Thứ Ba - Tuần IV Thường Niên

Bài đọc 1: 2Sm 18,9-10.14b.24-25a.30-19,3

9 Áp-sa-lôm bị bề tôi vua Đa-vít bắt gặp. Áp-sa-lôm đang cưỡi con la đi vào dưới một cây vân hương lớn, cành lá chằng chịt. Đầu y mắc vào cây vân hương và y bị treo giữa trời và đất, còn con la y cưỡi thì đi mất. 10 Một người trông thấy và báo tin cho ông Giô-áp : "Này, tôi thấy Áp-sa-lôm treo trên một cây vân hương." 14 Ông Giô-áp nói : "Tôi không mất thời giờ với anh như thế nữa", rồi ông cầm lấy ba cây thương trong tay, đâm vào tim Áp-sa-lôm, khi y vẫn còn sống, treo trên cây vân hương. 24 Vua Đa-vít đang ngồi giữa hai cửa thành. Người lính canh đi tới sân thượng cửa thành, trên tường thành. Anh ngước mặt lên nhìn thì thấy một người đang chạy một mình. 25  Người lính canh kêu lên và báo tin cho vua. Vua nói : "Nếu nó chỉ có một mình, tức là nó có tin mừng để báo." Trong khi người này tiếp tục đi đến gần, 30 Vua nói : "Hãy lui ra một bên và đứng đó." Anh lui ra một bên và đứng chờ.

31 Bấy giờ người Cút đến. Người Cút nói : "Xin đức vua là chúa thượng tôi nghe tin mừng. Hôm nay ĐỨC CHÚA đã phân xử để ngài thoát khỏi tay tất cả những kẻ đứng lên chống lại ngài." 32 Đức vua hỏi người Cút : "Cậu Áp-sa-lôm có được bình an không ?" Người Cút trả lời : "Ước chi các kẻ thù của đức vua là chúa thượng tôi và mọi kẻ đứng lên chống lại ngài để làm hại ngài, đều phải chung một số phận như cậu ấy !"

19 1 Vua Đa-vít run rẩy, đi lên lầu trên cửa thành và khóc. Vua vừa đi vừa nói : "Áp-sa-lôm con ơi, con ơi, Áp-sa-lôm con ơi ! Phải chi cha chết thay con ! Áp-sa-lôm con ơi, con ơi !" 2 Người ta báo cho ông Giô-áp : "Kìa đức vua đang khóc, đang khóc thương Áp-sa-lôm !" 3 Hôm ấy, chiến thắng đã trở thành tang tóc cho toàn thể quân binh, vì hôm ấy, quân binh được nghe nói rằng : "Đức vua buồn phiền vì mất con."

 

Bài Tin Mừng: Mc 5,21-43

21 Đức Giê-su xuống thuyền, lại trở sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ. 22 Có một ông trưởng hội đường tên là Gia-ia đi tới. Vừa thấy Đức Giê-su, ông ta sụp xuống dưới chân Người, 23 và khẩn khoản nài xin : "Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu thoát và được sống." 24 Người liền ra đi với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.

25 Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, 26 bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều đến tán gia bại sản, mà vẫn tiền mất tật mang, lại còn thêm nặng là khác. 27 Được nghe đồn về Đức Giê-su, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo của Người. 28 Vì bà tự nhủ : "Tôi mà sờ được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu." 29 Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. 30 Ngay lúc đó, Đức Giê-su thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi : "Ai đã sờ vào áo tôi ?" 31 Các môn đệ thưa : "Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi : ÀAi đã sờ vào tôi ?'" 32 Đức Giê-su ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. 33 Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. 34 Người nói với bà ta : "Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh."

35 Đức Giê-su còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo : "Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa ?" 36 Nhưng Đức Giê-su nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường : "Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi." 37 Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phê-rô, ông Gia-cô-bê và em ông này là ông Gio-an. 38 Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Đức Giê-su thấy người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ. 39 Người bước vào nhà và bảo họ : "Sao lại náo động và khóc lóc như vậy ? Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy !" 40 Họ chế nhạo Người. Nhưng Người bắt họ ra ngoài hết, rồi dẫn cha mẹ đứa trẻ và những kẻ cùng đi với Người, vào nơi nó đang nằm. 41 Người cầm lấy tay nó và nói : "Ta-li-tha kum", nghĩa là : "Này bé, Thầy truyền cho con : trỗi dậy đi !" 42 Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta kinh ngạc sững sờ. 43 Đức Giê-su nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.

 

Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Tin mừng hôm nay trình bày cho chúng ta thấy việc Chúa Giêsu cứu sống con gái của ông trưởng hội đường Giaio và chữa lành cho người đàn bà bị băng huyết suốt 12 năm.

Hình ảnh Chúa Giêsu chữa lành như vậy cho chúng ta thấy được điều gì? Thưa cho chúng ta thấy được dù trong hoàn cảnh nào của cuộc đời vẫn có người nhớ đến Chúa.

Nếu đào sâu thêm thì hình ảnh đó muốn nói với chúng ta đó là để có thể luôn luôn quy hướng về Chúa, hay nói cách khác là để có thể sống tốt lành, thì việc giáo dục rất cần thiết, nên có người nói như thế này, thông minh là do trời ban, còn sự lương thiện chính là do sự chọn lựa, là do sự rèn luyện của mỗi người, nếu không rèn luyện, con người rất dễ hướng chiều về điều xấu, nói như thánh Phaolo thì: “Sự dữ tôi không muốn nhưng tôi lại làm, còn sự thiện tội muốn nhưng tôi lại không làm”.

Trong một khu rừng nọ, có một tổ két có hai con két con. Một hôm, trong lúc két mẹ đi kiếm mồi, những người thợ săn phát hiện ra tổ két. Một người trong nhóm trèo lên cây định bắt tất cả hai két con mang đi, nhưng anh chỉ bắt được một con, còn một con đã thoát được, bay đến đậu bên túp lều của một vị ẩn sĩ. Con két lọt vào tay người thợ săn được nhốt trong một chiếc lồng. Không mấy chốc nó cũng được lột lưỡi, nói được tiếng nói của loài người. Con két đậu trên túp lều của vị ẩn sĩ cũng được vị ẩn sĩ đem vào lều và săn sóc chu đáo. Mỗi ngày một ít, mỗi khi vị ẩn sĩ cầu nguyện, con két cũng lập lại những lời cầu kinh và ngay cả những lời chào hỏi của ông với khách qua đường.

Một ngày nọ, một người quí tộc cưỡi ngựa đi qua khu rừng. Khi đi ngang qua căn nhà của người thợ săn, ông nghe tiếng con két hô lớn:

- Bắt lấy nó. Ðồ khốn kiếp. Bắt lấy nó.

Quá sợ hãi, ông quất ngựa chạy ra khỏi vùng cấm kỵ. Ði một đoạn, ông thấy có một túp lều và từ trong túp lều, bên cánh cửa ông lại nghe tiếng một con két nói nhẹ nhàng:

- Tội nghiệp quá! Chắc quí nhân mệt lắm, vào đây nghỉ ngơi một chút, cứ xem như đây là nhà của quí nhân.

Vào trong túp lều đơn sơ của vị ẩn sĩ, người quí tộc thắc mắc: Thưa ngài, cách đây không xa, một con két khác đã nói với tôi những lời hoàn toàn có tính cách rủa xả và đe dọa, còn con két của ngài lại chỉ nói những lời lịch sự, nhã nhặn.

Vị ẩn sĩ mĩm cười giải thích: Hai con két này vốn là anh em với nhau đó.

Nhà quí tộc ngạc nhiên hỏi: Anh em nhưng tại sao nói năng khác nhau như thế? Tại sao con két của ngài lịch sự tử tế, còn con két kia lại hung hăng dữ tợn như vậy?

Vị ẩn sĩ trả lời: Két thì không có két nào là tốt, két nào là xấu cả, chúng chỉ học và lập lại những gì chúng đã nghe mà thôi. Ngài không tin là loài người cũng giống như vậy sao?

Hiểu được như thế, lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người chúng ta một điều đó là để có thể có đức tin vào Chúa, chúng ta cần phải được giáo dục uốn nắn ngay từ nhỏ, bởi gió chiều nào cây sẽ ngã theo chiều đó, nếu không được uốn nắn sẽ không bao giờ hướng về điều tốt lành được. Amen.



Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân

2 Sm 18,9-10.14b.24-25a.30–19,3: Absalon con cha ơi, sao cha không chết thay cho con?

Tv 86,1: Lạy Chúa, xin ghé tai nghe, xin nhậm lời con.

Mc 5,21-43: Hỡi em bé, Ta bảo em hãy chỗi dậy.

Tin Mừng trình bày cho chúng ta hai phép lạ nói lên đức tin lớn lao của hai người hoàn toàn khác nhau. Giairô tin chắc rằng Chúa Giêsu có thể chữa khỏi bệnh cho con gái ông, trong khi người đàn bà biết rằng chỉ cần chạm vào áo của Chúa Giêsu là đủ để bà khỏi bệnh. Và Chúa Giêsu ban cho họ những gì họ muốn bởi họ có đức tin mạnh mẽ.

Với người phụ nữ, Chúa Giêsu không muốn để bà đi mà không rõ lí do: “Hỡi con, đức tin con đã chữa con, hãy về bình an và được khỏi bệnh” (Mc 5,34). Đối với Giairô, Chúa Giêsu đang đòi hỏi một đức tin mạnh mẽ hơn nữa. Chúa Giêsu sẽ yêu cầu Giairô thể hiện niềm tin vào những điều không thể vì đứa con gái nhỏ của ông vừa qua đời. Chúng ta có thể dễ dàng tưởng tượng ra nỗi thống khổ sâu sắc và nỗi đau khủng khiếp mà ông ấy phải đón nhận ngay lúc đó. Nhưng Chúa Giêsu, Đấng cũng đã nghe tin, nói với ông: “Ông đừng sợ, hãy cứ tin” (Mc 5,36). Với sự tin tưởng một cách tuyệt đối, ông có thể thấy đứa con gái yêu dấu của mình đã được Chúa Giêsu cho sống lại như thế nào.

Hai bài học lớn về đức tin qua hai mẫu gương của Giairô và người phụ nữ nói với chúng ta về sự cần thiết phải có một đức tin không lay chuyển.