Thứ Năm – Tuần 5 Mùa Chay
Bài đọc 1: St 17,3-9
3 Ông Áp-ram cúi rạp xuống. Thiên Chúa phán với ông rằng : 4 "Phần Ta, đây là giao ước của Ta với ngươi : ngươi sẽ làm cha của vô số dân tộc. 5 Người ta sẽ không còn gọi tên ngươi là Áp-ram nữa, nhưng là Áp-ra-ham, vì Ta đặt ngươi làm cha của vô số dân tộc. 6 Ta sẽ cho ngươi sinh ra nhiều, thật nhiều : Ta sẽ làm cho ngươi thành những dân tộc, và vua chúa sẽ phát xuất từ ngươi. 7 Ta sẽ lập giao ước của Ta giữa Ta với ngươi và với dòng dõi ngươi sau này, từ thế hệ này qua thế hệ khác. Đây sẽ là giao ước vĩnh cửu, do đó Ta sẽ là Thiên Chúa của ngươi và của dòng dõi ngươi sau này. 8 Ta sẽ ban cho ngươi và dòng dõi ngươi sau này miền đất ngươi đang trú ngụ, tức là tất cả đất Ca-na-an, làm sở hữu vĩnh viễn ; và Ta sẽ là Thiên Chúa của chúng."
9 Thiên Chúa phán với ông Áp-ra-ham : "Phần ngươi, hãy giữ giao ước của Ta, ngươi và dòng dõi ngươi sau này, từ thế hệ này qua thế hệ khác.
Bài Tin Mừng: Ga 8,51-59
51 Thật, tôi bảo thật các ông : ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết."
52 Người Do-thái liền nói: "Bây giờ, chúng tôi biết chắc là ông bị quỷ ám. Ông Áp-ra-ham đã chết, các ngôn sứ cũng vậy; thế mà ông lại nói: "Ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết.'
53 Chẳng lẽ ông lại cao trọng hơn cha chúng tôi là ông Áp-ra-ham sao ? Người đã chết, các ngôn sứ cũng đã chết. Ông tự coi mình là ai ?" 54 Đức Giê-su đáp : "Nếu tôi tôn vinh chính mình, vinh quang của tôi chẳng là gì cả. Đấng tôn vinh tôi chính là Cha tôi, Đấng mà các ông gọi là Thiên Chúa của các ông. 55 Các ông không biết Người ; còn tôi, tôi biết Người. Nếu tôi nói là tôi không biết Người, thì tôi cũng là kẻ nói dối như các ông. Nhưng tôi biết Người và giữ lời Người. 56 Ông Áp-ra-ham là cha các ông đã hớn hở vui mừng vì hy vọng được thấy ngày của tôi. Ông đã thấy và đã mừng rỡ."
57 Người Do-thái nói : "Ông chưa được năm mươi tuổi mà đã thấy ông Áp-ra-ham !" 58 Đức Giê-su đáp : "Thật, tôi bảo thật các ông : trước khi có ông Áp-ra-ham, thì tôi, Tôi Hằng Hữu !"
59 Họ liền lượm đá để ném Người. Nhưng Đức Giê-su lánh đi và ra khỏi Đền Thờ.
Gợi ý suy niệm
Tôma Lê Duy Khang
Nghe tin mừng hôm nay chúng ta thường có thái độ phê phán người do thái thời bấy giờ, bởi không tin nhận Chúa Giêsu. Và có thể chúng ta sẽ biện luận nếu là tôi lúc đó thì tôi sẽ tin Chúa liền.
Nhưng bên cạnh thái độ đó, chúng ta cần phải có thái độ cảm thông, nếu chúng ta đọc kỹ tin mừng chúng ta thấy cuộc đối thoại của họ và Chúa Giêsu không cùng tần số, hai tần số hoàn toàn khác nhau, nếu đặt trường hợp là mỗi người chúng ta thì chúng ta cũng sẽ như vậy thôi, bởi trong cuộc đời của chúng ta, thú thật chúng ta cũng có nhiều bức màn che phủ để chúng ta không nhận ra Chúa.
Còn việc chúng ta kết luận nếu là tôi thì tôi sẽ tin Chúa, là vì chúng ta đứng ở góc nhìn của mình để lên án người khác mà thôi.
Và chúng ta thấy, thái độ đứng ở góc độ của mình để lên án người khác là thái độ rất nguy hiểm. Mẫu gương của những người do thái là một ví dụ điển hình, đó là khi họ đứng ở góc độ của họ, thì họ nói Chúa Giêsu là bị quỷ ám, rồi sau đó họ đi đến thái độ để ném đá Chúa Giêsu.
Nên trong cuộc đời này chúng ta được mời gọi thoát ra khỏi thái độ đứng ở góc độ của mình để mà kết án người khác.
Trong Ratio 2016 về đào tạo các linh mục, có phần trích dẫn lời của Đức Thánh Cha Phanxico nói về vị trí của người mục tử như thế này: “Có khi mục tử phải đi trước để dẫn đường; khi khác, phải đi giữa, để biết điều gì đang xảy ra; rất nhiều khi phải đi sau, để giúp những con chiên cuối, nhưng cũng để đi theo sự đánh hơi của những con chiên biết đồng cỏ tươi tốt ở đâu”.
Thiết nghĩ, không chỉ có người mục tử mới được mời gọi đứng ở những vị trí đi đầu, đi giữa, đi sau, mà mỗi người trong chúng ta ai cũng được mời gọi đứng ở những vị trí như thế, để có cái nhìn toàn diện hơn về người anh em mình, để hiểu người anh em mình, cũng như khi mình đứng ở những vị trí như thế để mình hiểu mình nhiều hơn, có như thế chúng ta mới có thể đồng tâm nhất trí trong mọi công việc, nhất là trong việc canh tân đời sống giáo hội.
Xin Chúa ban Chúa Thánh Thần cho chúng ta, để Ngài đến soi lòng mở trí, biến đổi tâm hồn của mỗi người chúng ta, để chúng ta đừng vội kết án, cũng như đừng kết án, nhưng biết khiêm tốn và mềm mỏng để đón nhận những mạc khải từ Chúa, cũng như từ những dụng cụ mà Chúa gởi đến cho chúng ta, để chúng ta tin vào Chúa mà có được sự sống đời đời. Amen.
Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân
St 17,3-9: Ngươi sẽ làm tổ phụ nhiều dân tộc.
Tv 105,8a: Tới muôn đời Chúa vẫn nhớ lời minh ước.
Ga 8,51-59: Cha các ngươi là Abraham đã hân hoan vì nghĩ sẽ được thấy ngày của Ta.
Lời Chúa thật quý báu trong hoàn cảnh chông chênh của kiếp người. Chúa soi chiếu cả nhân gian bằng lời hứa tuyệt vời. Người hứa cứu thoát nhân loại khỏi mê lầm lỗi tội, khỏi cái chết muôn đời. Theo sách Sáng Thế, Thiên Chúa đã phán với Abraham, “Ta sẽ thiết lập giao ước vĩnh viễn giữa Ta với ngươi cùng con cháu ngươi từ thế hệ này qua thế hệ khác, để Ta trở nên Thiên Chúa của ngươi và của dòng dõi ngươi.” Chúa lại phán cùng Abraham rằng: “Phần ngươi và dòng dõi ngươi, từ đời nọ sang đời kia, hãy giữ lời giao ước của Ta”.
Giao ước của Chúa thì có nhiều điều nhưng “tới muôn đời Chúa vẫn nhớ lời minh ước.” Trong Tin mừng, Chúa Giêsu nhắc lại đến thời của tổ phụ Abraham. Ngài kết nối một chiều dài lịch sử với nhiều đổ vỡ bởi tâm tính tự cao của con người. Người ta nhớ lời Chúa nhưng thiếu tình yêu mến Chúa, thiếu ý ngay lành. Còn Chúa, Chúa đã nhớ, và mãi nhớ lời giao ước đã ký kết với con người. Đồng thời, Người cũng dạy và mong muốn nhân loại hãy ghi nhớ và tuân giữ lời của Chúa để được sống muôn đời. Vậy, “Hãy coi trọng Chúa và quyền năng của Chúa, hãy tìm kiếm thiên nhan Chúa luôn luôn. Hãy nhớ lại những điều kỳ diệu Chúa đã làm, những phép lạ và những điều Ngài phán quyết” (Tv 105,4-5).
