Thứ Năm - Tuần II Thường Niên

Bài đọc 1: 1Sm 18,6-9; 19,1-7

6 Lúc quân dân đến, khi ông Đa-vít hạ được tên Phi-li-tinh trở về, thì phụ nữ từ hết mọi thành của Ít-ra-en kéo ra, ca hát múa nhảy, đón vua Sa-un, với trống con, với tiếng reo mừng và tiếng não bạt. 7 Phụ nữ vui đùa ca hát rằng :

          "Vua Sa-un hạ được hàng ngàn,

          ông Đa-vít hàng vạn."

8 Vua Sa-un giận lắm, và bực mình vì lời ấy. Vua nói : "Người ta cho Đa-vít hàng vạn, còn ta thì họ cho hàng ngàn. Nó chỉ còn thiếu ngôi vua nữa thôi !" 9 Từ ngày đó về sau, vua Sa-un nhìn Đa-vít với con mắt ghen tị.

19 1 Vua Sa-un nói với ông Giô-na-than, con vua, và với toàn thể triều thần về ý định giết ông Đa-vít. Nhưng ông Giô-na-than, con vua Sa-un, lại rất có cảm tình với ông Đa-vít. 2 Ông Giô-na-than báo cho ông Đa-vít rằng : "Vua Sa-un, cha tôi, đang tìm cách giết anh. Vậy sáng mai anh hãy coi chừng, hãy ở nơi kín đáo và ẩn mình đi. 3 Phần tôi, tôi sẽ đi ra, sẽ đứng cạnh cha tôi trong cánh đồng, nơi anh đang trốn, tôi sẽ nói với cha tôi về anh. Thấy thế nào, tôi sẽ báo cho anh."

4 Ông Giô-na-than nói tốt cho ông Đa-vít với vua Sa-un, cha mình ; ông nói với vua : "Xin đức vua đừng phạm tội hại tôi tớ ngài là Đa-vít, vì anh ấy đã không phạm tội hại ngài, và các hành động của anh là điều rất lợi cho ngài. 5 Anh đã liều mạng và hạ được tên Phi-li-tinh, và ĐỨC CHÚA đã thắng lớn để bảo vệ toàn thể Ít-ra-en. Ngài đã thấy và đã vui mừng. Vậy sao ngài lại phạm tội đổ máu vô tội, mà vô cớ giết Đa-vít ?" 6 Vua Sa-un nghe theo lời ông Giô-na-than, và vua Sa-un thề rằng : "Có ĐỨC CHÚA hằng sống, ta thề : nó sẽ không bị giết." 7 Ông Giô-na-than gọi ông Đa-vít đến và ông Giô-na-than thuật lại tất cả những điều ấy ; rồi ông Giô-na-than dẫn ông Đa-vít đến với vua Sa-un, và ông Đa-vít lại phục vụ vua như trước.

 

Bài Tin Mừng: Mc 3,7-12

7 Đức Giê-su cùng với các môn đệ của Người lánh về phía Biển Hồ. Từ miền Ga-li-lê, người ta lũ lượt đi theo Người. Và từ miền Giu-đê, 8 từ Giê-ru-sa-lem, từ xứ I-đu-mê, từ vùng bên kia sông Gio-đan và vùng phụ cận hai thành Tia và Xi-đôn, người ta lũ lượt đến với Người, vì nghe biết những gì Người đã làm. 9 Người đã bảo các môn đệ dành sẵn cho Người một chiếc thuyền nhỏ, để khỏi bị đám đông chen lấn. 10 Quả thế, Người đã chữa lành nhiều bệnh nhân, khiến ai ai có bệnh cũng đổ xô đến để sờ vào Người. 11 Còn các thần ô uế, hễ thấy Đức Giê-su, thì sấp mình dưới chân Người và kêu lên : "Ông là Con Thiên Chúa !" 12 Nhưng Người cấm ngặt chúng không được tiết lộ Người là ai.

 

Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Tin mừng hôm nay trình bày cho chúng ta thấy Chúa Giêsu cấm không cho ma quỷ tiết lộ về Chúa Giêsu vì ma quỷ biết Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, tại sao Chúa Giêsu lại cấm như vậy?

Chúng ta có thể trả lời vì tin mừng Macco được mệnh danh là tin mừng của bí mật về Đấng Mêsia và bí mật này chỉ được bật mí, được tỏ lộ sau khi Chúa Giêsu chịu chết qua miệng của viên đại đội trưởng người dân ngoại: “Viên đại đội trưởng đứng đối diện với Đức Giê-su, thấy Người tắt thở như vậy liền nói: "Quả thật, người này là Con Thiên Chúa." (Mc 15,39).

Chúng ta tìm hiểu thêm một chút nữa đó là ngoài lý do vì tin mừng macco được mệnh danh là tin mừng nói về bí mật Đấng Mêsia, thì còn lý do gì khác nữa hay không? Hay nói cách khác đó là tại sao phải giữ bí mật về Đấng Mêsia, cụ thể là trong trang tin mừng hôm nay.

Đọc kỹ lại tin mừng chúng ta thấy được điều này đó là sau khi Chúa Giêsu chữa bệnh, thì dân chúng kéo đến với Chúa quá đông, và sở dĩ họ kéo đến với Chúa Giêsu là vì họ muốn Chúa Giêsu chữa bệnh và trừ quỷ cũng như làm phép lạ cho họ, nghĩa là họ đến với Chúa chỉ vì lý do để thỏa mãn phần thân xác của họ mà thôi, chứ không phải để được no thỏa phần thiêng liêng. Chúng ta hãy nhớ lại sau phép lạ hóa bánh ra nhiều dân chúng cũng đi tìm Chúa Giêsu và Chúa Giêsu đã nói với họ: “Thật, tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê.” (Ga 6,26).

Chính vì lý do đó mà Chúa Giêsu cấm không cho ma quỷ tiết lộ để cho người khác biết mình là Con Thiên Chúa, bởi vì dân chúng đang trên đà hiểu sai về Chúa Giêsu, nếu tiết lộ thêm điều đó nữa, thì họ càng hiểu sai hơn về sứ vụ của Con Thiên Chúa đến trần gian này để làm gì.

Hiểu được như vậy, chúng ta thấy Chúa Giêsu khi làm bất cứ điều gì Chúa đều có ý của Chúa, mà đôi khi chúng ta khó có thể hiểu được, và những việc Chúa làm đều có suy nghĩ cẩn thận để không mắc phải sai lầm.

Mỗi người chúng ta được mời gọi noi gương Chúa Giêsu khi nói điều gì, khi làm bất cứ điều gì cũng phải biết suy xét cho cẩn thận để lời nói, để hành động của chúng ta đem lại hiệu quả cho chính mình, cũng như đem lại hiệu quả cho người khác, nếu chúng ta không cẩn thận, thì sẽ gây nên hậu quả đáng tiếc xảy ra cho chúng ta và cho người khác.

Một câu chuyện vui nhà đạo: Có một “bà đạo đức nọ” vì ngày nào bà cũng đến nhà thờ, đi lễ, đọc kinh… Một hôm, không biết lý do gì, trong một buổi đọc kinh chung, thì có chuyện xích mích xảy ra giữa các bà với nhau. Trong khi mọi người đang còn sốt sắng đọc kinh, bỗng nhiên “bà đạo đức này” đứng lên giữa cộng đoàn và nói to: “Thưa chị em, tôi xin lỗi chị em và lạy Chúa, con cũng xin lỗi Chúa, xin Chúa cho con ‘tạm bỏ giữ đạo vài phút’, để con vạch trần thói xấu xa mất nết của người mà đang ngồi trước mặt con, vì không thể nào mà có con người này trong cộng đoàn được”. Cũng có vài người hay kể chuyện vui này: Có một tu sĩ nọ, vị này tu rất đắc đạo, nhưng một hôm, ông đã cầu xin với Chúa thế này: “Lạy Chúa, từ trước tới giờ, con chưa xin Chúa một điều gì, hôm nay con chỉ xin Chúa một điều thôi, đó là: Xin Chúa cho con ‘bỏ tu năm phút’ để con ‘xử’ con người xấu xa, độc ác này người”.

Chúng ta thử suy nghĩ, nếu chúng ta bỏ tu 5 phút, bỏ ra ít phút để chửi người khác có được gì không? Thưa không được gì cả, nên thay vì chửi thì hãy dành thời gian cầu nguyện cho người anh em mình, đó là điều tốt nhất. Amen.