Thứ Năm - Tuần III Phục Sinh
Bài đọc 1: Cv 8,26-40
26 Thiên sứ của Chúa nói với ông Phi-líp-phê : "Đứng lên, đi về hướng nam, theo con đường từ Giê-ru-sa-lem xuống Ga-da ; con đường này vắng." 27 Ông đứng lên đi. Khi ấy có một viên thái giám người Ê-thi-óp, làm quan lớn trong triều của bà Can-đa-kê, nữ hoàng nước Ê-thi-óp. Ông này làm tổng quản kho bạc của bà. Ông đã lên Giê-ru-sa-lem hành hương 28 và bấy giờ đang trên đường về. Ngồi trên xe nhà, ông đọc sách ngôn sứ I-sai-a. 29 Thần Khí nói với ông Phi-líp-phê : "Tiến lên, đuổi kịp xe đó." 30 Ông Phi-líp-phê chạy lại, nghe thấy ông kia đọc sách ngôn sứ I-sai-a, thì hỏi : "Ngài có hiểu điều ngài đọc không ?" 31 Ông quan đáp : "Mà làm sao tôi hiểu được, nếu không có người dẫn giải ?" Rồi ông mời ông Phi-líp-phê lên ngồi với mình. 32 Đoạn Kinh Thánh ông đang đọc là đoạn này : Như chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông, Người chẳng mở miệng kêu ca. 33 Bởi Người bị hạ xuống, nên bản án của Người đã được huỷ bỏ. Dòng dõi Người, ai sẽ kể lại, vì cuộc sống của Người trên trần gian đã bị chấm dứt.
34 Viên thái giám ngỏ lời với ông Phi-líp-phê : "Xin ông cho biết : vị ngôn sứ nói thế về ai ? Về chính mình hay về một ai khác ?" 35 Ông Phi-líp-phê lên tiếng, và khởi từ đoạn Kinh Thánh ấy mà loan báo Tin Mừng Đức Giê-su cho ông.
36 Dọc đường, các ông tới một chỗ có nước, viên thái giám mới nói : "Sẵn nước đây, có gì ngăn trở tôi chịu phép rửa không ?" 37 Ông Phi-líp-phê đáp : "Nếu ngài tin hết lòng, thì được." Viên thái giám thưa : "Tôi tin Đức Giê-su Ki-tô là Con Thiên Chúa." 38 Ông truyền dừng xe lại. Ông Phi-líp-phê và viên thái giám, cả hai cùng xuống chỗ có nước, và ông Phi-líp-phê làm phép rửa cho ông quan. 39 Khi hai ông lên khỏi nước, Thần Khí Chúa đem ông Phi-líp-phê đi mất, và viên thái giám không còn thấy ông nữa. Nhưng ông tiếp tục cuộc hành trình, lòng đầy hoan hỷ. 40 Còn ông Phi-líp-phê thì người ta gặp thấy ở Át-đốt. Ông loan báo Tin Mừng cho mọi thành thị ông đi qua, cho tới khi đến Xê-da-rê.
Bài Tin Mừng: Ga 6,44-51
44 Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha là Đấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy, và tôi, tôi sẽ cho người ấy sống lại trong ngày sau hết. 45 Xưa có lời chép trong sách các ngôn sứ : Hết mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy dỗ. Vậy phàm ai nghe và đón nhận giáo huấn của Chúa Cha, thì sẽ đến với tôi. 46 Không phải là đã có ai thấy Chúa Cha đâu, nhưng chỉ có Đấng từ nơi Thiên Chúa mà đến, chính Đấng ấy đã thấy Chúa Cha. 47 Thật, tôi bảo thật các ông, ai tin thì được sự sống đời đời. 48 Tôi là bánh trường sinh. 49 Tổ tiên các ông đã ăn man-na trong sa mạc, nhưng đã chết. 50 Còn bánh này là bánh từ trời xuống, để ai ăn thì khỏi phải chết. 51 Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống."
Gợi ý suy niệm
Tôma Lê Duy Khang
Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu nói: Ai tin vào Ta, thì có sự sống đời đời.
Và Chúa Giêsu khẳng định thêm điều này đó là: “Tôi là bánh trường sinh. Tổ tiên các ông đã ăn man-na trong sa mạc, nhưng đã chết. Còn bánh này là bánh từ trời xuống, để ai ăn thì khỏi phải chết. Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống."
Nghĩa là Chúa Giêsu là bánh trường sinh, và bánh trường sinh chính là Chúa Giêsu.
Chúng ta hãy nhớ lại câu chuyện hai môn đệ trên đường Emmaus, khi hai môn đệ nài ép Chúa ở lại với họ vì trời đã về chiều và ngày sắp tàn.
Khi họ quay quần bên bàn ăn, mắt họ mở ra và họ nhận ra Người khi Người bẻ bánh. Tin mừng thuật lại khi hai môn đệ nhận ra Chúa khi người bẻ bánh, thì “Người biến mất khỏi mắt họ” (Lc 24:31).
Chi tiết này cho chúng ta thấy một điều như thế này đó là: Đức Kitô, Đấng bẻ bánh, giờ đây trở thành tấm bánh được bẻ ra, chia sẻ cho các môn đệ và được họ ăn. Và đó là cái nhìn đức tin.
Noi gương Chúa Giêsu mỗi người chúng ta được mời gọi, hãy biết cho đi, chúng ta cho đi không phải chỉ là tiền bạc, mà chúng ta cho đi gương sáng, cho đi chính bản thân của mình để đem lại sự sống cho người khác, để người khác nhận biết Chúa là tấm bánh trường sinh đích thực.
Có một câu chuyện mang tên LỜI CẦU NGUYỆN CỦA EM BÉ được chia sẻ như thế này:
Một đứa bé nọ có thói quen đọc kinh trước khi đi ngủ.
Ngày kia bị bệnh nặng phải vào nhà thương.
Các bác sĩ cho biết em phải qua một cuộc phẫu thuật.
Trước khi cho thuốc mê, các bác sĩ cho em biết em sẽ ngủ một giấc dài.
Nghe đến ngủ, em bé đã xin quì gối cầu nguyện và kết thúc bằng lời “Xin Chúa cho con chóng lành bệnh”.
Sau đó em nằm xuống và xin bác sĩ tiến hành giải phẫu.
Hôm sau thức dậy câu hỏi đầu tiên của em là “Thưa bác sĩ, cháu có lành bệnh không?”
Bác sĩ nhìn em bé cảm động nói “Cháu hãy để cho Chúa liệu...
Điều bác tin chắc là lời cầu nguyện của cháu có hiệu nghiệm: cháu đã cứu được một người là chính bác.
Từ lâu bác không còn đến nhà thờ, không nhớ đến Chúa.
Nhưng hôm qua khi cháu cầu nguyện sốt sắng, Chúa đã đánh động bác.
Sáng nay bác đã đến nhà thờ xưng tội, rước lễ...”
Xin cho mỗi người chúng ta ý thức được điều đó, để chúng ta biết cho đi, biết cho đi không phải chỉ cho đi tiền bạc, của cải vật chất, mà cho đi tấm lòng, cho đi gương sáng, cho đi lời khuyên, cho đi lời động viên… đó là những điều có thể giúp đem lại sự sống, đem lại hạnh phúc cho người khác. Amen.
