Thứ Hai - Tuần XVIII Thường Niên

Bài đọc 1: Gr 28,1-17

1 Cũng năm ấy, vào đầu triều Xít-ki-gia-hu, vua Giu-đa, hồi tháng năm, năm thứ tư, ngôn sứ Kha-nan-gia, con ông Át-dua, người Ghíp-ôn, nói với tôi trong Nhà ĐỨC CHÚA, trước mặt các tư tế và toàn dân rằng : 2 "ĐỨC CHÚA các đạo binh, Thiên Chúa Ít-ra-en, phán như sau : Ta sẽ bẻ gãy ách của vua Ba-by-lon. 3 Còn hai năm nữa, Ta sẽ đem về nơi này mọi đồ dùng trong Nhà ĐỨC CHÚA, mà Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, đã lấy ra khỏi nơi này đưa sang Ba-by-lon. 4 Cả Giơ-khon-gia, con của Giơ-hô-gia-kim, vua Giu-đa và tất cả những người Giu-đa bị lưu đày sang Ba-by-lon, chính Ta sẽ dẫn chúng về nơi đây, - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA -, vì Ta bẻ gãy ách của vua Ba-by-lon !"

5 Bấy giờ ngôn sứ Giê-rê-mi-a trả lời ngôn sứ Kha-nan-gia trước mặt các tư tế và toàn dân đang đứng trong Nhà ĐỨC CHÚA. 6 Ngôn sứ Giê-rê-mi-a nói : "A-men ! Ước gì ĐỨC CHÚA làm như thế ! Ước gì Người thực hiện các điều ông vừa tuyên sấm, và đưa các đồ dùng trong Nhà ĐỨC CHÚA cũng như tất cả những người lưu đày từ Ba-by-lon trở lại nơi này. 7 Nhưng xin ông lưu ý đến lời tôi sắp nói cho ông và cho toàn dân nghe đây : 8 Các ngôn sứ có trước tôi và ông từ ngàn xưa đã tuyên sấm về nhiều xứ sở và vương quốc hùng mạnh, là sẽ có chiến tranh, tai ương và ôn dịch ; 9 còn ngôn sứ nào tuyên sấm có bình an, thì chỉ khi nào lời ngôn sứ ấy ứng nghiệm, ông mới được nhìn nhận là ngôn sứ ĐỨC CHÚA sai đến thật sự !"

10 Bấy giờ ngôn sứ Kha-nan-gia tháo cái gông ra khỏi cổ ngôn sứ Giê-rê-mi-a và bẻ gãy. 11 Rồi ông Kha-nan-gia nói trước mặt toàn dân rằng : "ĐỨC CHÚA phán như sau : Cũng giống như thế, hai năm nữa, Ta sẽ bẻ gãy cái ách của Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, không còn để nó đè trên cổ mọi dân tộc." Sau đó ngôn sứ Giê-rê-mi-a bỏ đi.

12 Nhưng, sau khi ngôn sứ Kha-nan-gia bẻ gãy cái gông mà ông đã tháo ra khỏi cổ ngôn sứ Giê-rê-mi-a, có lời ĐỨC CHÚA phán với ông Giê-rê-mi-a rằng : 13 "Hãy đi nói với Kha-nan-gia : ĐỨC CHÚA phán như sau : Ngươi đã bẻ gãy những cái gông bằng gỗ, thì hãy làm những cái gông bằng sắt thế vào ! 14 Quả thật, ĐỨC CHÚA các đạo binh, Thiên Chúa Ít-ra-en, phán như sau : Ta sẽ quàng một cái ách bằng sắt vào cổ tất cả các dân tộc này, khiến chúng phải làm tôi Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, và chúng sẽ làm tôi nó. Ngay cả những giống vật ngoài đồng, Ta cũng trao cho nó."

15 Khi ấy, ngôn sứ Giê-rê-mi-a nói với ngôn sứ Kha-nan-gia : "Ông Kha-nan-gia, hãy nghe đây, ĐỨC CHÚA chẳng hề sai ông, thế mà ông lại làm cho dân này tin vào điều dối trá. 16 Bởi thế, ĐỨC CHÚA phán như sau : Này, Ta sẽ bứng ngươi ra khỏi mặt đất : Ngay năm nay, ngươi sẽ phải chết vì ngươi đã hô hào nổi loạn chống ĐỨC CHÚA."

17 Ngôn sứ Kha-nan-gia đã chết vào tháng bảy năm ấy.

 

Bài Tin Mừng: Mt 14,13-21

13 Nghe tin ấy, Đức Giê-su lánh khỏi nơi đó, đi thuyền đến một chỗ hoang vắng riêng biệt. Nghe biết vậy, đông đảo dân chúng từ các thành đi bộ mà theo Người. 14 Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương, và chữa lành các bệnh nhân của họ.

15 Chiều đến, các môn đệ lại gần thưa với Người : "Nơi đây hoang vắng, và đã muộn rồi, vậy xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn." 16 Đức Giê-su bảo : "Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn." 17 Các ông đáp : "Ở đây, chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá !" 18 Người bảo : "Đem lại đây cho Thầy !" 19 Rồi sau đó, Người truyền cho dân chúng ngồi xuống cỏ. Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho môn đệ. Và môn đệ trao cho dân chúng. 20 Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại được mười hai giỏ đầy. 21 Số người ăn có tới năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con.

 

Gợi ý suy niệm

Lm. Tôma Lê Duy Khang

Bối cảnh tin mừng hôm nay là sau khi Chúa Giêsu nghe biết về việc tiểu vương Hêrode chú ý đến mình, nên Chúa Giêsu đã lánh khỏi nơi đó, tại sao phải đi?

Nếu đọc tin mừng theo thánh Luca thì chúng ta sẽ tìm thấy được hai lý do.

Lý do thứ nhất Luca nói: “Cũng vào giờ ấy, có mấy người Pha-ri-sêu đến thưa Đức Giê-su rằng: "Xin ông đi ra khỏi đây, vì vua Hê-rô-đê đang muốn giết ông! " Người bảo họ: "Các ông hãy đi nói với con cáo ấy thế này: "Hôm nay và ngày mai tôi trừ quỷ và chữa lành bệnh tật, ngày thứ ba tôi hoàn tất. Tuy nhiên, hôm nay, ngày mai và ngày mốt, tôi phải tiếp tục đi, vì một ngôn sứ mà chết ngoài thành Giê-ru-sa-lem thì không được. (Lc 13, 31-33) lý do này cho thấy vì giờ Chúa Giêsu chịu chết chưa đến, chứ không phải là Chúa Giêsu sợ Hêrode.

Lý do thứ hai đó là vì Hêrođe thắc mắc về Chúa Giêsu để muốn được thấy phép lạ của Chúa, trong cuộc thương khó Luca ghi lại: “Vua Hê-rô-đê thấy Đức Giê-su thì mừng rỡ lắm, vì từ lâu vua muốn được gặp Người bởi đã từng nghe nói về Người. Vả lại, vua cũng mong được xem Người làm một hai phép lạ. Nhà vua hỏi Người nhiều điều, nhưng Người không trả lời gì cả. Các thượng tế và kinh sư đứng đó, tố cáo Người dữ dội. Vua Hê-rô-đê cũng như thị vệ đều khinh dể Người ra mặt nên khoác cho Người một chiếc áo rực rỡ mà chế giễu, rồi cho giải Người lại cho ông Phi-la-tô. Ngày hôm ấy, vua Hê-rô-đê và tổng trấn Phi-la-tô bắt đầu thân thiện với nhau, chứ trước kia hai bên vẫn hiềm thù.” (Lc 23, 8-12).

Như vậy, Chúa bỏ đi vì giờ của Chúa chưa đến, bằng chứng là sau đó Chúa vẫn lên Giêrusalem, rồi khi Hêrode muốn Chúa làm phép lạ thì Chúa cũng làm phép lạ, bằng chứng là Hêrode và Philato bắt đầu thân thiện với nhau, chứ không còn hiềm thù nữa, đó là phép lạ mà Hêrode và Philato không nhận ra.

Như vậy, lời Chúa hôm nay dạy chúng ta bài học gì? Thưa bài học đó là hãy sống theo ý muốn của Chúa, chứ đừng bắt Chúa phải sống theo ý muốn của mình, vì chỉ có Chúa biết được khi nào cần, khi nào tốt, cũng như điều nào cần, điều nào tốt cho con người. còn điều mà con người chúng ta muốn thì khi trúng khi trật, khi hay khi dở, nên không thể lấy làm chuẩn mực hành động được.

Hêrode muốn tìm giết Chúa nhưng giờ của Chúa chưa đến, Chúa còn phải đi rao giảng.

Hêrode muốn gặp Chúa để nhìn thấy phép lạ, nhưng giờ Chúa chưa đến Chúa không làm phép lạ lúc ông muốn.

Còn hôm nay Chúa muốn làm phép lạ để nuôi đám đông dân chúng, nên Chúa đã làm, đó là quyền của Chúa, vì Chúa biết được dân chúng cần Chúa lúc này, đó là điều tốt cho dân chúng.

Nên chúng ta thấy điều Chúa muốn thì luôn tốt. Tốt vì Chúa muốn. Không phải Chúa muốn vì chính điều đó là điều tốt đâu.

Như vậy nếu chúng ta muốn điều tốt, thì chúng ta hãy muốn điều Chúa muốn, thì đó là điều tốt nhất cho cuộc đời của mỗi người chúng ta, và đó là chọn lựa khôn ngoan mà Chúa muốn mỗi người chúng ta hãy chọn lựa. Amen.


Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân


Gr 28:1-17: Đức Chúa chẳng hề sai ông, thế mà ông lại làm cho dân này tin vào điều dối trá.

Tv 119,68b: Lạy Chúa, thánh chỉ Ngài, xin dạy cho con.

Mt 14,13-21: Ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho môn đệ. Và môn đệ trao cho dân chúng.

Thiên Chúa là Đấng giàu lòng xót thương. Thiên Chúa mong muốn nhân loại được sống trong an bình, ấm no, hạnh phúc để từ đó có thời gian để sống trong mối liên hệ tốt đẹp với Người. Vậy mà con người đã phạm tội và đánh mất tương quan mật thiết đó. Vì thế, Chúa động lòng trắc ẩn mà ra tay cứu độ. Trên hành trình dương thế, Chúa Giêsu thi hành ý của Chúa Cha, và Ngài tiếp tục thể hiện lòng thương cảm khi dân của Ngài có vẻ đói khát cả vật chất lẫn tinh thần. Chúa Giêsu đã chúc lành, dâng lời tạ ơn với năm chiếc bánh và hai con cá của các tông đồ, và từ nguồn mạch thiêng liêng đó, dân chúng đã được ăn và ăn no nê.

Các môn đệ thậm chí còn không nghĩ rằng một ít lương thực của họ sẽ đủ để nuôi sống đoàn dân. Và chúng ta tự nhắc nhở mình làm thế nào Chúa có thể sử dụng những lễ vật / tài năng nhỏ bé của ta để làm nên những điều lớn lao, mặc dù chúng có vẻ không đáng kể. Dù ta đang sống trong những thời khắc khó khăn, thì sự bảo đảm về việc Chúa động lòng thương xót và mong muốn giúp ta đối mặt với thử thách này, đó là niềm an ủi lớn lao.