Thứ Ba – Tuần 4 Mùa Chay

Bài đọc 1: Ed 47,1-9.12

1 Người ấy dẫn tôi trở lại phía cửa Đền Thờ, và này : có nước vọt ra từ dưới ngưỡng cửa Đền Thờ và chảy về phía đông, vì mặt tiền Đền Thờ quay về phía đông. Nước từ phía dưới bên phải Đền Thờ chảy xuống phía nam bàn thờ. 2 Người ấy đưa tôi ra theo lối cổng bắc và dẫn tôi đi vòng quanh theo lối bên ngoài, đến cổng ngoài quay mặt về phía đông, và này : nước từ phía bên phải chảy ra. 3 Người ấy đi ra phía đông, tay cầm dây đo, đo năm trăm thước rồi dẫn tôi đi qua nước : nước ngập đến mắt cá chân. 4 Người ấy đo năm trăm thước nữa rồi dẫn tôi đi qua nước : nước ngập đến đầu gối. Người ấy lại đo năm trăm thước nữa rồi dẫn tôi đi qua nước : nước ngập đến ngang lưng. 5 Người ấy còn đo năm trăm thước nữa : đó là một con sông, tôi không thể đi qua được vì nước đã dâng cao, khiến không thể đi qua mà chỉ bơi mới được thôi. 6 Người ấy bảo tôi : "Ngươi có thấy không, hỡi con người ?" Rồi người ấy dẫn tôi trở lại bờ sông. 7 Khi tôi trở lại, thì này : có rất nhiều cây cối ở hai bên bờ sông. 8 Người ấy bảo tôi : "Nước này chảy về miền đất phía đông, xuống vùng A-ra-ba, rồi đổ ra biển Chết và làm cho nước biển hoá lành. 9 Sông chảy đến đâu thì mọi sinh vật lúc nhúc ở đó sẽ được sống. Sẽ có rất nhiều cá, vì nước này chảy tới đâu, thì nó chữa lành ; sông này chảy đến đâu, thì ở đó có sự sống. 12 Trên hai bờ sông sẽ mọc lên mọi giống cây ăn trái, lá không bao giờ tàn, trái không bao giờ hết : mỗi tháng các cây đó sẽ sinh trái mới nhờ có nước chảy ra từ thánh điện. Trái dùng làm lương thực còn lá để làm thuốc."

 

Bài Tin Mừng: Ga 5,1-3a.5-16

1 Sau đó, nhân dịp lễ của người Do-thái, Đức Giê-su lên Giê-ru-sa-lem. 2 Tại Giê-ru-sa-lem, gần Cửa Chiên, có một hồ nước, tiếng Híp-ri gọi là Bết-da-tha. Hồ này có năm hành lang. 3  Nhiều người đau ốm, đui mù, què quặt, bất toại nằm la liệt ở đó, chờ cho nước động, 5 Ở đó, có một người đau ốm đã ba mươi tám năm. 6 Đức Giê-su thấy anh ta nằm đấy và biết anh sống trong tình trạng đó đã lâu, thì nói : "Anh có muốn khỏi bệnh không ?" 7 Bệnh nhân đáp : "Thưa Ngài, khi nước khuấy lên, không có người đem tôi xuống hồ. Lúc tôi tới đó, thì đã có người khác xuống trước mất rồi !" 8 Đức Giê-su bảo : "Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi !" 9 Người ấy liền được khỏi bệnh, vác chõng và đi được.

Hôm đó lại là ngày sa-bát. 10 Người Do-thái mới nói với kẻ được khỏi bệnh : "Hôm nay là ngày sa-bát, anh không được phép vác chõng !" 11 Nhưng anh đáp : "Chính người chữa tôi khỏi bệnh đã nói với tôi : 'Anh hãy vác chõng mà đi !'" 12 Họ hỏi anh : "Ai là người đã bảo anh: ' Vác chõng mà đi ' ?" 13 Nhưng người đã được khỏi bệnh không biết là ai. Quả thế, Đức Giê-su đã lánh đi, vì có đám đông ở đấy. 14 Sau đó, Đức Giê-su gặp người ấy trong Đền Thờ và nói : "Này, anh đã được khỏi bệnh. Đừng phạm tội nữa, kẻo lại phải khốn hơn trước !" 15 Anh ta đi nói với người Do-thái : Đức Giê-su là người đã chữa anh khỏi bệnh. 16 Do đó, người Do-thái chống đối Đức Giê-su, vì Người hay chữa bệnh ngày sa-bát.

 

Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Tin mừng hôm nay, chúng ta chú ý đến một chi tiết đó là khi Chúa Giêsu hỏi anh bị đau liệt suốt 38 năm: “Anh có muốn chữa lành không?” thay vì anh ta trả lời Chúa Giêsu là muốn, thì anh ta lại trả lời Chúa Giêsu: “Thưa Ngài, tôi không được ai đem xuống hồ mỗi khi nước động. Khi tôi lết tới nơi, thì có người xuống trước tôi rồi”

Tại sao anh ta lại trả lời Chúa Giêsu như thế, mà không trả lời là muốn?

Chúng ta biết không phải là anh ta không muốn mình được chữa lành, chúng ta để ý câu trả lời của anh với Chúa Giêsu: “Thưa Ngài, tôi không được ai đem xuống hồ mỗi khi nước động”, nghĩa là anh chỉ biết trông chờ vào người khác, mà khi người khác không giúp đỡ cho anh, nên anh cũng đâm ra bi quan, nản chí, để rồi không tìm cách để mình được chữa lành, và kết quả là anh đã không được khỏi bệnh suốt 38 năm, hơn nửa đời người.

Như vậy, do thái độ bi quan của anh về con người thời đại của mình, anh đổ lỗi cho người khác, anh ta phàn nàn người khác, nên anh mới trả lời Chúa Giêsu như thế.

Nếu đào sâu hơn nữa, thì câu trả lời của anh đối với Chúa Giêsu như thế, cũng cho chúng ta thấy anh ta không chỉ bi quan về con người, mà anh ta bi quan về Thiên Chúa, vì chính Chúa Giêsu là Thiên Chúa làm người đến hỏi anh: “Anh có muốn lành mạnh không?”


Mặc dù anh bi quan, đổ lỗi cho người khác, thậm chí là bi quan về Thiên Chúa, nhưng Chúa Giêsu có bi quan và thất vọng về anh hay không? thưa không, Chúa Giêsu không bi quan về thái độ bi quan của anh, nên Chúa Giêsu đã giúp anh thoát khỏi tình trạng bi quan đó, qua việc Chúa Giêsu kêu gọi anh: “Hãy vác chõng mà về”, lập tức anh được lành bệnh và vác chõng mà về, để rồi sau đó anh nói cho người khác biết chính Chúa Giêsu đã chữa lành cho anh, nghĩa là anh lấy lại thái độ lạc quan tin tưởng vào con người mà cụ thể là Chúa Giêsu.

Mỗi người chúng ta cũng có thể rơi vào tình trạng như anh chàng bị đau liệt suốt 38 năm, nếu chúng ta chỉ biết ngồi đó mà phàn nàn về người khác khi người khác không giúp đỡ chúng ta, hay chỉ biết ngồi đó phàn nàn về Thiên Chúa khi Thiên Chúa không nhậm lời chúng ta cầu xin để đến cứu chữa, để đến ban ơn cho chúng ta, để đến làm theo ý muốn của chúng ta. Nếu cuộc đời của chúng ta chỉ biết phàn nàn, chỉ biết bi quan, mà không biết đứng lên, không biết cố gắng cộng tác với ơn Chúa, không biết cố gắng nhờ người khác giúp chúng ta, thì chúng ta không bao giờ hoàn thiện con người của mình được.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta có được cái nhìn lạc quan tin tưởng vào Thiên Chúa, lạc quan tin tưởng vào con người, lạc quan tin tưởng vào cuộc đời này, có như thế đời sống của mỗi người chúng ta mới có thể ngày càng phong phú và hoàn thiện hơn. Amen.



Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân

Ed 47,1-9.12: Tôi đã thấy nước từ bên phải đền thờ chảy ra, và nước ấy chảy đến những ai, thì tất cả đều được cứu rỗi.

Tv 46,8: Chúa thiên binh hằng ở cùng ta, và ta được Chúa Giacóp hằng bảo vệ.

Ga 5,1-16: Tức khắc người ấy được lành bệnh.

Hôm nay, ta nghe về việc chữa lành bằng nước và bằng lời. Thiên Chúa có thể sử dụng vật chất và lời của Ngài để cứu lấy thụ tạo của mình. Edekiel cho thấy rằng nước từ ngôi đền tạo ra một con sông để ban sự sống, cá và cây ăn trái để làm thực phẩm và thuốc men, và nước ngọt tinh khiết cho mọi thứ được hưởng dùng. Đây là nước chữa lành thay vì nước hủy hoại.

Trong Tin Mừng, ta lại thấy những dòng nước chữa lành và có một người cần được chữa lành nhưng không thể hòa vào dòng nước. Nhưng Đức Giêsu nhìn thấy và nhận ra cảnh ngộ của anh ta. Ngài biết người đó đã cố gắng đến cạnh hồ nước trong một thời gian dài. Ngài nói, “Anh muốn được lành bệnh không?” Người đó nói với Chúa rằng anh ta không thể đến dòng nước vì không có ai giúp đỡ. Nhưng Đức Giêsu nói, “Anh hãy đứng dậy vác chõng mà về.” Và đó là tất cả những gì cần thiết. Không phải nước chữa bệnh mà là những lời từ Đức Giêsu. Chúng ta hãy hướng ánh nhìn vào Đức Giêsu. Ta cần ơn huệ của Ngài để đưa ta vào dòng nước của sự cầu nguyện, sám hối và khai mở tâm hồn để ta có thể trở nên tốt hơn như Ngài muốn.