Thứ Ba - Tuần XII Thường Niên

Bài đọc 1: 2V 19,9b-11.14-21.31-35a.36

9  Vua Xan-khê-ríp lại sai sứ giả đến với vua Khít-ki-gia, vua bảo họ : 10 "Các ngươi sẽ nói với Khít-ki-gia, vua Giu-đa, thế này : Đừng để Thiên Chúa của ông là Đấng ông tin tưởng, lừa dối ông rằng : Giê-ru-sa-lem sẽ không bị nộp vào tay vua Át-sua. 11 Này, ông thừa biết các vua Át-sua đã xử thế nào với tất cả các nước : Các vị ấy đã tru hiến chúng ;còn ông, ông thoát sao được ? 14 Vua Khít-ki-gia cầm lấy thư từ tay các sứ giả trao cho mà đọc, rồi lên Nhà ĐỨC CHÚA, mở thư ra trước nhan ĐỨC CHÚA. 15 Vua cầu nguyện trước nhan ĐỨC CHÚA rằng : "Lạy ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa Ít-ra-en, Đấng ngự trên các Kê-ru-bim, chính Ngài, và chỉ mình Ngài mới là Thiên Chúa thống trị mọi vương quốc trần gian. Chính Ngài đã làm nên trời đất. 16 Lạy ĐỨC CHÚA, xin lắng tai nghe, lạy ĐỨC CHÚA, xin đưa mắt nhìn. Xin nghe rõ những lời Xan-khê-ríp là kẻ đã sai người đến thoá mạ Thiên Chúa hằng sống. 17 Quả thật, lạy ĐỨC CHÚA, các vua Át-sua đã tàn phá các dân và xứ sở của họ, 18 quăng các tượng thần của họ vào lửa, vì chúng không phải là thần, mà chỉ là tác phẩm bằng gỗ đá do tay người phàm làm ra, cho nên các vua ấy đã phá huỷ được. 19 Nhưng giờ đây, lạy ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa chúng con, xin đoái thương cứu chúng con khỏi tay vua ấy, để mọi vương quốc trần gian nhận biết rằng chính Ngài, và chỉ một mình Ngài mới là Thiên Chúa, lạy ĐỨC CHÚA !"

20 Ông I-sai-a con ông A-mốc, sai người đến tâu vua Khít-ki-gia rằng : "ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa Ít-ra-en, phán thế này : Ta đã nghe lời ngươi cầu nguyện về vụ Xan-khê-ríp, vua Át-sua. 21 Đây lời ĐỨC CHÚA kết tội nó :

            Trinh nữ, cô gái Xi-on khinh dể, nhạo báng ngươi ;

            sau lưng ngươi, cô gái Giê-ru-sa-lem lắc đầu !

31       Vì từ Giê-ru-sa-lem, sẽ nảy sinh số còn sót lại,

            và từ núi Xi-on, sẽ xuất hiện những người thoát chết.

            Vì yêu thương cuồng nhiệt, ĐỨC CHÚA sẽ thực hiện điều đó.

32       Về vua Át-sua ĐỨC CHÚA phán như sau :

            Nó sẽ không vào được thành này,

            không bắn được mũi tên tới đó,

            không núp sau thuẫn mà xông lên,

            cũng chẳng đắp ụ để công phá.

33       Nó sẽ phải quay về, theo chính con đường nó đã đến,

            chứ thành này thì nó không vào được.

            Sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

34       Vì Ta và vì Đa-vít, tôi tớ của Ta

            chính Ta sẽ che chở và sẽ cứu thành này."

35  Chính đêm ấy, thiên sứ của ĐỨC CHÚA ra đánh chết một trăm tám mươi lăm ngàn người trong trại quân Át-sua. Ban sáng, khi người ta thức dậy, thì kìa, toàn là thây ma xác chết. 36 Vua Át-sua là Xan-khê-ríp nhổ trại và lên đường. Ông rút về Ni-ni-vê và ở lại đó.

 

Bài Tin Mừng: Mt 7,6.12-14

6 "Của thánh, đừng quăng cho chó ; ngọc trai, chớ liệng cho heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi còn quay lại cắn xé anh em.

12 "Vậy tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta, vì Luật Mô-sê và lời các ngôn sứ là thế đó.

13 "Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó. 14 Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy.


Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “Của thánh, đừng quăng cho chó; ngọc trai, chớ liệng cho heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi còn quay lại cắn xé anh em.”

Câu này không chỉ nói của thánh, đồ thánh, hay chuyện bí tích, mà muốn nói với chúng ta đó là chính mỗi người chúng ta.

Chúng ta biết mỗi người chúng ta được tạo dựng giống hình ảnh của Chúa, vậy chúng ta cũng có thể được ví như của thánh vậy, chính vì thế mà chúng ta phải hiểu để quý trọng thân xác của chúng ta.

Chúng ta thấy ông bà nguyên tổ không ý thức được mình là của thánh, không ý thức được mình là hình ảnh Thiên Chúa, nên đã để đặt mình vào tay ma quỷ, tin lời ma quỷ cám dỗ, dẫn đến hậu quả là phạm tội, bị Thiên Chúa phạt đuổi ra khỏi vườn địa đàng.

Rồi trong Tân Ước có dụ ngôn người cha nhân hậu, trong đó có hai hình ảnh của hai người con, người con thứ và người con cả, người con thứ không muốn đặt mình trong tay người cha, muốn tách mình ra khỏi người cha, chính vì thế mà sau khi được chia tài sản đã ăn chơi phung phí hết tài sản, lâm vào cảnh túng thiếu, phải đi chăng heo, muốn ăn đậu muồng của heo cũng chẳng ai cho, đó là một điều sỉ nhục rất lớn đối với người do thái.

Còn người con cả, sống với người cha mà không nhận ra được mình có phúc, nên đã kêu trách cha của mình: “Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng! "Nhưng người cha nói với anh ta: "Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy." (x. Lc 15, 11-32).

Còn ngược lại nơi Chúa Giêsu, khi bị ma quỷ cám dỗ, Chúa Giêsu biết đặt mình trong tay Chúa Cha, nên Chúa Giêsu là người con yêu dấu của Chúa Cha.

Hay chúng ta thấy những hình ảnh khác, hình ảnh của Mattheu, hình ảnh của Dakeu, hình ảnh của anh trộm lành…, biết đặt mình trong tay Chúa, nên ơn cứu độ đã đến với họ và nhà của họ.

Xin cho mỗi người chúng ta biết ý thức mình là của thánh, mình là hình ảnh của Chúa, nên hãy biết đặt mình trong tay Chúa, đừng đặt mình trong tay sự dữ, sự xấu, có như thế cuộc đời của chúng ta mới sinh nhiều hoa trái tốt lành. Amen.