Thứ Bảy – Tuần 5 Mùa Chay
Bài đọc 1: Ed 37,21-28
21 và bảo chúng : ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng phán như sau : Này chính Ta sẽ lấy con cái Ít-ra-en từ giữa các dân tộc chúng đã đi tới. Ta sẽ quy tụ chúng lại từ bốn phương và đưa chúng về đất của chúng. 22 Ta sẽ làm cho chúng thành một dân tộc duy nhất trong xứ, trên các núi Ít-ra-en; tất cả chúng chỉ có một vua duy nhất ; chúng sẽ không còn là hai dân tộc, không còn chia thành hai vương quốc. 23 Chúng sẽ không còn ra ô uế vì những ngẫu tượng, những đồ gớm ghiếc và mọi tội ác của chúng nữa. Ta sẽ cứu chúng thoát khỏi mọi nơi chúng đã ở và đã phạm tội ; Ta sẽ thanh tẩy chúng. Chúng sẽ là dân của Ta ; còn Ta, Ta sẽ là Thiên Chúa của chúng. 24 Đa-vít, tôi tớ Ta, sẽ làm vua cai trị chúng ; sẽ chỉ có một mục tử duy nhất cho chúng hết thảy. Chúng sẽ sống theo các phán quyết của Ta, sẽ tuân giữ các thánh chỉ của Ta và đem ra thực hành. 25 Chúng sẽ định cư trên đất Ta đã ban cho tôi tớ Ta là Gia-cóp, phần đất mà tổ tiên các ngươi đã cư ngụ. Chính chúng và con cháu chúng sẽ định cư mãi mãi trên đó. Đa-vít, tôi tớ Ta, sẽ là ông hoàng lãnh đạo chúng cho đến muôn đời. 26 Ta sẽ lập với chúng một giao ước bình an ; đó sẽ là giao ước vĩnh cửu đối với chúng, Ta sẽ định cư chúng, cho chúng sinh sôi nảy nở ra nhiều và đặt thánh điện của Ta ở giữa chúng cho đến muôn đời. 27 Nhà của Ta sẽ ở giữa chúng ; Ta sẽ là Thiên Chúa của chúng và chúng sẽ là dân của Ta. 28 Bấy giờ, các dân tộc sẽ nhận biết chính Ta là ĐỨC CHÚA, Đấng thánh hoá Ít-ra-en, khi Ta đặt thánh điện của Ta ở giữa chúng cho đến muôn đời.
Bài Tin Mừng: Ga 11,45-56
45 Trong số những người Do-thái đến thăm cô Ma-ri-a và được chứng kiến việc Đức Giê-su làm, có nhiều kẻ đã tin vào Người. 46 Nhưng lại có những người đi gặp nhóm Pha-ri-sêu và kể cho họ những gì Đức Giê-su đã làm. 47 Vậy các thượng tế và các người Pha-ri-sêu triệu tập Thượng Hội Đồng và nói : "Chúng ta phải làm gì đây ? Người này làm nhiều dấu lạ. 48 Nếu chúng ta cứ để ông ấy tiếp tục, mọi người sẽ tin vào ông ấy, rồi người Rô-ma sẽ đến phá huỷ cả nơi thánh của ta lẫn dân tộc ta." 49 Một người trong Thượng Hội Đồng tên là Cai-pha, làm thượng tế năm ấy, nói rằng: "Các ông không hiểu gì cả, 50 các ông cũng chẳng nghĩ đến điều lợi cho các ông là : thà một người chết thay cho dân còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt." 51 Điều đó, ông không tự mình nói ra, nhưng vì ông là thượng tế năm ấy, nên đã nói tiên tri là Đức Giê-su sắp phải chết thay cho dân, 52 và không chỉ thay cho dân mà thôi, nhưng còn để quy tụ con cái Thiên Chúa đang tản mác khắp nơi về một mối. 53 Từ ngày đó, họ quyết định giết Đức Giê-su. 54 Vậy Đức Giê-su không đi lại công khai giữa người Do-thái nữa ; nhưng từ nơi ấy, Người đến một vùng gần hoang địa, tới một thành gọi là Ép-ra-im. Người ở lại đó với các môn đệ.
55 Khi ấy sắp đến lễ Vượt Qua của người Do-thái. Từ miền quê, nhiều người lên Giê-ru-sa-lem để cử hành các nghi thức thanh tẩy dọn mình mừng lễ. 56 Họ tìm Đức Giê-su và đứng trong Đền Thờ bàn tán với nhau : "Có thể ông ấy sẽ không lên dự lễ, các ông có nghĩ thế không ?"
Gợi ý suy niệm
Tôma Lê Duy Khang
Tin mừng hôm nay trình bày cho chúng ta thấy việc các thượng tế và các người biệt phái tìm cách loại trừ Chúa Giêsu, và Caipha là thượng tế năm đó đã nói tiên tri: “Các ông không hiểu gì cả, các ông cũng chẳng nghĩ đến điều lợi cho các ông là: thà một người chết thay cho dân còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt."
Kinh thánh ghi lại: “Điều đó, ông không tự mình nói ra, nhưng vì ông là thượng tế năm ấy, nên đã nói tiên tri là Chúa Giêsu sắp phải chết thay cho dân, và không chỉ thay cho dân mà thôi, nhưng còn để quy tụ con cái Thiên Chúa đang tản mác khắp nơi về một mối.”
Chúng ta để ý đến lời kinh thánh nói: “Chúa Giêsu sắp phải chết thay cho dân, và không chỉ thay cho dân mà thôi, nhưng còn để quy tụ con cái Thiên Chúa đang tản mác khắp nơi về một mối.”
Tại sao cái chết của Chúa Giêsu là để quy tụ Con Cái Thiên Chúa đang tản mắc khắp nơi về một mối.
Thông thường chúng ta nghĩ là tiền bạc, danh vọng, địa vị, những thú vui mới quy tụ con người ta lại, nhưng thật ra những điều đó có quy tụ con người được hay không? Thưa cũng được, nhưng trong thời gian ngắn mà thôi, bởi vì không có gì là trường tồn vĩnh cửu cả.
Chúng ta hãy nhớ lại khi dân chúng trầm trồ về đền thờ Giêrusalem vì đền thờ được trang hoàng bằng những viên đá đẹp và những đồ dâng cúng, Chúa Giêsu bảo: "Những gì anh em đang chiêm ngưỡng đó sẽ có ngày bị tàn phá hết, không còn tảng đá nào trên tảng đá nào." (Lc 21,5-6).
Bên cạnh lối suy tư của sự vô thường đó, chúng ta được mời gọi suy tư sâu hơn một chút nữa.
Chúng ta biết, ông Dacaria là một trong số các tiên tri thời hậu lưu đày Babilon, và ông cùng với tiên tri Khácgai cổ võ dân Do Thái hoàn thành việc xây lại Đền Thờ Giêrusalem thứ hai. (Dcr 2,5-9.14-15a).
Sau đó, tiên tri Dacaria loan báo về ngày mà muôn dân sẽ tụ về Giêrusalem vì nhận biết Thiên Chúa của Israel là Thiên Chúa chân thật. Nghĩa là đối với họ chỉ có Đức Chúa của Israel là Thiên Chúa của toàn thể nhân loại. Nên một ngày nào đó muôn dân sẽ quy tụ về bên Đức Chúa để thờ phượng Ngài, và nơi họ phải quy tụ về là Giêrusalem, thủ đô của dân Israel. (Dcr 8,20-23)
Còn đối với Chúa Giêsu thì đi con đường khác. Ngài quy tụ bằng thập giá. Ngài cương quyết đi về Giêrusalem, không phải theo cách nghĩ về vinh quang như dân Israel, nhưng để đi vào con đường thập giá, con đường của sự tự hạ và là lòng yêu thương.
Khi Chúa Giêsu cương quyết lên Giêrusalem, Ngài đi ngang qua Samari, dân thành Samaria không tiếp đón Chúa, thấy vậy ông Giacôbê và Gioan phản ứng lại cũng với tinh thần thù hận và loại trừ: xin Thầy cho lửa trời giết chết dân Samaria! Nhưng Chúa Giêsu quay lại quở mắng các ông. Rồi Thầy trò đi sang làng khác. (x. Lc 9, 51-54).
Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân
Ed 37,21-28: Ta sẽ làm cho chúng trở nên dân tộc duy nhất.
Gr 31,10: Chúa sẽ gìn giữ chúng ta như mục tử chăn dắt đoàn chiên mình.
Ga 11,45-56: Để quy tụ con cái Thiên Chúa đang tản mát về một mối.
Trên đường lên Giêrusalem, Chúa Giêsu biết Ngài đang bị bắt bớ, sách nhiễu và bị kết án vì điều khó tin nhất và mới nhất mà Ngài mặc khải giữa những người đang theo dõi Ngài. Ngài tiết lộ sứ mệnh của mình là tập hợp những con cái Chúa bị phân tán về một mối bằng cách làm cho mọi người trở thành dân của Chúa. Sứ mệnh của Chúa Giêsu cho chúng ta thấy sứ mệnh được đề cập trong sách tiên tri Êdêkiel.
Những lời tiêu cực của Caipha, “thà một người chết thay cho dân, còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt”, sẽ được Chúa Giêsu đảm nhận một cách tích cực trong công cuộc cứu chuộc chúng ta. Chúa Giêsu chết trên Thập giá vì tình yêu dành cho nhân loại! Ngài chết để làm cho kế hoạch của Chúa Cha được chứng thực, “nhưng còn để quy tụ con cái Thiên Chúa” bằng chính tình yêu được biểu lộ nơi Đức Giêsu. Thiên Chúa Cha đã làm một điều đáng chú ý: biến câu nói tiêu cực của Caipha thành một công việc của tình yêu cứu chuộc bởi vì đối với Chúa, mỗi người đều đáng giá đổ máu bởi Chúa Giêsu Kitô!
Tiếp tục sứ mệnh của Chúa Kitô, ta được Chúa yêu cầu tập hợp các con cái Chúa đang tản mác khắp nơi. Để rồi, Chúa sẽ gìn giữ chúng ta như mục tử chăn dắt đoàn chiên mình.
