Thứ Bảy - Tuần IV Thường Niên
Bài đọc 1: 1V 3,4-13
4 Vua đi Ghíp-ôn để tế lễ vì chỗ ấy là nơi cao quan trọng nhất ; Sa-lô-môn dâng một ngàn lễ vật toàn thiêu trên bàn thờ ấy. 5 Tại Ghíp-ôn, đang đêm ĐỨC CHÚA hiện ra báo mộng cho vua Sa-lô-môn, Thiên Chúa phán : "Ngươi cứ xin đi, Ta sẽ ban cho." 6 Vua Sa-lô-môn thưa : "Chính Ngài đã lấy lòng nhân hậu lớn lao mà xử với tôi tớ Chúa là Đa-vít thân phụ con, như người đã bước đi trước nhan Chúa cách trung thực, công chính, với tâm hồn ngay thẳng. Chúa đã duy trì lòng nhân hậu lớn lao ấy đối với người, khi ban cho người có một đứa con ngồi trên ngai của người hôm nay. 7 Và bây giờ, lạy ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa của con, chính Chúa đã đặt tôi tớ Chúa đây lên ngôi kế vị Đa-vít, thân phụ con, mặc dầu con chỉ là một thanh niên bé nhỏ, không biết cầm quyền trị nước. 8 Con lại ở giữa dân mà Chúa đã chọn, một dân đông đúc, đông không kể xiết, cũng không đếm nổi. 9 Xin ban cho tôi tớ Chúa đây, một tâm hồn biết lắng nghe, để cai trị dân Chúa và phân biệt phải trái ; chẳng vậy, nào ai có đủ sức cai trị dân Chúa, một dân quan trọng như thế ?" 10 Chúa hài lòng vì vua Sa-lô-môn đã xin điều đó. 11 Thiên Chúa phán với vua : "Bởi vì ngươi đã xin điều đó, ngươi đã không xin cho được sống lâu, hay được của cải, cũng không xin cho kẻ thù ngươi phải chết, nhưng đã xin cho được tài phân biệt để xét xử, 12 thì này, Ta làm theo như lời ngươi : Ta ban cho ngươi một tâm hồn khôn ngoan minh mẫn, đến nỗi trước ngươi, chẳng một ai sánh bằng, và sau ngươi, cũng chẳng có ai bì kịp. 13 Cả điều ngươi không xin, Ta cũng sẽ ban cho ngươi : giàu có, vinh quang, đến nỗi suốt đời ngươi không có ai trong các vua được như ngươi.
Bài Tin Mừng: Mc 6,30-34
30 Các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giê-su, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. 31 Người bảo các ông : "Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút." Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa. 32 Vậy, thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. 33 Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài. 34 Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.
Gợi ý suy niệm
Tôma Lê Duy Khang
Tin mừng hôm nay trình bày cho chúng ta thấy việc các tông đồ sau khi được Chúa Giêsu sai đi, hôm nay các ông về thuật lại với Chúa những việc các ông đã làm và những điều các ông rao giảng.
Và Chúa đã nói với các tông đồ như thế nào? Chúa nói với các ông: “Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút." Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa.”, nghĩa là khi các tông đồ chia sẻ với Chúa như thế, Chúa chỉ cho các ông phải biết điều tiếp theo các ông phải làm gì.
Như thế lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta điều gì? Thưa mời gọi chúng ta phải biết sống tâm tình gia đình với Chúa qua việc cầu nguyện với Chúa, phải biết thân thưa với Chúa về những điều chúng ta đã làm, thân thưa với Chúa những điều chúng ta chưa làm được, thân thưa với Chúa những điều chúng ta dự tính làm, để Chúa soi sáng, hướng dẫn đồng hành với mỗi người chúng ta trong công việc, như ngày xưa Chúa đã đồng hành với hướng dẫn với các tông đồ, khi các ngài thân thưa với Chúa.
Rồi chúng chúng ta sống tâm tình với mọi người trong gia đình của mình, cũng những người xung quanh của chúng ta, để xin họ giúp cho chúng ta những lời khuyên tốt lành, rồi chúng ta biết lắng nghe những lời khuyên tốt lành, để chúng ta thực thi trong cuộc đời của mình.
Sau đây là TÂM SỰ CỦA MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG, cũng rất hữu ích cho chúng ta để giúp chúng ta có được một gia đình hạnh phúc.
Tôi là giám đốc một công ty, lương tháng ba nghìn đô, cao gấp chục lần vợ tôi nhưng khi về nhà thấy vợ hì hụi trong bếp, tôi vẫn sẵn sàng lao vào nhặt rau, rán cá bình thường. Thậm chí có lúc nhìn mặt thấy vợ tôi mệt tôi luôn giục nghỉ đi, để tôi làm. Bạn bè, bố mẹ, gia đình, nhân viên của tôi trong cơ quan đều biết việc này nhưng tôi lấy đó làm hãnh diện chứ không bao giờ có suy nghĩ “thằng đàn ông kém cỏi mới rửa bát” như bạn. Thậm chí nhân viên ở cơ quan còn ngưỡng mộ vì sếp là người tình cảm, yêu chiều vợ hết mực.
Chúng ta làm việc 8 giờ, vợ cũng phải làm việc 8 giờ. Cớ gì sau giờ làm mình được phép gác chân xem tivi còn vợ thì đầu tắt mặt tối nấu ăn, rửa bát, chăm con? Làm đàn ông, sức dài vai rộng thì phải ba đầu sáu tay, không quản ngại giúp vợ chứ đi làm về cơm bưng nước rót thì chả xứng làm chồng. Lấy vợ chứ có phải lấy osin đâu? Yêu vợ, thương vợ thì càng phải xắn tay áo vào làm đỡ đần vợ. Quan điểm của tôi là, dù bạn có là thủ tướng, là giám đốc to đến đâu đi chăng nữa thì về nhà bạn cũng chỉ là một người chồng, một người cha bình thường. Đừng mang địa vị cao thấp trong xã hội, chuyện thu nhập ra so đo như thế. Tổng thống Mỹ Bush còn công khai chuyện ông rửa bát cho vợ trên truyền hình một cách tự hào được cơ mà? Cớ sao bạn lại coi đó là sự nhu nhược?
Các cụ ta vẫn thường bảo “của chồng công vợ” quả đúng không sai, tôi tạo dựng cơ ngơi, mua nhà, mua xe cho vợ con cuộc sống sung túc, nhưng vợ lại là chỗ dựa tinh thần của tôi. Vợ tuy không kiếm tiền bằng tôi nhưng lại phải chăm sóc, nuôi nấng con cái, chăm lo cho gia đình thì vất vả vô cùng. "Điều này còn quý giá gấp vạn lần cái lương ba nghìn đô kia bạn à!"
Xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết lắng nghe tiếng Chúa, lắng nghe những tiếng nói tốt lành xung quanh chúng ta, để cuộc đời của chúng ta có bình an và hạnh phúc thật sự. Amen.
Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân
1 V 3,4-13: Xin ban cho tôi tớ Chúa tâm hồn ngoan ngoãn để đoán xét dân Chúa.
Tv 119,12: Lạy Chúa, xin dạy con các thánh chỉ của Chúa.
Mc 6,30-34: Họ như đàn chiên không người chăn.
Thời đại này, mọi người làm việc đêm ngày. Nhìn chung là mọi người làm việc quá sức. Hoàn cảnh cuộc sống hàng ngày của ta họa lại cuộc đời của các tông đồ trong Kinh thánh. Họ đang “làm việc quá sức”. Khá thường xuyên, ta đang phải đối mặt với cùng một loại căng thẳng. Lý do đằng sau điều này là nhu cầu của người khác và chính chúng ta. Tuy nhiên, cơ thể, đầu óc và tim của ta cần được nghỉ ngơi. Ta muốn hài lòng người khác, nhưng bản thân lại thiếu nghỉ ngơi. Ta cũng cần nghỉ ngơi.
Nếu Chúa nói với ta, “Hãy đi đến một nơi vắng vẻ và nghỉ ngơi một chút.” Có lẽ ta rất vui mừng tận hưởng một kỳ nghỉ cần thiết. Ta tin cậy Chúa sẽ dẫn dắt ta vượt qua bất cứ điều gì cần thiết nhất. Khi Chúa muốn ta nghỉ ngơi và chăm sóc bản thân, ta biết phải làm gì và phải đáp ứng như thế nào, cho dù cơ hội thực hiện thì tùy thuộc nhiều yếu tố. Nếu ta cầu xin Chúa sắp xếp từng bước đi hàng ngày để ta có thể mang lại sự sống, ta sẽ làm những gì được kêu gọi vào thời điểm thích hợp. Mong rằng ta dành thời gian để nghỉ ngơi trong vòng tay ấm áp của Chúa và tin tưởng rằng những gì ta cần sẽ được cung cấp bởi ơn Chúa và trong thời gian của Người.
