Thứ Ba - Tuần XXII Thường Niên
Bài đọc 1: 1Cr 2,10-16
10 Còn chúng ta, chúng ta đã được Thiên Chúa mặc khải cho, nhờ Thần Khí. Thật vậy, Thần Khí thấu suốt mọi sự, ngay cả những gì sâu thẳm nơi Thiên Chúa. 11 Vậy ai trong loài người biết được những gì nơi con người, nếu không phải là thần trí của con người trong con người ? Cũng thế, không ai biết được những gì nơi Thiên Chúa, nếu không phải là Thần Khí của Thiên Chúa. 12 Phần chúng ta, chúng ta đã không lãnh nhận thần trí của thế gian, nhưng là Thần Khí phát xuất từ Thiên Chúa, để nhận biết những ân huệ Thiên Chúa đã ban cho chúng ta. 13 Để nói về những điều đó, chúng tôi không dùng những lời lẽ đã học được nơi trí khôn ngoan của loài người, nhưng dùng những lời lẽ học được nơi Thần Khí ; chúng tôi dùng những lời lẽ Thần Khí linh hứng để diễn tả thực tại thuộc về Thần Khí. 14 Con người sống theo tính tự nhiên thì không đón nhận những gì của Thần Khí Thiên Chúa, vì cho đó là sự điên rồ ; họ không thể biết được, bởi vì phải nhờ Thần Khí mới có thể xét đoán. 15 Nhưng con người sống theo Thần Khí thì xét đoán được mọi sự, mà chẳng có ai xét đoán được người đó. 16 Thật vậy, ai đã biết tư tưởng của Chúa, để chỉ vẽ cho Người ? Còn chúng tôi, chúng tôi biết được tư tưởng của Đức Ki-tô.
Bài Tin Mừng: Lc 4,31-37
31 Người xuống Ca-phác-na-um, một thành miền Ga-li-lê, và ngày sa-bát, Người giảng dạy dân chúng. 32 Họ sửng sốt về cách Người giảng dạy, vì lời của Người có uy quyền.
33 Trong hội đường, có một người bị quỷ thần ô uế nhập, la to lên rằng : 34 "Ông Giê-su Na-da-rét, chuyện chúng tôi can gì đến ông, mà ông đến tiêu diệt chúng tôi ? Tôi biết ông là ai rồi : ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa !" 35 Nhưng Đức Giê-su quát mắng nó : "Câm đi, hãy xuất khỏi người này !" Quỷ vật người ấy ngã xuống giữa hội đường, rồi xuất khỏi anh ta, nhưng không làm hại gì anh. 36 Mọi người rất đỗi kinh ngạc và nói với nhau : "Lời ấy là thế nào ? Ông ấy lấy uy quyền và thế lực mà ra lệnh cho các thần ô uế, và chúng phải xuất !" 37 Và tiếng đồn về Người lan ra khắp nơi trong vùng.
Gợi ý suy niệm
Lm. Tôma Lê Duy Khang
Tin mừng hôm nay tiếp theo tin mừng hôm qua, tin mừng hôm qua khi Chúa Giêsu được trao cho cuốn sách thánh, Chúa mở sách ra gặp đoạn sách ngôn sứ Isaia, tin mừng chỉ nói là Chúa Giêsu gặp đoạn sách thánh như vậy, chứ không nói Chúa Giêsu đọc lên cho người ta nghe, tại sao vậy? bởi nếu Chúa Giêsu đọc thì Chúa Giêsu chỉ là người thừa tác viên mà thôi, còn việc Chúa Giêsu không đọc để cho thấy Chúa Giêsu là người ứng nghiệm lời của ngôn sứ Isaia, là người mà đoạn Isaia được hoàn tất, và sau đó tin mừng ghi lại là mọi người trong hội đường chăm chú nhìn Người.
Tin mừng hôm nay, thì nói đến việc Chúa Giêsu xuống Capharnaum, xứ Galilê, và Chúa giảng dạy trong hội đường, khi Chúa Giêsu giảng dạy, thì người ta bỡ ngỡ về giáo lý của Chúa Giêsu, vì lời giảng của Chúa có uy quyền.
Chúng ta để ý, Tin mừng hôm qua thì người ta chăm chú nhìn Chúa Giêsu, tin mừng hôm nay thì người ta bỡ ngỡ về giáo lý của Chúa, vì lời giảng của Chúa có uy quyền, nghĩa là lời giảng của Chúa Giêsu được tăng cấp độ từ từ, nhưng Chúa Giêsu đã giảng gì mà người ta bỡ ngỡ, giảng gì mà lời giảng lại có uy quyền?
Chúng ta hãy nhớ lại trong tin mừng Matthêu, có lần cũng đề cập đến việc này, đó là: “Khi Chúa Giêsu giảng dạy những điều ấy xong, dân chúng sửng sốt về lời giảng dạy của Người, vì Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền, chứ không như các kinh sư của họ.” (Mt 7,29).
Vậy các kinh sư giảng về điều gì? theo như Chúa Giêsu nói thì: “Các kinh sư và các người Pharisêu ngồi trên toà ông Môsê mà giảng dạy. Vậy, tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm. Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào. Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài. Họ ưa ngồi cỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường, ưa được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng và được thiên hạ gọi là "ráp-bi".” (Mt 23, 2-7).
Như vậy, các kinh sư và người Pharisiêu cũng giảng về những điều trong đạo do thái thôi, dạy điều đúng đắn thôi, chứ không có dạy điều sai, nhưng những lời giảng của họ không đi đôi với hành động, nên Chúa mời gọi hãy nghe lời họ nói đừng xem việc họ làm, chính vì thế mà lời giảng dạy của họ không có uy quyền.
Hiểu được như vậy, chúng ta thấy lời giảng dạy của Chúa có uy quyền và không như các kinh sư là vì Chúa không chỉ giảng dạy, mà Chúa còn thi hành điều mình giảng dạy nữa, nên điều đó tác động đến người ta, đến nỗi ma quỷ phải kinh hãi.
Nên lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta mở lòng mình ra để đón nhận Lời Chúa, để Lời Chúa thấm nhập cuộc đời chúng ta để chúng ta biết rao giảng lời Chúa, cũng như sống lời Chúa trong cuộc đời của mình, để Lời Chúa được lan truyền đến tận cùng trái đất. Amen.
