Thứ Ba Bát Nhật Phục Sinh
Bài đọc 1: Cv 2,36-41
36 Vậy toàn thể nhà Ít-ra-en phải biết chắc điều này : Đức Giê-su mà anh em đã treo trên thập giá, Thiên Chúa đã đặt Người làm Đức Chúa và làm Đấng Ki-tô."
37 Nghe thế, họ đau đớn trong lòng, và hỏi ông Phê-rô cùng các Tông Đồ khác : "Thưa các anh, vậy chúng tôi phải làm gì ?" 38 Ông Phê-rô đáp : "Anh em hãy sám hối, và mỗi người hãy chịu phép rửa nhân danh Đức Giê-su Ki-tô, để được ơn tha tội ; và anh em sẽ nhận được ân huệ là Thánh Thần. 39 Thật vậy, đó là điều Thiên Chúa đã hứa cho anh em, cũng như cho con cháu anh em và tất cả những người ở xa, tất cả những người mà Chúa là Thiên Chúa chúng ta sẽ kêu gọi." 40 Ông Phê-rô còn dùng nhiều lời khác để long trọng làm chứng và khuyên nhủ họ. Ông nói : "Anh em hãy tránh xa thế hệ gian tà này để được cứu độ." 41 Vậy những ai đã đón nhận lời ông, đều chịu phép rửa. Và hôm ấy đã có thêm khoảng ba ngàn người theo đạo.
Bài Tin Mừng: Ga 20,11-18
11 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ, 12 thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân. 13 Thiên thần hỏi bà : "Này bà, sao bà khóc ?" Bà thưa : "Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu !" 14 Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su. 15 Đức Giê-su nói với bà : "Này bà, sao bà khóc ? Bà tìm ai ?" Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói : "Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về." 16 Đức Giê-su gọi bà : "Ma-ri-a !" Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri : "Ráp-bu-ni !" (nghĩa là 'Lạy Thầy'). 17 Đức Giê-su bảo : "Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ : ' Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em '." 18 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ : "Tôi đã thấy Chúa", và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.
Gợi ý suy niệm
Tôma Lê Duy Khang
Tin mừng hôm nay cho chúng ta thấy sự kiên định của Maria.
Tin mừng thuật lại: Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ, thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân. Thiên thần hỏi bà: "Này bà, sao bà khóc? " Bà thưa: "Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu! "
Rồi khi Chúa Giêsu hiện ra với bà, bà tưởng Chúa Giêsu là người làm vườn, nên cũng điệp khúc cũ mà nói: “Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về."
Đó là sự kiên định của Maria, dù đi đâu, dù gặp ai cũng nói: “Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi!”
Thế nhưng, sự kiên định này đã bị Chúa Giêsu lật đổ, đó là khi Chúa Giêsu gọi đúng tên của bà, bà đã quay lại và nói với Chúa: Ráp-bu-ni! "(nghĩa là "Lạy Thầy").
Chi tiết đó cho chúng ta thấy, chỉ có Chúa mới có thể hoán cải lòng con người để con người quay trở lại với Chúa mà thôi.
Hiểu được như vậy, chúng ta đừng tự hào về chính mình rằng tôi làm được điều này, tôi làm được điều kia, tôi đem nhiều tâm hồn nguội lạnh trở về với Chúa, tôi giải tội được nhiều người… nhưng chúng ta phải xác tín rằng tôi chỉ là dụng cụ hữu dụng mà Chúa dùng vào việc của Chúa mà thôi, nói như thánh Phaolo đó là tôi trồng, Apôlô tưới, nhưng Thiên Chúa mới làm cho lớn lên. Nếu chúng ta tự hào về chính mình, làm việc gì đó mà dựa vào sức riêng, có thể cũng có những thành công nhưng chỉ là những thành công bên ngoài về mặt thế gian và rất chóng qua, chứ không hẳn là những hoa trái lâu dài và có giá trị trước mặt Chúa.
Bên cạnh đó, Lời Chúa hôm nay cũng mời gọi mỗi người chúng ta không chỉ trong mùa chay, không chỉ trông mùa vọng mới ăn năn sám hối mà ngay cả mùa phục sinh cũng mời gọi chúng ta trở về với Chúa.
Hiểu được như vậy, chúng ta được mời gọi sống tâm tình sám hối suốt cả cuộc đời của mình, để sống đẹp lòng Chúa mỗi ngày. Amen.
Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân
Cv 2,36-41: Anh em hãy ăn năn sám hối và mỗi người trong anh em hãy chịu phép rửa nhân danh Đức Kitô.
Tv 33,5: Địa cầu đầy ân sủng Chúa.
Ga 20,11-18: Tôi đã trông thấy và Người và phán với tôi những điều ấy.
Chúa đã sống lại thật, Alleluia! Sự phục sinh của Chúa Giêsu ghi trong nhiều trình thuật (x. Mt 28; Mc 16; Lc 24; Ga 20). Theo Gioan, Chúa Giêsu xuất hiện và nói với Maria Madalena, “Bà kia, sao mà khóc, bà tìm ai?” Tưởng là người giữ vườn, Maria thưa: “Thưa ông, nếu ông đã mang xác Người đi, thì xin cho tôi biết ông đã đặt Người ở đâu, để tôi đến lấy xác Người.” Chúa Giêsu gọi: “Maria”. Chúa Giêsu gọi tên bà bằng một giọng quen thuộc. Sau đó, bà biết rằng đây không phải là một người làm vườn. Ngài là Chúa Giêsu. Ngài thân tình gọi bà bằng tên. Ngài đang đứng trước mặt bà.
Ta thử nhớ lại cách ta nhận ra Chúa Giêsu khi buồn bã và đau khổ. Ngài luôn ở ngay đây với ta, nhưng ta không thể nhận ra Ngài. Có thể ta sẽ được hỏi: “Bạn đang tìm ai?” Ta có đang tìm kiếm Chúa Giêsu? Ta có thể nhận ra Ngài không chỉ trong lời cầu nguyện và khi rước Thánh Thể mà còn khi Ngài đi bên cạnh ta trong những đau khổ và niềm vui, nơi những người xung quanh, trong những biến cố và hoàn cảnh bình thường của cuộc sống. Hình ảnh của Ngài thì quen thuộc. Lời của Ngài là Tin Mừng trong thời đại của ta. Ta hãy sẵn sàng để được kêu gọi và sống trong ân sủng của Chúa.
