Ngày 27-12 - Tuần Bát Nhật Giáng Sinh

Lễ Thánh Gioan Tông Đồ

Bài đọc 1: 1Ga 1,1-4

1        Điều vẫn có ngay từ lúc khởi đầu,

          điều chúng tôi đã nghe,

          điều chúng tôi đã thấy tận mắt,

          điều chúng tôi đã chiêm ngưỡng,

          và tay chúng tôi đã chạm đến,

          đó là Lời sự sống.

2        Quả vậy, sự sống đã được tỏ bày,

          chúng tôi đã thấy và làm chứng,

          chúng tôi loan báo cho anh em sự sống đời đời :

          sự sống ấy vẫn hướng về Chúa Cha

          và nay đã được tỏ bày cho chúng tôi.

3        Điều chúng tôi đã thấy và đã nghe,

          chúng tôi loan báo cho cả anh em nữa,

          để chính anh em cũng được hiệp thông với chúng tôi,

          mà chúng tôi thì hiệp thông với Chúa Cha

          và với Đức Giê-su Ki-tô, Con của Người.

4        Những điều này, chúng tôi viết ra

          để niềm vui của chúng ta được nên trọn vẹn.

 

Bài Tin Mừng: Ga 20,2-8

2 Bà liền chạy về gặp ông Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến. Bà nói : "Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu."

3 Ông Phê-rô và môn đệ kia liền đi ra mộ. 4 Cả hai người cùng chạy. Nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phê-rô và đã tới mộ trước. 5 Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào. 6 Ông Si-môn Phê-rô theo sau cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, 7 và khăn che đầu Đức Giê-su. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi. 8 Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin.

 

Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Chúng ta nghe đọc về tin mừng theo thánh Gioan đã nhiều, thế thì chúng ta có bao giờ suy nghĩ ông viết tin mừng với mục đích gì hay không?

Để biết được mục đích của tin mừng gioan được viết ra là gì, chúng ta xem lại phần kết luận thứ nhất nằm ở cuối chương 20: “Đức Giêsu đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này. Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Đức Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sự sống nhờ danh Người.” (Ga 20, 30-31).

Nói một cách khác tin mừng Gioan được viết ra là để chứng minh cho chúng ta tin rằng Đức Giêsu là Đấng Kito, Con Thiên Chúa, và để chúng ta tin mà được ơn cứu độ.

Đó là mục đích của tin mừng theo thánh Gioan, và hôm nay trang tin mừng mà chúng ta vừa nghe cũng là đoạn để chứng minh cho mục đích của Gioan, để chúng ta tin vào Chúa.

Tin mừng thuật lại khi các bà phụ nữ đi thăm mồ Chúa, không thấy xác Chúa ở đâu, các bà chạy về báo tin cho các môn đệ và gặp được Phêrô và người môn đệ Chúa Giêsu thương mến.

Khi nhận được tin này, Phêrô và Gioan vội vã chạy đến mồ, cả hai đều chạy, nhưng Gioan chạy đến trước. Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào. Ông Simôn Phêrô theo sau cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Chúa Giêsu. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi. Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin. (x. Ga 20, 2-8).

Chúng ta để ý, tin mừng không nói là Phêrô có tin hay không, nhưng tin mừng khẳng định rằng: “Người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin”.

Điều này cho chúng ta thấy, không phải là Phêrô không tin, nhưng đức tin của Phêrô có thể là chưa chín muồi mà thôi, bằng chứng là sau Chúa hiện ra với các ông ở biển hồ Tiberia với phép lạ mẻ cá lạ lùng, Phêrô lúc đó đã mặc áo vào rồi nhảy xuống biển để bơi vào bờ trước để gặp Chúa Giêsu. Để rồi sau đó, ông đã trả lời thật với lòng mình khi Chúa hỏi: “Này anh Si-môn, con ông Gioan, anh có mến Thầy không?”.

Còn Gioan đã tin ngay tức khắc vì ông có lòng yêu mến Chúa luôn luôn hướng về Chúa, nhưng bên cạnh đó có một lý do nữa, là vì ông là dụng cụ Chúa dùng để viết sách tin mừng, nên ông phải tin trước đã, để lời chứng của ông được xác thực hơn, để người ta tin vào Chúa.

Thiền sư thích giác khang có nói người ta tôn trọng tôi vì cái gì…

Hiểu được như thế, chúng ta thấy, để có thể làm chứng cho Chúa như thánh Gioan, chúng ta phải có lòng yêu mến Chúa, phải tin vào Chúa trước đã, thì lời nói cũng như hành động của mỗi người chúng ta, mới đầy tính thuyết phục người khác, bởi không ai cho cái mà mình không có.  Xin thánh Gioan cầu bàu cùng Chúa cho chúng con. Amen.


Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân

1 Ga 1,1-4: Chúng tôi loan truyền cho anh em điều chúng tôi đã nghe và đã thấy.

Tv 97,12: Người hiền đức, hãy vui mừng trong Chúa.

Ga 20,1a.2-8: Môn đệ kia chạy nhanh hơn Phêrô và đến mộ trước ông.

Hôm nay chúng ta thành kính ghi ơn thánh Gioan tông đồ. Vị thánh mà Giáo hội tri ân này làm chứng cho Chúa theo cách rất riêng. Thánh Gioan đã dùng chính đời sống mến yêu, tin tưởng vào Chúa Giêsu như là người môn đệ để ghi lại những kinh nghiệm đức tin. Trong thư của mình, Gioan khẳng định với tư cách là chứng nhân của Chúa khi rao giảng về Chúa. “Chúng tôi loan truyền cho anh em điều chúng tôi đã nghe và đã thấy.”

Nói cho người khác kinh nghiệm thực sự về Chúa là một điều rất quan trọng trong việc loan báo Tin mừng. Kinh nghiệm đó có thể là những giây phút sống bên Chúa, thấy Chúa, trò chuyện, học hỏi với Chúa, và cả những cảm nghiệm thiêng liêng. Gioan có tất cả những điều đó và ngài đã có những ghi chép để lại cho đời. Chúng ta bắt gặp một kinh nghiệm rất hay của thánh nhân về việc ngài và tông đồ Phêrô cùng chạy ra ngôi mộ của Chúa khi nghe tin xác của Chúa không còn. Ngài đã chạy nhanh hơn Phêrô, cúi nhìn vào trong mộ, và đợi cho Phêrô vào trước. Chính tình yêu với Thầy Giêsu đã thúc ngài chạy nhanh, và lý trí đã giúp ngài dừng lại suy ngẫm để hành động cho đúng. Xin cho ta được như vậy.