Thứ Hai - Tuần XIII Thường Niên

LỄ THÁNH PHÊRÔ VÀ PHAOLO

Bài đọc 1: Cv 12,1-11

1 Thời kỳ ấy, vua Hê-rô-đê ra tay ngược đãi một số người trong Hội Thánh. 2 Nhà vua đã cho chém đầu ông Gia-cô-bê là anh ông Gio-an. 3 Thấy việc đó làm vừa lòng người Do-thái, nhà vua lại cho bắt cả ông Phê-rô nữa. Bấy giờ đang là tuần lễ Bánh Không Men. 4 Bắt được rồi, nhà vua truyền tống ngục và giao cho bốn tốp lính canh gác, mỗi tốp gồm bốn người, định sau lễ Vượt Qua sẽ điệu ông ra cho dân chúng. 5 Đang khi ông Phê-rô bị giam giữ như thế, thì Hội Thánh không ngừng dâng lên Thiên Chúa lời cầu nguyện khẩn thiết cho ông.

6 Trong đêm trước ngày bị vua Hê-rô-đê đem ra xử, ông Phê-rô ngủ giữa hai người lính, và bị khoá vào hai cái xiềng. Trước cửa ngục lại có lính canh. 7 Bỗng thiên sứ của Chúa đứng bên cạnh ông, và ánh sáng chói rực cả phòng giam. Thiên sứ đập vào cạnh sườn ông Phê-rô, đánh thức ông và bảo : "Đứng dậy mau đi !" Xiềng xích liền tuột khỏi tay ông. 8 Thiên sứ nói tiếp : "Thắt lưng lại và xỏ dép vào !" Ông làm như vậy. Rồi thiên sứ lại bảo ông : "Khoác áo choàng vào và đi theo tôi !" 9 Ông liền theo ra, mà không biết việc thiên sứ làm đó có thật hay không, cứ tưởng là mình thấy một thị kiến. 10 Qua vọng canh thứ nhất, rồi vọng canh thứ hai, thiên sứ và ông tới trước cửa sắt thông ra phố. Cửa tự động mở ra trước mặt hai người. Ra đến ngoài, đi hết một đường phố, thì bỗng nhiên thiên sứ bỏ ông mà đi. 11 Lúc ấy ông Phê-rô mới hoàn hồn và nói: "Bây giờ tôi biết thực sự là Chúa đã sai thiên sứ của Người đến, và Người đã cứu tôi thoát khỏi tay vua Hê-rô-đê, và khỏi mọi điều dân Do-thái mong muốn tôi phải chịu."

 

Bài đọc 2: 2Tm 4,6-8.17-18

6 Còn tôi, tôi sắp phải đổ máu ra làm lễ tế, đã đến giờ tôi phải ra đi. 7 Tôi đã đấu trong cuộc thi đấu cao đẹp, đã chạy hết chặng đường, đã giữ vững niềm tin. 8 Giờ đây tôi chỉ còn đợi vòng hoa dành cho người công chính ; Chúa là vị Thẩm Phán chí công sẽ trao phần thưởng đó cho tôi trong Ngày ấy, và không phải chỉ cho tôi, nhưng còn cho tất cả những ai hết tình mong đợi Người xuất hiện. 17 Nhưng có Chúa đứng bên cạnh, Người đã ban sức mạnh cho tôi, để nhờ tôi mà việc rao giảng được hoàn thành, và tất cả các dân ngoại được nghe biết Tin Mừng. 18 Và tôi đã thoát khỏi nanh vuốt sư tử. Chúa sẽ còn cho tôi thoát khỏi mọi hành vi hiểm độc, sẽ cứu và đưa tôi vào vương quốc của Người ở trên trời. Chúc tụng Người vinh hiển đến muôn thuở muôn đời. A-men.

 

Bài Tin Mừng: Mt 16,13-19

13 Khi Đức Giê-su đến vùng kế cận thành Xê-da-rê Phi-líp-phê, Người hỏi các môn đệ rằng : "Người ta nói Con Người là ai ?" 14 Các ông thưa : "Kẻ thì nói là ông Gio-an Tẩy Giả, kẻ thì bảo là ông Ê-li-a, có người lại cho là ông Giê-rê-mi-a hay một trong các vị ngôn sứ." 15 Đức Giê-su lại hỏi: "Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai ?" 16 Ông Si-môn Phê-rô thưa : "Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống." 17 Đức Giê-su nói với ông : "Này anh Si-môn con ông Giô-na, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời. 18 Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết : anh là Phê-rô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi. 19 Thầy sẽ trao cho anh chìa khoá Nước Trời : dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy ; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy."

 

Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Khi mừng lễ thánh tông đồ Phêro và Phaolo chúng ta thường hay nghe chia sẻ về hai khía cạnh: khía cạnh thứ nhất là các ngài có kinh nghiệm về tội lỗi, và khía cạnh thứ hai là các ngài có kinh nghiệm về lòng thương xót, để từ hai kinh nghiệm đó mà các ngài đã cảm nghiệm được tình yêu của Chúa Giêsu, nên hai vị thánh đã chịu chết vì Chúa để minh chứng đức tin của mình.

Thế nhưng hôm nay, chúng ta không nói về kinh nghiệm tội lỗi, cũng không nói về kinh nghiệm của lòng thương xót, nhưng chúng ta chia sẻ với nhau về khía cạnh hợp nhất trong khác biệt của hai ngài, để một mặt cho chúng ta thấy nhờ việc hợp nhất trong khác biệt đó mà hai ngài đã trở thành hai cột trụ lớn chống đỡ tòa nhà của giáo hội.

Mặt khác là để mỗi người chúng ta biết noi gương các ngài, tuy có những mặt khác biệt, nhưng phải biết hợp nhất với nhau mặc dầu không thể làm cột trụ như các ngài, nhưng cũng phải hợp nhất để làm những viên đá sống động cùng xây tòa nhà giáo hội.

Chúng ta biết, hai thánh tông đồ phát xuất từ hai môi trường văn hóa hoàn toàn khác biệt nhau.

Phêrô gốc Do Thái, còn Phaolô là một công dân Rôma. Phaolô thuộc giới trí thức, đã từng thụ giáo dưới chân thầy Gamalien, còn Phêrô chỉ là một anh dân chài quê mùa chất phác.

Phêrô coi trọng truyền thống của tổ tiên, nhất là việc tuân giữ tập tục cắt bì, còn Phaolô thì không. Tuy nhiên, cả hai đều rất năng động và hăng hái.

Một Phêrô đã từng cương quyết đi theo Thầy đến cùng cho dù phải chấp nhận cái chết, còn Phaolô thì hăng say đi lùng bắt các Kitô hữu chỉ vì ngộ tín.

Những điều chúng ta nói là những cái được xem như bên ngoài, nói như Satan nói với Thiên Chúa về việc ông Gióp, khi mà ông Gióp bị mất hết tài sản và con cái, nhưng ông không nguyền rủa Thiên Chúa, Satan nói: “Da đổi da! Tất cả những gì người ta có, người ta đều sẵn sàng cho đi để cứu mạng sống mình. Ngài cứ thử giơ tay đánh vào xương vào thịt nó xem, chắc chắn là nó sẽ nguyền rủa Ngài thẳng mặt” (G 2,4-5).

Và trong thư gởi tín hữu Galat cho chúng ta thấy được điều đó, đó là vấn đề thánh Phêrô đang ăn uống, đồng bàn với những người gốc dân ngoại, mà những người gốc dân ngoại này không có cắt bì, khi những người gốc do thái có cắt bì đến thì thánh Phêrô sợ bị hiểu lầm, muốn giữ hòa khí cho hai bên, hai đã đứng dậy, thánh Phaolo chỉ trích hành động này đó là giả hình giả bộ “Nếu ông là người do thái mà còn sống như người ngoại, chứ không như người do thái, thì làm sao ông lại ép người dân ngoại phải xử sự như người do thái?”.

Dù bị nói chỉ trích công khai như thế, thế nhưng các ngài vẫn hợp nhất với nhau, tại sao vậy? vì các ngài có tâm hồn cao thượng, lòng bao dung, để cùng hướng về lợi ích chung của giáo hội và nhất là cùng say mê Chúa Kitô, đã làm cho hai ông được liên kết lại để chống đỡ cho ngôi nhà Giáo Hội.

Vì thế, trong đời sống giáo hội, chúng ta cần nhớ In necessariis unitas, in dubiis libertas, in omnibus caritas, nghĩa là hợp nhất trong những cái cần thiết, tự do trong nghi ngờ, trong khủng hoảng, và đặt tình yêu trong tất cả mọi sự, để sống vì lợi ích chung của giáo hội và vì cộng đoàn, đặt tình yêu lên hàng đầu sẽ chiến thắng mọi chia rẽ.

Noi gương hai thánh tông đồ Phêrô và Phaolo, các ngài đã biết hiệp nhất với nhau trong những khác biệt vì lòng yêu mến Chúa, yêu mến giáo hội, để trở nên cột trụ vững chắc chống đỡ tòa nhà giáo hội.

Mỗi người chúng ta cũng được mời gọi cũng hãy hợp nhất với nhau trong những khác biệt, nhất là những khác biệt về tư tưởng, nhiều người không thể nào đả thông về mặt tư tưởng trong các vấn đề của giáo hội, nhìn giáo hội là của con người chứ không nhìn giáo hội là của Chúa, đi lễ hay không đi lễ là vì ông cha, chứ không phải vì Chúa, chúng ta phải đả thông tư tưởng đó.

Vì khi đả thông được tư tưởng đó, chúng ta mới có thể trở nên những viên đá sống động, tuy những viên đá này bất toàn, đầy khuyết điểm, nhưng không sao, miễn mỗi người chúng ta có lòng đối với Chúa, có lòng đối với giáo hội, thì những viên đá đó cũng sẽ góp phần xây dựng Hội Thánh mỗi ngày một vững vàng hơn, như lời thánh Phêrô kêu gọi: “Anh em hãy để Thiên Chúa dùng anh em như những viên đá sống động xây nên đền thờ thiêng liêng” (1Pr 2, 5). Amen.