Thứ Ba – Tuần III Phục Sinh

Bài đọc 1: Cv 7,51-8,1a

51 "Hỡi những người cứng đầu cứng cổ, lòng và tai không cắt bì, các ông luôn luôn chống lại Thánh Thần. Cha ông các ông thế nào, thì các ông cũng vậy. 52 Có ngôn sứ nào mà cha ông các ông không bắt bớ ? Họ đã giết những vị tiên báo Đấng Công Chính sẽ đến ; còn các ông, nay đã trở thành những kẻ phản bội và sát hại Đấng ấy. 53 Các ông là những người đã lãnh nhận Lề Luật do các thiên sứ công bố, nhưng lại chẳng tuân giữ."

54 Khi nghe những lời ấy, lòng họ giận điên lên, và họ nghiến răng căm thù ông Tê-pha-nô.

55 Được đầy ơn Thánh Thần, ông đăm đăm nhìn trời, thấy vinh quang Thiên Chúa, và thấy Đức Giê-su đứng bên hữu Thiên Chúa. 56 Ông nói : "Kìa, tôi thấy trời mở ra, và Con Người đứng bên hữu Thiên Chúa." 57 Họ liền kêu lớn tiếng, bịt tai lại và nhất tề xông vào ông 58 rồi lôi ra ngoài thành mà ném đá. Các nhân chứng để áo mình dưới chân một thanh niên tên là Sao-lô. 59 Họ ném đá ông Tê-pha-nô, đang lúc ông cầu xin rằng: "Lạy Chúa Giê-su, xin nhận lấy hồn con." 60 Rồi ông quỳ gối xuống, kêu lớn tiếng : "Lạy Chúa, xin đừng chấp họ tội này." Nói thế rồi, ông an nghỉ.

8 1  Phần ông Sao-lô, ông tán thành việc giết ông Tê-pha-nô.

 

Bài Tin Mừng: Ga 6,30-35

30 Họ lại hỏi : "Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông ? Ông sẽ làm gì đây ? 31 Tổ tiên chúng tôi đã ăn man-na trong sa mạc, như có lời chép : Người đã cho họ ăn bánh bởi trời."

32 Đức Giê-su đáp: "Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Mô-sê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, 33 vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian."  34 Họ liền nói : "Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy." 35 Đức Giê-su bảo họ : "Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói ; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!


Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Tin mừng hôm qua trình bày cho chúng ta thấy, từ của ăn hư nát, Chúa Giêsu hướng dân chúng về của ăn thiêng liêng không bao giờ hư mất, và để có của ăn này Chúa Giêsu mời gọi là phải tin vào Chúa.

Hôm nay dân chúng đòi Chúa Giêsu làm dấu lạ để họ tin vào Chúa: “Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông? Ông sẽ làm gì đây? Tổ tiên chúng tôi đã ăn man-na trong sa mạc, như có lời chép: Người đã cho họ ăn bánh bởi trời.”

Chúng ta thấy, Chúa Giêsu nói nếu ai tin vào Chúa, là Đấng mà Chúa Cha sai đến thì sẽ có của ăn không bao giờ hư nát. Còn người do thái thì đòi Chúa Giêsu làm dấu lạ rồi mới tin vào Chúa là Đấng Chúa Cha sai đến.

Nhưng chúng ta thấy Chúa đã làm dấu lạ chưa? Thưa Chúa đã làm rồi, Chúa đã làm dấu lạ hóa bánh ra nhiều trước đó rồi, và nếu họ tin vào Chúa họ sẽ thấy đó là dấu lạ Chúa làm, và thậm chí chính họ cũng có thể làm dấu lạ.

Chúng ta hãy nhớ lại trong lệnh truyền truyền giáo được thuật lại trong tin mừng Macco, Chúa nói: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án. Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ." (Mc 16, 16-18).

Trong lệnh truyền truyền giáo này chúng ta chú ý đến việc Chúa Giêsu nói với các môn đệ về những dấu lạ kèm theo: Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ."

Nghĩa là có tin vào Chúa thì mới có thể làm dấu lạ được, mới có thể nhận ra những dấu lạ xung quanh mà Chúa gởi đến cho mình.

Bởi nếu không tin, chúng ta sẽ cho rằng những điều xảy ra trong cuộc sống đó là sự trùng hợp, đó là hên xui, đó là do sự cố gắng của mình… mà không cho rằng đó là dấu lạ mà Chúa nhắc nhở mình.

Chẳng hạn như chúng ta già 7,8 chục tuổi mà chúng ta còn răng để đánh hằng ngày đó cũng là dấu lạ, ngay cả khi đó là răng giả cũng là dấu lạ, vì Chúa có ban ơn, Chúa có gởi những nha sĩ là dụng cụ của Chúa đến chúng ta mới có răng giả, để mà đánh, hay những điều khác trong cuộc đời của mình.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết tin vào Chúa, để nhìn thấy nhiều dấu lạ Chúa làm trong cuộc đời để chúng ta ngày càng vững tin vào Chúa hơn. Amen.


Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân

Cv 7,51-8,1: Lạy Chúa Giêsu, xin đón nhận tâm hồn con.

Tv 31,6: Lạy Chúa, con phó thác tâm hồn trong tay Chúa.

Ga 6,30-35: Không phải Môsê, mà chính Cha Ta mới ban bánh bởi trời đích thực.

Stêphanô và các Kitô hữu bị bách hại của Giáo hội sơ khai sống lại cuộc khổ nạn của Đấng Kitô. Họ đau khổ không chỉ vì Đức Kitô mà còn đau khổ với Ngài và giống như Ngài. Thái độ của họ cũng là: “Lạy Chúa Giêsu, xin đón nhận tâm hồn con. Lạy Chúa, xin đừng trách cứ họ về tội lỗi này.” Nhưng Stêphanô và các Kitô hữu đầu tiên chắc chắn rằng cái chết không phải là sự thật cuối cùng: họ sẽ sống tiếp với Đấng Kitô Phục sinh.

Phúc âm cho ta thấy rằng manna mà người Israel ăn trong sa mạc không phải là bánh đích thực từ Trời mà là một hình ảnh dự đoán về bánh thật mà Thiên Chúa đã ban cho ta trong Chúa Giêsu Kitô. Môsê cầu xin Chúa ban cho dân Israel lương thực vật chất; thay vào đó, Chúa Giêsu Kitô đã ban chính Ngài cho ta.

Sự sống Kitô hữu được nâng đỡ bởi bánh thật từ Trời. Đức Kitô cho họ tấm bánh bởi lời Ngài và chính Ngài, vì Ngài là Đấng ban bánh, hy sinh chính mình để trao sự sống. Đức Kitô là câu trả lời cho cơn đói tột cùng của ta. Ta nên khao khát Ngài và xin, “xin cho chúng con bánh này luôn mãi.” Những lời này, với sự chân thành mà đức tin mang đến; có nghĩa là ta ước ao đón nhận Chúa Giêsu và sống kết hợp chặt chẽ với Ngài mãi mãi.