Thứ Bảy - Tuần IV Phục Sinh

Bài đọc 1: Cv 13,44-52

44 Ngày sa-bát sau, gần như cả thành tụ họp nghe lời Thiên Chúa. 45 Thấy những đám đông như vậy, người Do-thái sinh lòng ghen tức, họ phản đối những lời ông Phao-lô nói và nhục mạ ông. 46 Bấy giờ ông Phao-lô và ông Ba-na-ba mạnh dạn lên tiếng : "Anh em phải là những người đầu tiên được nghe công bố lời Thiên Chúa, nhưng vì anh em khước từ lời ấy, và tự coi mình không xứng đáng hưởng sự sống đời đời, thì đây chúng tôi quay về phía dân ngoại. 47 Vì Chúa truyền cho chúng tôi thế này : Ta sẽ đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân, để ngươi đem ơn cứu độ đến tận cùng cõi đất."

48 Nghe thế, dân ngoại vui mừng tôn vinh lời Chúa, và tất cả những người đã được Thiên Chúa định cho hưởng sự sống đời đời, đều tin theo. 49 Lời Chúa lan tràn khắp miền ấy.

50 Nhưng người Do-thái sách động nhóm phụ nữ hượng lưu đã theo đạo Do-thái, và những thân hào trong thành, xúi giục họ ngược đãi ông Phao-lô và ông Ba-na-ba, và trục xuất hai ông ra khỏi lãnh thổ của họ. 51 Hai ông liền giũ bụi chân phản đối họ và đi tới I-cô-ni-ô. 52 Còn các môn đệ được tràn đầy hoan lạc và Thánh Thần.

 

Bài Tin Mừng: Ga 14,7-14

7 Nếu anh em biết Thầy, anh em cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người."

8 Ông Phi-líp-phê nói : "Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện." 9 Đức Giê-su trả lời : "Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh Phi-líp-phê, anh chưa biết Thầy ư ? Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha. Sao anh lại nói : ' Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha ' ? 10 Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao ? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình. 11 Anh em hãy tin Thầy : Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy ; bằng không thì hãy tin vì công việc Thầy làm. 12 Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha. 13 Và bất cứ điều gì anh em nhân danh Thầy mà xin, thì Thầy sẽ làm, để Chúa Cha được tôn vinh nơi người Con. 14 Nếu anh em nhân danh Thầy mà xin Thầy điều gì, thì chính Thầy sẽ làm điều đó.

Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Tin mừng hôm qua trình bày cho chúng ta thấy Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “Thầy đi đâu, thì các con đã biết đường rồi”, nghĩa là trước đó Chúa Giêsu đã loan báo cho các ông biết là Ngài sẽ đi đâu: “Người phải đi Giê-ru-sa-lem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ sống lại.” (Mt 16,21), và chúng ta biết không phải Chúa Giêsu đã loan báo một lần, mà Chúa Giêsu loan báo đến ba lần.

Hay nói cách khác là Chúa đã chỉ đường cho các môn đệ, nên Chúa mới nói các ông đã biết đường rồi.

Nhưng ông Tôma không hiểu, nên đã hỏi Chúa Giêsu: “Lạy Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, thì làm sao chúng con biết đường đi?”

Và Chúa Giêsu tiếp tục trả lời lại cho ông biết: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy.”

Tin mừng hôm nay trình bày cho chúng ta thấy câu hỏi của Philipphe: “Lạy Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha và như thế là đủ cho chúng con”, nhưng chúng ta biết trước đó Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ: “Nếu các con biết Thầy, thì cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ các con biết và đã xem thấy Người”.

Nếu so sánh hai trình thuật, chúng ta thấy các môn đệ ngày xưa chưa thật sự chú tâm để nghe lời của Chúa, chính vì thế mà các ông đã không hiểu được Chúa muốn nói gì. Mặc dầu những điều Chúa nói sau này, thì trước đó Chúa đã nói rồi.

Hình ảnh đó, cho chúng ta thấy được giới hạn của con người của chúng ta.

Nếu như ngày xưa chính Chúa Giêsu hiện diện hữu hình với các môn đệ, giảng dạy cách trực tiếp cho các ông, mà các ông còn không để ý, thì huống gì chúng ta ngày ngay không được thấy sự hiện diễn cách trực tiếp của Chúa, thì đời sống đức tin sẽ như thế nào nữa.

Nói như vậy, không phải để chúng ta lùi bước, rằng người khác như thế đó, còn tôi như thế này là được rồi, nhưng nói như vậy để chúng ta phải càng cố gắng hơn nữa để sống đức tin trong cuộc đời của mình, để mình vươn lên, để mỗi ngày nên hoàn thiện hơn nữa.

Chúng ta biết trong cuộc sống có những điều chúng ta cần an ủi nhau, và chính chúng ta cũng phải an ủi cho chính mình, nhưng khi chúng ta an ủi nhau, khi chúng ta an ủi chính mình, là để tiến tới, chứ không phải an ủi nhau để rồi dậm chân tại chỗ, chẳng hạn như chúng ta làm điều gì đó sai, người ta nhắc nhở chúng ta, chúng ta nói nếu tôi không giỏi thì còn sai hơn như vậy nữa, đó là một điều hết sức nguy hiểm.

Nên xin Chúa cho mỗi người chúng ta ý thức được giới hạn của mình, để chúng ta cố gắng vươn lên, để chúng ta cố gắng học hỏi, chứ không phải dậm chân tại chỗ ở giới hạn đó, có như thế chúng ta mới có thể hoàn thiện mỗi ngày được. Amen.


Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân

Cv 13,44-52: Đây chúng tôi quay về phía các dân ngoại.

Tv 98,3cd: Khắp nơi bờ cõi địa cầu đã nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta.

Ga 14,7-14: Ai thấy Thầy là xem thấy Cha.

Hầu hết chúng ta đều muốn được yêu thương, ủng hộ và các môn đệ của Chúa cũng vậy. Các môn đệ rao giảng lời Thiên Chúa mà phải chịu đựng sự ghen tương, thù hận và chống đối từ những người ‘có đạo’. Nhưng vì sự chịu đựng của đám đông dân ngoại đang khao khát, “các môn đệ tràn ngập niềm vui và Chúa Thánh Thần.” Và rồi các ngài đã “quay về phía các dân ngoại” mà rao giảng Chúa Phục sinh.

Chúa Giêsu đã nói, “nếu điều gì các con nhân danh Thầy mà xin cùng Thầy, Thầy sẽ làm cho.” Bất cứ điều gì Chúa Cha muốn nói với ta được tìm thấy trong lời nói và việc làm của Chúa Con. Tất cả những gì Người muốn thực hiện cho chúng ta, Người hoàn thành nhờ Chúa Con. Tin vào Chúa Con cho phép chúng ta có “quyền tiếp cận với Chúa Cha” (Ep 2,18).

Niềm tin khiêm tốn và trung thành vào Chúa Giêsu ngày qua ngày sẽ kết nối chúng ta một cách thực sự với mầu nhiệm của Thiên Chúa. Chính Đức Giêsu nói, Thầy bảo thật các con, “ai tin vào Thầy, người ấy sẽ làm được những việc Thầy đã làm; người ấy còn làm được những việc lớn lao hơn.” Ước gì chúng ta vững tin vào lời Chúa dạy mà sống tốt hơn mỗi ngày, để từ chính đời sống chứng nhân đó mà nhiều người nhìn thấy, lãnh nhận ơn cứu độ của Chúa.