Thứ Bảy - Tuần III Thường Niên
Bài đọc 1: 2Sm 12,1-7a.10-17
1 ĐỨC CHÚA sai ông Na-than đến với vua Đa-vít. Ông vào gặp vua và nói với vua :
"Có hai người ở trong cùng một thành,
một người giàu, một người nghèo.
2 Người giàu thì có chiên dê và bò, nhiều lắm.
3 Còn người nghèo chẳng có gì cả,
ngoài con chiên cái nhỏ độc nhất ông đã mua.
Ông nuôi nó, nó lớn lên ở bên ông, cùng với con cái ông,
nó ăn chung bánh với ông, uống chung chén với ông,
ngủ trong lòng ông : ông coi nó như một đứa con gái.
4 Có khách đến thăm người giàu,
ông này tiếc của, không bắt chiên dê hay bò của mình
mà làm thịt đãi người lữ khách đến thăm ông.
Ông bắt con chiên cái của người nghèo
mà làm thịt đãi người đến thăm ông."
5 Vua Đa-vít bừng bừng nổi giận với người ấy và nói với ông Na-than : "Có ĐỨC CHÚA hằng sống ! Kẻ nào làm điều ấy, thật đáng chết ! 6 Nó phải đền gấp bốn con chiên cái, bởi vì nó đã làm chuyện ấy và đã không có lòng thương xót." 7 Ông Na-than nói với vua Đa-vít : "Kẻ đó chính là ngài ! ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của Ít-ra-en, phán thế này : Chính Ta đã xức dầu phong ngươi làm vua cai trị Ít-ra-en, chính Ta đã giải thoát ngươi khỏi tay vua Sa-un. 10 Ấy vậy, gươm sẽ không bao giờ ngừng chém người nhà của ngươi, bởi vì ngươi đã khinh dể Ta và cướp vợ của U-ri-gia, người Khết, làm vợ ngươi.
11 "ĐỨC CHÚA phán thế này : Ta sắp dùng chính nhà của ngươi mà gây hoạ cho ngươi. Ta sẽ bắt các vợ của ngươi trước mắt ngươi mà cho một người khác, và nó sẽ nằm với các vợ của ngươi giữa thanh thiên bạch nhật. 12 Thật vậy, ngươi đã hành động lén lút, nhưng Ta, Ta sẽ làm điều ấy trước mặt toàn thể Ít-ra-en và giữa thanh thiên bạch nhật."
13 Bấy giờ vua Đa-vít nói với ông Na-than : "Tôi đắc tội với ĐỨC CHÚA." Ông Na-than nói với vua Đa-vít : "Về phía ĐỨC CHÚA, Người đã bỏ qua tội của ngài ; ngài sẽ không phải chết. 14 Thế nhưng vì trong việc này ngài đã cả gan khinh thị ĐỨC CHÚA, nên đứa trẻ ngài sinh được, chắc chắn sẽ phải chết." 15 Rồi ông Na-than trở về nhà.
ĐỨC CHÚA đánh phạt đứa bé mà vợ ông U-ri-gia đã sinh ra cho vua Đa-vít, và nó bị bệnh nặng. 16 Vua Đa-vít cầu khẩn Thiên Chúa cho đứa trẻ, vua ăn chay nhiệm nhặt, và khi về nhà ngủ đêm thì nằm dưới đất. 17 Các kỳ mục trong nhà của vua nài nỉ xin vua trỗi dậy, nhưng vua không chịu và cũng chẳng ăn chút gì với họ.
Bài Tin Mừng: Mc 4,35-41
35 Hôm ấy, khi chiều đến, Đức Giê-su nói với các môn đệ : "Chúng ta sang bờ bên kia đi !" 36 Bỏ đám đông ở lại, các ông chở Người đi, vì Người đang ở sẵn trên thuyền ; có những thuyền khác cùng theo Người. 37 Và một trận cuồng phong nổi lên, sóng ập vào thuyền, đến nỗi thuyền đầy nước. 38 Trong khi đó, Đức Giê-su đang ở đàng lái, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ. Các môn đệ đánh thức Người dậy và nói : "Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao ?" 39 Người thức dậy, ngăm đe gió, và truyền cho biển : "Im đi ! Câm đi !" Gió liền tắt, và biển lặng như tờ. 40 Rồi Người bảo các ông : "Sao nhát thế ? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin ?" 41 Các ông hoảng sợ và nói với nhau : "Vậy người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh ?"
Gợi ý suy niệm
Tôma Lê Duy Khang
Tin mừng hôm nay trình bày cho chúng ta thấy các môn đệ đánh thức Chúa Giêsu dậy vì các ông gặp bão và sóng tràn vào thuyền.
Hình ảnh đó cho chúng thấy Thiên Chúa luôn hiện diện trong cuộc đời của mỗi người chúng ta, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào của cuộc sống, nhưng quan trọng là ta có nhận ra được điều đó hay không mà thôi, để kêu cầu Chúa, để đón nhận sự quan phòng của Chúa.
Nói cách khác đó là nguyên nhân ở chính mỗi người chúng ta, chứ không phải ở nơi Chúa, nên sau khi Chúa Giêsu dẹp yên sóng biển, Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ: “Sao các con lại sợ hãi, các con không có đức tin ư?”
Rồi sao đó, tin mừng ghi lại: “Bấy giờ các ông kinh hãi và nói với nhau rằng: Người này là ai mà cả gió biển cũng đểu vâng lệnh Người”, nghĩa là con người không hiểu, không tin Chúa, nên vấn đề là ở nơi con người.
Nếu mở rộng ra trong cuộc sống có những vấn đề không ở người khác, mà là ở chính nơi bản thân của chúng ta, nên chúng ta được mời mọi hãy học cách nhìn nhận bản thân của mình trước, để thay đổi chính mình.
Một người đàn ông lo sợ vợ mình bị điếc nên đã gọi điện cho bác sĩ xin tư vấn: "Bác sĩ, vợ tôi có dấu hiệu của bệnh điếc. Cô ấy thường xuyên không nghe thấy tôi nói gì. Chúng tôi phải làm gì bây giờ?".
Người bác sĩ đưa ra một bài kiểm tra nhỏ: "Vậy à, trước khi tìm đến với chúng tôi, anh có thể thử một bài kiểm tra ở nhà. Đầu tiên, anh hãy đứng cách xa cô ấy 12m, nói bằng giọng bình thường. Nếu cô ấy không nghe thấy, hãy tiến lại gần đến 9m, 6m rồi 3m... cho đến khi anh nghe thấy cô ấy trả lời."
Tối hôm đó, người vợ đang nấu ăn dưới bếp còn anh ấy đang ở trong phòng ngủ. "Khoảng cách này là đủ 12m rồi, hãy xem chuyện gì đang xảy ra", người đàn ông nghĩ. Sau đó anh ta nói bằng giọng bình thường: "Em yêu, tối nay chúng ta ăn gì?". Không một lời đáp! Sau đó, anh ta tiến lại gần bếp hơn, cách chỗ vợ khoảng 9m và lặp lại: "Em yêu, tối nay chúng ta ăn gì?". Vẫn không có câu trả lời. Anh ta tiến lại phòng bếp, đứng ở cửa cách chỗ vợ khoảng 6m: "Em yêu, tối nay chúng ta ăn gì?". Cô vợ vẫn đáp trả bằng sự im lặng và miệt mài nấu nướng. Lần này, anh tiến sát lại vợ, cách khoảng 3m: "Em yêu, tối nay chúng ta ăn gì?". Không một tín hiệu cho thấy cô ấy nghe thấy. Mất kiên nhẫn, người đàn ông tiến đến đứng ngay sau lưng vợ và hỏi: "Em yêu, tối nay chúng ta ăn gì?". "James, đây là lần thứ 5 em trả lời là thịt gà!", cô vợ cau có trả lời.
Câu chuyện này cho chúng ta thấy chính ông chồng mới là người bị điếc chứ không phải bà vợ.
Hiểu được như thế, khi không nhận ra sự hiện diện của Chúa, khi không thấy Chúa trong cuộc đời chúng ta hãy nhìn lại bản thân của chúng ta, khi thấy người khác ngày càng xa lành mình, chúng ta hãy nhìn lại chúng ta, khi thấy người khác tốt với mình chúng ta cũng hãy nhìn lại chính mình, nhà văn Lỗ Tấn nói như thế này: “Tôi thấy người khác tử tế với tôi tôi tưởng là mình tốt lành, sai này tôi mới biết sở dĩ họ tử tế với tôi không phải vì tôi tốt lành, nhưng là vì người khác họ tốt lành”, nên dù trong bất cứ hoàn cảnh nào chúng ta hãy biết nhìn lại chỉnh mình, để điều chỉnh lại đời sống của mình, để mỗi ngày mình mỗi hoàn thiện hơn. Amen.
Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân
2 Sm 12,1-7a.10-17: Tôi đã phạm tội đến Chúa.
Tv 51,12: Ôi lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong sạch.
Mc 4,35-41: Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?
Chúa Giêsu mắng các môn đệ vì họ thiếu đức tin: “Các con không có đức tin ư?” (Mc 4,40). Họ đã thấy Ngài biểu dương quyền lực của Chúa, chứng tỏ rằng Chúa Giêsu Kitô là Sứ Thần của Chúa. Tuy nhiên, một số môn đệ thân cận nhất của Ngài không tin Ngài. Họ không nhận ra rằng họ không phải sợ bất cứ điều gì vì Chúa ở cùng họ. Khi quở trách họ, Chúa Giêsu thiết lập mối tương quan trực tiếp giữa đức tin và lòng can đảm. Ý của Ngài rất rõ ràng. Nếu bạn có niềm tin vào tôi, bạn cũng sẽ có can đảm. Nếu bạn không có can đảm, vì bạn không có niềm tin vào tôi.
Vì vậy, khi ta sợ hãi, ta tự hỏi mình: tại sao ta lại hèn nhát như vậy? Có phải ta sợ hãi thật lòng hay cần thiết đến mức ta bám vào nỗi sợ mặc dù chúng khiến ta đặt câu hỏi về Tình yêu vô bờ bến của Chúa dành cho ta? Ta có thể trở nên táo bạo hơn bằng cách ghi nhớ một mẫu gương nổi bật nhất về lòng can đảm và đức tin. Đó chính là Đức Trinh Nữ Maria, Đấng đã duy trì ánh sáng đức tin ngay cả dưới chân Thánh Giá. Niềm tin cần thiết trong khi hỗn loạn và bị ảnh hưởng bởi áp lực cuộc sống. Lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong sạch để theo Chúa với một đức tin mạnh mẽ.
