Thứ Bảy - Tuần XVI Thường Niên

Lễ thánh Giacôbê tông đồ.

Bài đọc 1: 2Cr 4,7-15

7 Nhưng kho tàng ấy, chúng tôi lại chứa đựng trong những bình sành, để chứng tỏ quyền năng phi thường phát xuất từ Thiên Chúa, chứ không phải từ chúng tôi. 8 Chúng tôi bị dồn ép tư bề, nhưng không bị đè bẹp ; hoang mang, nhưng không tuyệt vọng ; 9 bị ngược đãi, nhưng không bị bỏ rơi ; bị quật ngã, nhưng không bị tiêu diệt. 10 Chúng tôi luôn mang nơi thân mình cuộc thương khó của Đức Giê-su, để sự sống của Đức Giê-su cũng được biểu lộ nơi thân mình chúng tôi. 11 Thật vậy, tuy sống, chúng tôi hằng bị cái chết đe doạ vì Đức Giê-su, để sự sống của Đức Giê-su cũng được biểu lộ nơi thân xác phải chết của chúng tôi. 12 Như thế, sự chết hoạt động nơi chúng tôi, còn sự sống thì lại hoạt động nơi anh em.

13 Vì có được cùng một lòng tin, như đã chép : Tôi đã tin, nên tôi mới nói, thì chúng tôi cũng tin, nên chúng tôi mới nói. 14 Quả thật, chúng tôi biết rằng Đấng đã làm cho Chúa Giê-su trỗi dậy cũng sẽ làm cho chúng tôi được trỗi dậy với Chúa Giê-su, và đặt chúng tôi bên hữu Người cùng với anh em. 15 Thật vậy, tất cả những điều ấy xảy ra là vì anh em. Như thế, ân sủng càng dồi dào, thì càng có đông người hơn dâng lên Thiên Chúa muôn ngàn lời cảm tạ, để tôn vinh Người.

 

Bài Tin Mừng: Mt 20,20-28

20 Bấy giờ bà mẹ của các con ông Dê-bê-đê đến gặp Đức Giê-su, có các con bà đi theo ; bà bái lạy và kêu xin Người một điều. 21 Người hỏi bà : "Bà muốn gì ?" Bà thưa : "Xin Thầy truyền cho hai con tôi đây, một người ngồi bên hữu, một người bên tả Thầy trong Nước Thầy." 22 Đức Giê-su bảo : "Các người không biết các người xin gì ! Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không ?" Họ đáp : "Thưa uống nổi." 23 Đức Giê-su bảo : "Chén của Thầy, các người sẽ uống ; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được."

24 Nghe vậy, mười môn đệ kia tức tối với hai anh em đó. 25 Nhưng Đức Giê-su gọi các ông lại và nói : "Anh em biết : thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. 26 Giữa anh em thì không được như vậy : Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em. 27 Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em. 28 Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người."

 

Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Tin mừng hôm nay kể câu chuyện bà mẹ của ông Giacobe và Gioan đến xin cho 2 ông một người ngồi bên hữu, một người người bên tả Chúa trong nước Chúa.

Vì sao vậy, vì họ sợ mất phần thưởng, chúng ta để ý đến câu nói của Chúa Giêsu: “Chén của Thầy, các người sẽ uống; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được."

Nghĩa là không mất phần thưởng đâu mà sợ, chính Chúa Giêsu cũng đã nói: “Thầy bảo thật anh em: anh em là những người đã theo Thầy, thì đến thời tái sinh, khi Con Người ngự toà vinh hiển, anh em cũng sẽ được ngự trên mười hai toà mà xét xử mười hai chi tộc Ít-ra-en. Và phàm ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái hay ruộng đất, vì danh Thầy, thì sẽ được gấp bội và còn được sự sống vĩnh cửu làm gia nghiệp.” (Mt 19, 28-29).

Con người của mình hay quên nhưng Chúa không quên.

Đời Xuân Thu, vua Tấn Văn Công nước Tấn gặp loạn phải bỏ nước lưu vong, gặp được một hiền sĩ tên là Giới Tử Thôi theo giúp. Về sau, Tấn Văn Công trở về làm vua, phong thưởng cho những người có công nhưng lại quên mất Giới Tử Thôi. Giới Tử Thôi không oán giận gì, về nhà đưa mẹ vào núi ở ẩn. Tấn Văn Công nhớ ra, cho người đi tìm. Vì Giới Tử Thôi không chịu ra lĩnh thưởng, Tấn Văn Công hạ lệnh đốt rừng để ép ông phải ra; cuối cùng, hai mẹ con ông đều chết cháy. Vua thương xót, lập miếu thờ và hạ lệnh kiêng đốt lửa ba ngày, chỉ ăn đồ ăn nguội đã nấu sẵn để tưởng niệm.

Hôm vừa rồi, có một em thiếu nhi vào nhà xứ chơi, mình mới hỏi nó nhà có ai không, nó nói nhà không có ai cả, mình mới nói nếu không có ai sao không ở nhà coi chừng nhà, nó mới nói ai mà dám dô nhà cha, nhà con gắn camara xung quanh hết rồi, không sợ gì cả, không biết ngày nay con người của mình tin vào cái camara dữ vậy không biết.

Và nếu con người mình tin vào cái camara 1 thì hãy tin vào Chúa hàng ngàn ngàn lần, vì cái Camara nó chỉ nhìn thấy có một chỗ, 1 điểm, còn Chúa thì có mặt ở khắp mọi nơi, chúng ta hãy tin Chúa, tin rằng mọi sự Chúa đã liệu cho chúng ta.

Xin cho mỗi người chúng ta hiểu được như vậy để vững tin vào Chúa, dù bất cứ hoàn cảnh nào của cuộc đời đi chăng nữa, thì Chúa vẫn ghé mắt nhìn vào chúng ta. Amen.



Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân

2 Cr 4,7-15: Chúng tôi luôn mang nơi thân mình cuộc thương khó của Đức Giêsu.

Tv 126,5: Ai nghẹn ngào ra đi gieo giống, mùa gặt mai sau khấp khởi mừng.

Mt 20,20-28: Chén của Thầy các ngươi sẽ uống.

Hôm nay, Giáo hội kính Thánh Giacôbê, tông đồ. Ngài là con của ông Zebedee và người mẹ can đảm. Chính từ việc thỉnh cầu vinh dự cho con mình của người mẹ, chúng ta được Chúa Giêsu mạc khải con đường Chúa phải đi qua. Con đường của Chúa chắc chắn sẽ có “chén đắng” như Đức Giêsu khẳng định. “Chén của Thầy các ngươi sẽ uống,” còn vinh quang hay không thì do Đức Chúa Cha quyết định.

Chính Chúa Giêsu phải trải qua những nhọc nhằn, khổ đau, nhục nhã, và Ngài đã uống cạn chén bi ai mà Chúa Cha trao cho Ngài. Là môn đệ của Chúa thì không thể hơn Thầy. Giacôbê cũng dốc cạn chén cay nồng của kiếp người rồi mới được vinh thăng bên Thầy. Những ai theo Chúa thì được nhắc nhớ rằng “luôn mang nơi thân mình cuộc thương khó của Đức Giêsu”, như Phaolô đã nói. Cam chịu đau khổ vì loan báo Tin Mừng được xem như một cách họa lại con đường và cuộc đời của Thầy Giêsu chí thánh. Mặc dù đã thấy trước tương lai khi bước theo Chúa Kitô, nhưng cũng có rất nhiều người đã dấn thân làm môn đệ của Chúa. Đó là nét đẹp đáng ngợi khen vì sự hy sinh đã mang lại niềm hy vọng lớn lao. Điều này đã được Thánh vịnh diễn tả. “Ai nghẹn ngào ra đi gieo giống, mùa gặt mai sau khấp khởi mừng.”