Chúa Nhật IV Phục Sinh

Bài đọc 1: Cv 6,1-7

1 Thời đó, khi số môn đệ thêm đông, thì các tín hữu Do-thái theo văn hoá Hy-lạp kêu trách những tín hữu Do-thái bản xứ, vì trong việc phân phát lương thực hằng ngày, các bà goá trong nhóm họ bị bỏ quên. 2 Bởi thế, Nhóm Mười Hai triệu tập toàn thể các môn đệ và nói : "Chúng tôi mà bỏ việc rao giảng Lời Thiên Chúa để lo việc ăn uống, là điều không phải. 3 Vậy, thưa anh em, anh em hãy tìm trong cộng đoàn bảy người được tiếng tốt, đầy Thần Khí và khôn ngoan, rồi chúng tôi sẽ cắt đặt họ làm công việc đó. 4 Còn chúng tôi, chúng tôi sẽ chuyên lo cầu nguyện và phục vụ Lời Thiên Chúa." 5 Đề nghị trên được mọi người tán thành. Họ chọn ông Tê-pha-nô, một người đầy lòng tin và đầy Thánh Thần, cùng với các ông Phi-líp-phê, Pơ-rô-khô-rô, Ni-ca-no, Ti-môn, Pác-mê-na và ông Ni-cô-la, một người ngoại quê An-ti-ô-khi-a đã theo đạo Do-thái. 6 Họ đưa các ông ra trước mặt các Tông Đồ. Sau khi cầu nguyện, các Tông Đồ đặt tay trên các ông.

7 Lời Thiên Chúa vẫn lan tràn, và tại Giê-ru-sa-lem, số các môn đệ tăng thêm rất nhiều, lại cũng có một đám rất đông các tư tế đón nhận đức tin.

 

Bài đọc 2: 1Pr 2,4-9

4 Anh em hãy tiến lại gần Đức Ki-tô, viên đá sống động bị người ta loại bỏ, nhưng đã được Thiên Chúa chọn lựa và coi là quý giá. 5 Hãy để Thiên Chúa dùng anh em như những viên đá sống động mà xây nên ngôi Đền Thờ thiêng liêng, và hãy để Thiên Chúa đặt anh em làm hàng tư tế thánh, dâng những lễ tế thiêng liêng đẹp lòng Người, nhờ Đức Giê-su Ki-tô. 6 Quả thật, có lời Kinh Thánh chép : Này đây Ta đặt tại Xi-on một viên đá quý được lựa chọn, làm đá tảng góc tường : kẻ tin vào đó sẽ không phải thất vọng.

7 Vậy vinh dự cho anh em là những người tin, còn đối với những kẻ không tin, thì viên đá thợ xây loại bỏ đã trở nên đá tảng góc tường, 8 và cũng là viên đá làm cho vấp, tảng đá làm cho ngã . Họ đã vấp ngã vì không tin vào Lời Chúa. Số phận của họ là như vậy.

9 Còn anh em, anh em là giống nòi được tuyển chọn, là hàng tư tế vương giả, là dân thánh, dân riêng của Thiên Chúa, để loan truyền những kỳ công của Người, Đấng đã gọi anh em ra khỏi miền u tối, vào nơi đầy ánh sáng diệu huyền.

 

Bài Tin Mừng: Ga 14,1-12

1 Anh em đừng xao xuyến ! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. 2 Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở ; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. 3 Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. 4 Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi."

5 Ông Tô-ma nói với Đức Giê-su : "Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường ?"  6 Đức Giê-su đáp : "Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy. 7 Nếu anh em biết Thầy, anh em cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người."

8 Ông Phi-líp-phê nói : "Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện." 9 Đức Giê-su trả lời : "Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh Phi-líp-phê, anh chưa biết Thầy ư ? Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha. Sao anh lại nói : ' Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha ' ? 10 Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao ? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình. 11 Anh em hãy tin Thầy : Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy ; bằng không thì hãy tin vì công việc Thầy làm. 12 Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha.


Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Tin Mừng mà chúng ta vừa nghe chúng ta thường hay nghe đọc trong thánh lễ an táng, để an ủi những người thân của người qua đời, cũng như để họ xác tín vào tình thương của Chúa.

Nhưng hôm nay trong bối cảnh của mùa phục sinh thì đây là lời an ủi các môn đệ về chính cái chết của Chúa Giêsu, hãy tin rằng Chúa đã phục sinh thật sự, Chúa Giêsu đã bị người ta giết chết trên thập giá, nhưng Người đã sống lại và trở thành Đấng hằng sống, và nếu ai bước theo Chúa Giêsu thì chắc chắn sẽ được sự sống, bởi vì Chúa nói: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống”.

Nghĩa là khi cuộc đời có Chúa khi tin Chúa chúng ta sẽ có được bình an hạnh phúc thật sự, dù trong nghịch cảnh chúng ta vẫn nhìn ra thánh ý Chúa trong cuộc đời.

Có một bài thơ của một tác giả vô danh mà Hồng Y Jaime Sin, Tổng giám mục Manila, Phi Luật Tân, lấy làm ưng ý nhất và thường trích dẫn trong các bài giảng của Ngài. Bài thơ ấy như sau:

Tôi đã xin Chúa cất khỏi sự kiêu hãnh của tôi và Chúa trả lời: "Không". Ngài nói rằng không phải Ngài là người cất khỏi mà chính tôi mới là người phấn đấu để vượt thắng nó.

Tôi đã xin Chúa làm cho đứa con tàn tật của tôi được lành lặn và Chúa trả lời: "Không". Ngài nói rằng tinh thần mới lành lặn, còn thể xác chỉ là tạm bợ.

Tôi đã xin Chúa ban cho tôi sự kiên nhẫn và Chúa đã trả lời: "Không". Ngài nói rằng kiên nhẫn là trái của thử thách. Ngài không ban cho tôi trái ấy mà để tôi tự tìm lấy.

Tôi đã xin Chúa ban cho tôi được hạnh phúc và Chúa đã trả lời: Không". Ngài nói rằng Ngài ban ân phúc cho tôi, còn hạnh phúc hay không là tùy tôi.

Tôi đã xin Chúa gia tăng tinh thần cho tôi và Chúa đã trả lời: "Không". Ngài nói rằng tôi phải tự lớn lên, nhưng Ngài sẽ cắt tỉa để tôi mang nhiều hoa trái.

Tôi đã xin Chúa đừng để tôi đau khổ và Ngài đã trả lời: "Không". Ngài nói rằng đau khổ là cho tôi được xa cách với những vướng bận trần gian và mang tôi đến gần Ngài.

Tôi đã hỏi: "Liệu Ngài có yêu tôi không" và Ngài đã trả lời rằng: "Có". Ngài nói rằng Ngài đã ban cho tôi Người Con Một, Ðấng đã chết vì tôi và một ngày nào đó, tôi sẽ được lên Thiên Ðàng vì tôi đã tin.

Tôi đã xin Chúa giúp tôi yêu mến tha nhân như Ngài yêu thương tôi và Chúa nói: "Cuối cùng con đã xin đúng điều ta chờ đợi".

Bài thơ này cho thấy đó là một cuộc đời có Chúa, khi cuộc đời có Chúa chúng ta sẽ luôn luôn nhận ra thánh ý Chúa trong cuộc đời nhờ đó mà ta có bình an, có hạnh phúc.

Còn ngược lại nếu cuộc đời không có Chúa thì sẽ khó có được sự bình an và hạnh phúc trong cuộc đời.

Có một người hỏi một nhà sư Thích Pháp Hòa: thưa thầy, con vừa tin đạo Chúa, vừa tin đạo Phật được không? thì nhà sư này trả lời, tin Chúa và tin Phật đều được cả, vì Chúa và Phật đều dạy ăn ngay ở lành và ông nói thêm, tin Chúa là thêm dấu sắc, tin Chùa là thêm dấu huyền, nếu không tin Chúa, không tin Chùa, nghĩa là không bỏ dấu gì thì cuộc đời của mình sẽ Chua, lúc đó Phật tử cười ầm lên.

Đối với đức tin của chúng ta chúng ta chỉ tin Chúa mà thôi, chứ không thể nào vừa tin Chùa, vừa tin Chúa được, vì điều răn thứ nhất Chúa đã dạy: Thờ phượng một Đức Chúa trời và kính mến Người trên hết mọi sự. Nếu không tin thì thôi, mà đã tin thì phải tin hết mình, chứ không thể đi nước đôi được.

Trong sách Khải Huyền có nói như thế này: “Ta biết các việc ngươi làm: ngươi chẳng lạnh mà cũng chẳng nóng. Phải chi ngươi lạnh hẳn hay nóng hẳn đi! Nhưng vì ngươi hâm hẩm chẳng nóng chẳng lạnh, nên Ta sắp mửa ngươi ra khỏi miệng Ta” (Kh 3,14-15).

Đó là việc chúng ta chọn lựa để tin Chúa, còn chính trong đời sống đức tin của chúng ta thì sao?

Mà nếu chúng ta cứ sống như vậy rất là nguy hiểm tin mừng Matthêu thuật lại: Khi thần ô uế xuất khỏi một người, thì nó đi rảo qua những nơi khô cháy, tìm chốn nghỉ ngơi mà tìm không ra. Bấy giờ nó nói: "Ta sẽ trở về nhà ta, nơi ta đã bỏ ra đi." Khi đến nơi, nó thấy nhà để trống, lại được quét tước, trang hoàng hẳn hoi. 45 Nó liền đi kéo thêm bảy thần khác dữ hơn nó, và chúng vào ở đó. Rốt cuộc, tình trạng của người ấy lại còn tệ hơn trước. Thế hệ gian ác này rồi cũng sẽ bị như vậy." (Mt 12, 43-45).

Nghĩa là khi cuộc đời không có Chúa sẽ rất chua và sẽ dễ bị cám dỗ phạm tội.

Nên xin Chúa cho mỗi người chúng ta tin vào Chúa để có được bình an đích thực và tránh xa được tội lỗi. Amen.



Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân

Cv 6,1-7: Hãy chọn bảy người đầy Thánh Thần.

Tv 33,22: Lạy Chúa, xin tỏ lòng từ bi Chúa cho chúng con, như chúng con đã trông cậy Chúa.

1 Pr 2,4-9: Anh em là dòng giống được tuyển chọn, là hàng tư tế vương giả.

Ga 14,1-12: Thầy là đường, là sự thật và là sự sống.

Lời Chúa hôm nay nhắc nhở cách đặc biệt cho những người theo Chúa: “Anh em là dòng giống được tuyển chọn.” Ngay từ những ngày đầu của Giáo hội, số người tin và làm theo lời giảng dạy của các Tông đồ gia tăng nhanh chóng nên nhóm Mười Hai không thể làm hết mọi việc. Từ đó, họ họp lại và ra tiêu chí tuyển chọn bảy người “có tiếng tốt, đầy Thánh Thần và khôn ngoan,” để lo những công việc cho Giáo hội. Được Chúa chọn để tiếp tục công trình cứu độ mà Thiên Chúa đã khởi sự là một ơn ban. Mỗi người có tài năng, tính cách riêng biệt, nhưng để làm việc cho Chúa và với Chúa thì không thể thiếu ơn Chúa Thánh Thần.

Thiên Chúa ban Thánh Thần cho Giáo hội là một cách trợ giúp đầy ý nghĩa. Chúa Giêsu về với Chúa Cha và Ngài để lại tình thương, danh thơm tiếng tốt, cùng những lời dạy kèm theo cung cách sống hiền lành, khiêm nhường. Đó là những di sản quý báu cùng với sự hoạt động của Chúa Thánh Thần sẽ giúp chúng ta đi trên con đường mang tên Giêsu. Đi theo Chúa là đi theo đường chân lý dẫn đến sự sống muôn đời, bởi Ngài “là đường, là sự thật và là sự sống.” Hãy sống xứng đáng với ơn Chúa ban.