Thứ Ba – Tuần Thánh

Bài đọc 1: Is 49,1-6

1        Hỡi các đảo, hãy nghe tôi đây,

          hỡi các dân tộc miền xa xăm, hãy chú ý :

          ĐỨC CHÚA đã gọi tôi từ khi tôi còn trong lòng mẹ,

          lúc tôi chưa chào đời, Người đã nhắc đến tên tôi.

2        Người đã làm cho miệng lưỡi tôi nên như gươm sắc bén,

          giấu tôi dưới bàn tay của Người.

          Người đã biến tôi thành mũi tên nhọn,

          cất tôi trong ống tên của Người.

3        Người đã phán cùng tôi : "Hỡi Ít-ra-en, ngươi là tôi trung của Ta.

          Ta sẽ dùng ngươi để biểu lộ vinh quang."

4        Phần tôi, tôi đã nói :

          "Tôi vất vả luống công, phí sức mà chẳng được gì."

          Nhưng sự thật, đã có ĐỨC CHÚA minh xét cho tôi,

          Người dành sẵn cho tôi phần thưởng.

5        Giờ đây ĐỨC CHÚA lại lên tiếng.

          Người là Đấng nhào nặn ra tôi

          từ khi tôi còn trong lòng mẹ

          để tôi trở thành người tôi trung,

          đem nhà Gia-cóp về cho Người

          và quy tụ dân Ít-ra-en chung quanh Người.

          Thế nên tôi được ĐỨC CHÚA trân trọng,

          và Thiên Chúa tôi thờ là sức mạnh của tôi.

6        Người phán : "Nếu ngươi chỉ là tôi trung của Ta

          để tái lập các chi tộc Gia-cóp,

          để dẫn đưa các người Ít-ra-en sống sót trở về, thì vẫn còn quá ít.

          Vì vậy, này Ta đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân,

          để ngươi đem ơn cứu độ của Ta đến tận cùng cõi đất."

 

Bài Tin Mừng: Ga 13,21-33.36-38

21 Nói xong, Đức Giê-su cảm thấy tâm thần xao xuyến. Người tuyên bố: "Thật, Thầy bảo thật anh em : có một người trong anh em sẽ nộp Thầy."  22 Các môn đệ nhìn nhau, phân vân không biết Người nói về ai. 23 Trong số các môn đệ, có một người được Đức Giê-su thương mến. Ông đang dùng bữa, đầu tựa vào lòng Đức Giê-su. 24 Ông Si-môn Phê-rô làm hiệu cho ông ấy và bảo : "Hỏi xem Thầy muốn nói về ai ?" 25 Ông này liền nghiêng mình vào ngực Đức Giê-su và hỏi : "Thưa Thầy, ai vậy ?" 26 Đức Giê-su trả lời : "Thầy chấm bánh đưa cho ai, thì chính là kẻ ấy." Rồi Người chấm một miếng bánh, trao cho Giu-đa, con ông Si-môn Ít-ca-ri-ốt. 27 Y vừa ăn xong miếng bánh, Xa-tan liền nhập vào y. Đức Giê-su bảo y : "Anh làm gì thì làm mau đi !" 28 Nhưng trong số các người đang dùng bữa, không ai hiểu tại sao Người nói với y như thế. 29 Vì Giu-đa giữ túi tiền, nên có vài người tưởng rằng Đức Giê-su nói với y : "Hãy mua những món cần dùng trong dịp lễ", hoặc bảo y bố thí cho người nghèo. 30 Sau khi ăn miếng bánh, Giu-đa liền đi ra. Lúc đó, trời đã tối.

31 Khi Giu-đa đi rồi, Đức Giê-su nói : "Giờ đây, Con Người được tôn vinh, và Thiên Chúa cũng được tôn vinh nơi Người. 32 Nếu Thiên Chúa được tôn vinh nơi Người, thì Thiên Chúa cũng sẽ tôn vinh Người nơi chính mình, và Thiên Chúa sắp tôn vinh Người.

33 Hỡi anh em là những người con bé nhỏ của Thầy, Thầy còn ở với anh em một ít lâu nữa thôi. Anh em sẽ tìm kiếm Thầy ; nhưng như Thầy đã nói với người Do-thái : ' Nơi tôi đi, các người không thể đến được ', bây giờ, Thầy cũng nói với anh em như vậy. 36 Ông Si-môn Phê-rô nói với Đức Giê-su : "Thưa Thầy, Thầy đi đâu vậy ?" Đức Giê-su trả lời : "Nơi Thầy đi, bây giờ anh không thể theo đến được ; nhưng sau này anh sẽ đi theo." 37 Ông Phê-rô thưa : "Thưa Thầy, sao con lại không thể đi theo Thầy ngay bây giờ được ? Con sẽ thí mạng con vì Thầy !" 38 Đức Giê-su đáp : "Anh sẽ thí mạng vì Thầy ư ? Thật, Thầy bảo thật cho anh biết : gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần.

 

Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Tôi có đọc một câu chuyện vui mang tên: BA NGƯỜI BẠN VẬY LÀ THÂN DỮ CHƯA, được chia sẻ như sau:

Có ba người bạn hay chơi chung nhưng cũng lại hay ganh tỵ với nhau. Một ngày nọ họ cùng đi lễ và nghe cha đọc Lời Chúa: "Ở đâu có hai, ba người họp nhau cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha Thầy Đấng ngự trên trời sẽ ban cho..."

Sau lễ, họ quyết định cùng nhau cầu nguyện. Chúa thấy rất vui vì thường ngày họ hay ganh ghét nhau mà nay lại cùng nhau cầu nguyện. Vì vậy Ngài quyết định hiện ra giữa họ và cho họ ba điều ước. Họ quyết định để cho công bằng, mỗi người được một điều ước.

Người thứ nhất nói mình muốn qua Mỹ và bùm, chị biến đến đó ngay!

Người thứ hai muốn được qua Úc và bùm, anh cũng đến được nơi mình muốn!

Chúa hỏi người còn lại: Còn con, con muốn đi đâu?

- Dạ, thôi không cần nữa, điều ước của con đã thành sự thật rồi!

Chúa: ?!?!?!

Hình ảnh của người thứ ba còn lại trong câu chuyện, chúng ta cũng thấy giống như hình ảnh của Giuda trong tin mừng chúng ta vừa nghe, người đã được Chúa chọn làm tông đồ của Chúa, nhưng cuối cùng đã phản bội Chúa, Chúa nói: “Thật, Thầy bảo thật anh em: có một người trong anh em sẽ nộp Thầy." Các môn đệ nhìn nhau, phân vân không biết Người nói về ai. Trong số các môn đệ, có một người được Đức Giê-su thương mến. Ông đang dùng bữa, đầu tựa vào lòng Đức Giê-su. Ông Si-môn Phê-rô làm hiệu cho ông ấy và bảo: "Hỏi xem Thầy muốn nói về ai? " Ông này liền nghiêng mình vào ngực Đức Giê-su và hỏi: "Thưa Thầy, ai vậy? " Đức Giêsu trả lời: "Thầy chấm bánh đưa cho ai, thì chính là kẻ ấy." Rồi Người chấm một miếng bánh, trao cho Giu-đa, con ông Si-môn Ít-ca-ri-ốt. Y vừa ăn xong miếng bánh, Xa-tan liền nhập vào y. Đức Giê-su bảo y: "Anh làm gì thì làm mau đi! " Nhưng trong số các người đang dùng bữa, không ai hiểu tại sao Người nói với y như thế. Vì Giu-đa giữ túi tiền, nên có vài người tưởng rằng Đức Giê-su nói với y: "Hãy mua những món cần dùng trong dịp lễ", hoặc bảo y bố thí cho người nghèo. Sau khi ăn miếng bánh, Giu-đa liền đi ra. Lúc đó, trời đã tối.”

Nên trong cuộc đời này người ta thường phân biệt giữa bạn đời và bạn đường, bạn đời được ví như là người bạn tri âm, tri kỷ, người có thể đi với ta suốt cả cuộc đời, còn bạn đường là người chỉ đi với chúng ta ở một giai đoạn nào đó mà thôi, có thể vì lợi ích của ta với họ, họ mới là bạn của chúng ta, giống như câu đố vui: “Nắng ba năm tôi không bỏ bạn, Mưa một ngày bạn lại bỏ tôi”, câu trả lời đó là cái bóng, nắng thì cái bóng còn, trời mưa, trời tối thì cái bóng biến mất.

Hình ảnh Giuda đối với Chúa Giêsu cũng vậy, tin mừng nói sau khi lời tiên báo của Chúa Giêsu kết thúc Giuda bỏ ra đi, lúc đó là trời tối, nghĩa là lúc đó Giuda tách ra khỏi Chúa Giêsu, tách ra khỏi anh em của mình, không còn là cái bóng của Chúa Giêsu, không còn đi theo Chúa Giêsu nữa.

Xin cho mỗi người chúng ta luôn là cái bóng của Chúa Giêsu hiểu theo nghĩa là luôn đi theo Chúa, trung thành với Chúa trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời, chứ không phải là cái bóng, là bạn đường, khi trời chuyển mưa giống chúng ta biến mất, không còn đi theo Chúa Giêsu nữa. Amen.


Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân

Is 49,1-6: Ta đã làm cho con nên sự sáng các dân tộc, để con trở thành ơn cứu độ Ta ban cho đến tận cùng trái đất.

Tv 71,15: Miệng con sẽ loan truyền sự Chúa công minh.

Ga 13,21-33.36-38: Một người trong các con sẽ nộp Thầy. Trước khi gà gáy con đã chối Thầy ba lần.

Ngày thứ ba Tuần Thánh, Phúc âm theo thánh Gioan cho thấy những nỗi khắc khoải buồn phiền của Đức Giêsu bởi vì Ngài biết những gì sắp xảy đến. Trong số những người thân cận với Ngài, có người sẽ rắp tâm hãm hại, có người sẽ tham sống sợ chết mà chối bỏ mối liên hệ với Ngài. Tuy nhiên, vâng lời Chúa Cha, Ngài đã thể hiện vai trò của Đấng Cứu Độ cho cả trần gian.

Chúa Giêsu đang chỉ cho chúng ta cách tin cậy vào sức mạnh của Thiên Chúa ngay cả khi chúng ta cận kề cái chết. Chúa Giêsu biết rằng Ngài sẽ bị phản bội và sẽ bị đóng đinh. Nhưng Ngài không thấy cuộc sống cũng như công việc của mình là vô ích vì Ngài phải chịu đau khổ và chết khi còn rất trẻ. Chúa Giêsu tin cậy Chúa Cha ban cho Ngài sức mạnh để sống cuộc đời Ngài được kêu gọi.

Ước gì trong những ngày này, ta sắp xếp thời giờ để đọc và nghiền ngẫm lời Chúa, dành những khoảng lặng thánh thiêng cần thiết để suy tư về các mối tương quan với Chúa và với nhau. Sống với cuộc thương khó của Chúa Giêsu trong bầu khí trầm mặc nhưng không kém phần sốt sắng để loan truyền tình yêu, ơn cứu độ và sự công minh của Thiên Chúa.