầy.”

Chúng ta biết có những người được mệnh danh là Kito hữu, nhưng không tin Chúa, nghĩa là không có lòng yêu mến Chúa, không có lòng kính sợ Chúa.

Nói theo kiểu dân gian đó là gần chùa gọi bụt bằng anh, không còn yêu mến, cũng chẳng kính sợ, vì đã quá quen rồi, chính điều quen thuộc đó mà làm cho người ta sa đà vào đường tội lỗi, sa đà vào bóng tối, không còn ở trong ánh sáng.

Câu chuyện của Giuda là một minh họa cho chúng ta, chúng ta hãy nhớ lại khi Chúa Giêsu loan báo: "Thầy bảo thật anh em, một người trong anh em sẽ nộp Thầy." Các môn đệ buồn rầu quá sức, lần lượt hỏi Người: "Thưa Ngài, chẳng lẽ con sao? " Người đáp: "Kẻ giơ tay chấm chung một đĩa với Thầy, đó là kẻ nộp Thầy. Đã hẳn Con Người ra đi theo như lời đã chép về Người, nhưng khốn cho kẻ nào nộp Con Người: thà nó đừng sinh ra thì hơn! " Giu-đa, kẻ nộp Người cũng hỏi: "Ráp-bi, chẳng lẽ con sao? " Người trả lời: "Chính anh nói đó!" (Mt 26,21-25).

Hay khi Chúa Giêsu về quê hương để mà giảng dạy, thì dân chúng nói: “Bởi đâu ông ta được khôn ngoan và làm được những phép lạ như thế? Ông không phải là con bác thợ sao? Mẹ của ông không phải là bà Ma-ri-a; anh em của ông không phải là các ông Gia-cô-bê, Giô-xếp, Si-môn và Giu-đa sao? Và chị em của ông không phải đều là bà con lối xóm với chúng ta sao? Vậy bởi đâu ông ta được như thế?" Và họ vấp ngã vì Người. Nhưng Đức Giê-su bảo họ: "Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình và trong gia đình mình mà thôi." Người không làm nhiều phép lạ tại đó, vì họ không tin.” (Mt 13, 54-58).

Nhưng ngược lại, nếu chúng ta nhìn lại nơi những người lương dân, chúng ta thấy trong đời sống của họ, có thể họ không có lòng yêu mến để giữ luật, nhưng họ lại có lòng kính sợ, sợ điều này, sợ điều kia, sợ làm điều này sai, sợ điều kia không đúng, nhờ đó mà có thể họ sống trong ánh sáng của niềm tin của họ, đôi khi có thể nói là họ tốt hơn chúng ta, họ giữ luật hơn chúng ta, vì họ không biết nhiều mà chỉ biết sợ, còn chúng ta thì được dạy là đừng sợ, để rồi không còn sợ ai, ngay cả sợ Chúa.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết nhìn lại để sống của mình và cũng biết nhắc nhở nhau, để chúng ta biết nhớ lại tin Chúa là có lòng yêu mến Chúa và kính sợ Chúa, để chúng ta giữ những điều răn của Chúa dạy, có như thế chúng ta mới là người tin Chúa thật sự, và đang đi trong ánh sáng của Chúa. Amen.


Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân

Cv 13,13-25: Bởi dòng dõi David, Thiên Chúa đã ban Đức Giêsu làm Đấng Cứu Độ.

Tv 89,2: Lạy Chúa, con sẽ ca ngợi tình thương của Chúa đến muôn đời.

Ga 13,16-20: Ai đón nhận kẻ Thầy sai, là đón nhận Thầy.

Phaolô kể lại lịch sử dân Israel từ Saul đến David, rồi đến Gioan Tẩy Giả và Đức Giêsu. “Bởi dòng dõi David, Thiên Chúa đã ban Đức Giêsu làm Đấng Cứu Độ.” Phaolô muốn đặt câu chuyện về Đức Giêsu trong lịch sử như một phần của bản sắc người Do Thái. Giờ đây, Chúa Giêsu không bị giới hạn bởi không gian và thời gian. Ngài đang kết nối với mỗi người. Khi xưa Ngài phục vụ và dạy các môn đệ, cũng hãy phục vụ anh chị em mình như là làm cho chính Chúa.

Phục vụ như thế nào? Trong các bài tập đời sống tâm linh của Thánh Ignatius, hãy suy ngẫm về ba câu hỏi: Tôi đã làm gì cho Chúa Kitô? Tôi đang làm gì cho Chúa Kitô? Tôi nên làm gì cho Chúa Kitô? Ba câu hỏi đó như thể hiện sự kết nối từ quá khứ đến hiện tại và hướng đến tương lai.

Ngay lúc này, những câu hỏi đó vẫn có giá trị rất lớn trong việc sống và phục vụ. Quá khứ của ta có Chúa không? Hiện tại ta có mối liên hệ nào với Chúa và anh chị em? Tương lai được định hình bởi những gì ta đang thực hiện. Là Kitô hữu, chúng ta vui vẻ đón nhận những sứ giả yêu thương của Chúa. Vì không có cái mới, nhưng có cách thế mới. Bởi ai đón nhận người của Chúa sai đến, là đón nhận chính Chúa.