Thứ Bảy - Tuần V Thường Niên

Bài đọc 1: 1V 12,26-32; 13,33-34

26 Vua Gia-róp-am nghĩ bụng rằng : "Rồi vương quốc lại trở về nhà Đa-vít mất thôi ! 27 Nếu dân này cứ lên tế lễ tại Đền Thờ ĐỨC CHÚA ở Giê-ru-sa-lem, thì lòng họ lại quay về với chủ mình là Rơ-kháp-am vua Giu-đa, và họ sẽ giết ta để trở về với Rơ-kháp-am vua Giu-đa." 28 Sau khi quyết định, vua làm hai con bò mộng bằng vàng, rồi nói với dân : "Các ngươi lên Giê-ru-sa-lem như thế là đủ rồi ! Này, Ít-ra-en, Thiên Chúa của ngươi đây, Đấng đã đưa ngươi lên từ đất Ai-cập." 29 Vua đặt một tượng ở Bết Ên, còn tượng kia ở Đan. 30 Đó là nguyên cớ gây ra tội, vì dân đi tới mãi tận Đan để thờ một trong hai tượng đó. 31 Vua thiết lập những nơi cao và đặt các tư tế lấy từ đám thường dân, không thuộc hàng con cháu Lê-vi. 32 Vua Gia-róp-am còn lập một lễ vào ngày mười lăm tháng tám, giống như lễ vẫn mừng ở Giu-đa, và vua tiến lên bàn thờ. Vua đã làm như thế tại Bết Ên mà dâng lễ tế cho các con bò mộng vua đã làm ra. Vua đặt ở Bết Ên các tư tế để phục vụ tại các nơi cao mà vua đã thiết lập.

13 33 Sau sự việc này, vua Gia-róp-am cũng không chịu bỏ đường lối xấu xa của mình, nhưng vẫn cứ đặt những người dân thường làm tư tế tại các nơi cao. Ưa ai thì ông phong làm tư tế tại các nơi cao. 34 Sự việc này là nguyên cớ cho nhà Gia-róp-am phạm tội, rồi bị sụp đổ và tiêu ma khỏi mặt đất.

 

Bài Tin Mừng: Mc 8,1-10

1 Trong những ngày ấy, lại có một đám rất đông, và họ không có gì ăn, nên Đức Giê-su gọi các môn đệ lại mà nói : 2 "Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi mà không có gì ăn ! 3 Nếu Thầy giải tán, để họ nhịn đói mà về nhà, thì họ sẽ bị xỉu dọc đường. Trong số đó, lại có những người ở xa đến." 4 Các môn đệ thưa Người : "Ở đây, trong nơi hoang vắng này, lấy đâu ra bánh cho họ ăn no ?" 5 Người hỏi các ông : "Anh em có mấy chiếc bánh ?" Các ông đáp : "Thưa có bảy chiếc." 6 Người truyền cho họ ngồi xuống đất. Rồi Người cầm lấy bảy chiếc bánh, dâng lời tạ ơn, và bẻ ra, trao cho các môn đệ để các ông dọn ra. Và các ông đã dọn ra cho đám đông. 7 Các ông cũng có mấy con cá nhỏ. Người đọc lời chúc tụng, rồi bảo các ông dọn cả cá ra. 8 Đám đông đã ăn và được no nê. Người ta nhặt lấy những mẩu bánh còn thừa : bảy giỏ ! 9 Mà đám đông có khoảng bốn ngàn người. Người giải tán họ. 10 Lập tức, Đức Giê-su xuống thuyền với các môn đệ và đến miền Đan-ma-nu-tha.

 

Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Tin mừng hôm nay trình bày cho chúng ta thấy việc các môn đệ muốn thoái thác trách nhiệm khi Chúa Giêsu muốn cho dân chúng đi theo ngài ăn uống, nhưng tại sao các môn đệ lại muốn thoái thác?

Đọc lại tin mừng, chúng ta thấy khi Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi mà không có gì ăn! Nếu Thầy giải tán, để họ nhịn đói mà về nhà, thì họ sẽ bị xỉu dọc đường. Trong số đó, lại có những người ở xa đến."

Thì các môn đệ nói với Chúa Giêsu: “Ở đây, trong nơi hoang vắng này, lấy đâu ra bánh cho họ ăn no?"

Chúng ta thấy lời các môn đệ nói rất đúng chớ không có gì sai cả, nghĩa là đối với các ông, các ông cũng bó tay, các ông cũng bế tắc, chính vì thế nên các ông không dám lãnh lấy trách nhiệm.

Nên lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người chúng ta một điểm như thế này đó là chúng ta được mời gọi phải biết được giới hạn của mình, để cậy dựa vào Chúa, cậy dựa vào những dụng cụ mà Chúa gởi đến để giúp đỡ chúng ta.

Chúng ta biết có nhiều người không biết được giới hạn của mình, nên đã làm một cuộc phiêu lưu, thế là chính mình gánh lấy thất bại, không chỉ ảnh hưởng đến mình, mà nhiều khi còn làm ảnh hưởng đến người khác nữa.

Chúng ta hãy nhớ lại trong tin mừng Macco có kể lại cho chúng ta câu chuyện như thế này, đó là: “Khi ấy, Chúa Giêsu (từ trên núi xuống) và đến cùng các môn đệ, Người thấy một đám đông vây quanh các ông và những luật sĩ đang tranh luận với các ông.

Vừa thấy Người, tất cả đám đông kinh ngạc, họ sợ hãi và chạy đến chào Người. Và Người hỏi họ rằng: "Các ngươi tranh luận gì với nhau đó?" Một người trong đám đông trả lời rằng: "Lạy Thầy, tôi đem đến cùng Thầy đứa con trai tôi đang bị quỷ câm ám. Quỷ đột nhập vào nó bất kỳ ở đâu thì vật nó ngã xuống đất và nó xùi bọt mép, nghiến răng, cứng đờ ra. Tôi đã xin các môn đệ Thầy trừ quỷ, nhưng họ bất lực". Người đáp lại: "Hỡi thế hệ cứng lòng tin, Ta còn ở giữa các ngươi đến bao giờ? Ta phải chịu đựng các ngươi đến bao giờ nữa? Ðem nó lại đây cho Ta". Và người ta đem nó đến.

Vừa thấy Chúa Giêsu, quỷ liền dằn vặt đứa bé dữ dội, đứa bé ngã ra, xùi bọt mép, lăn lộn trên đất. Chúa Giêsu hỏi cha nó rằng: "Nó bị như thế từ bao giờ?" Ông ta đáp: "Thưa từ lúc bé! Quỷ thường xô nó vào lửa, vào nước để giết nó. Nhưng nếu Thầy có thể làm được gì thì xin Thầy thương giúp chúng tôi". Chúa Giêsu nói với ông: "Sao lại nói: Nếu Thầy có thể? Với kẻ nào tin, thì mọi sự đều có thể được". Tức thì cha đứa bé khóc lóc kêu lên: "Thưa Thầy tôi tin, xin Thầy trợ giúp lòng tin yếu kém của tôi". Chúa Giêsu thấy đám đông tuôn đến, Người nạt thần ô uế rằng: "Hỡi thần câm điếc, Ta truyền cho mi: hãy xuất ra khỏi nó và không được nhập vào nó nữa". Sau khi kêu thét và dằn vật đứa trẻ dữ dội, quỷ xuất khỏi nó và đứa trẻ ra như chết, khiến đám đông nói: "Nó chết rồi". Nhưng Chúa Giêsu cầm tay nó nâng dậy và nó đứng lên.

Khi Chúa vào trong nhà, các môn đệ hỏi riêng Người: "Tại sao chúng con lại không thể trừ được nó?" Người đáp: "Loại đó không thể trừ được, nếu không cầu nguyện và ăn chay". (Mc 9,13-29).

Chúng ta thấy, người cha trong câu chuyện đã biết đức tin của mình yếu kém, nên đã xin Chúa Giêsu trợ giúp đức tin yếu kém của ông, còn các môn đệ tưởng mình có năng lực trừ quỷ, nhưng rốt cuộc không thể trừ quỷ được vì thiếu đức tin, vì không cầu nguyện và ăn chay.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết được mình là ai, biết được mình như thế nào để nỗ lực hết khả năng của mình thực thi điều Chúa dạy, và biết chạy đến với Chúa, để xin Chúa ban ơn giúp sức cho chúng ta. Amen.



Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân

1 V 12,26-32; 13,33-34: Giêroboam đúc hai con bò vàng.

Tv 106,4: Lạy Chúa, xin nhớ chúng con khi gia ân huệ cho dân Ngài.

Mc 8,1-10: Họ ăn no nê.

Trong Phúc âm, Chúa Giêsu thấy rằng mọi người đang đói và cần thức ăn. Các tông đồ dâng Chúa một ít bánh và cá, và đám đông đã ăn no nê. Những chiếc bánh và những con cá nhắc nhở ta về Chúa Giêsu là Thiên Chúa và là con người. Ta nhớ lại khoảng thời gian trước khi sứ vụ công khai, Chúa Giêsu dành thời gian cầu nguyện và ăn chay. Sau đó, Ngài cảm thấy đói, và rồi bị ma quỷ cám dỗ. Ma quỉ nói với Ngài: “Nếu ông là con Thiên Chúa thì truyền cho hòn đá này hóa bánh đi” (Lc 4,4). Chúa Giêsu có thể làm điều đó một cách dễ dàng với quyền năng của mình, nhưng Ngài đã không làm thế. Tuy nhiên, đối với con người, lương thực là cần thiết nhưng không phải là hoàn toàn cho tất cả. Như Chúa Giêsu đã nói: “Người ta không sống chỉ bởi bánh” (Lc 4,4). Ngài biết rằng mọi người đang đói; Ngài biết cảm giác đói như thế nào. Ngài biết mọi người háo hức muốn nghe những lời Ngài nói, nhưng họ cần có sức sống để lắng nghe và sau đó trở về nhà.

Bằng cách tìm kiếm lương thực và đảm bảo có đủ cho mọi người, Chúa Giêsu cũng cho ta thấy tầm quan trọng của cộng đồng, của việc chăm sóc người khác bằng mọi cách có thể. Và một cách để làm điều đó là hãy cộng tác với Chúa trong mọi sự. Với Chúa, ta có tất cả.