Chúa Nhật - Tuần XXIV Thường Niên
Bài đọc 1: Hc 27,33-28,9
1 Kẻ báo thù sẽ chuốc lấy báo thù của Đức Chúa,
tội lỗi nó, Người xem xét từng ly.
2 Hãy bỏ qua điều sai trái cho kẻ khác,
thì khi bạn cầu khẩn, tội lỗi bạn sẽ được tha.
3 Người với người cứ nuôi lòng hờn giận,
thế mà lại xin Đức Chúa chữa lành !
4 Nó chẳng biết thương người đồng loại,
mà lại dám xin tha tội cho mình !
5 Nó chỉ là người phàm mà để tâm thù hận,
thì ai sẽ xin tha tội cho nó ?
6 Hãy nhớ đến ngày tận số
mà chấm dứt hận thù,
nhớ mình sẽ phải hao mòn và phải chết
mà trung thành giữ các điều răn.
7 Hãy nhớ đến các điều răn
mà đừng oán hờn kẻ khác,
nhớ đến giao ước của Đấng Tối Cao
mà không chấp nhất điều lầm lỗi.
8 Tránh đôi co, con sẽ bớt phạm tội,
vì người hung hăng thì hay gây gổ.
9 Người tội lỗi làm cho bè bạn nên bất hoà,
gây chia rẽ giữa những người hoà thuận.
Bài đọc 2: Rm 14,7-9
7 Thật vậy, không ai trong chúng ta sống cho chính mình, cũng như không ai chết cho chính mình. 8 Chúng ta có sống là sống cho Chúa, mà có chết cũng là chết cho Chúa. Vậy, dù sống, dù chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa ; 9 vì Đức Ki-tô đã chết và sống lại chính là để làm Chúa kẻ sống cũng như kẻ chết.
Bài Tin Mừng: Mt 18,21-35
21 Bấy giờ, ông Phê-rô đến gần Đức Giê-su mà hỏi rằng : "Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần ? Có phải bảy lần không ?" 22 Đức Giê-su đáp : "Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy."
23 Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. 24 Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng. 25 Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả nợ. 26 Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy : "Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết." 27 Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. 28 Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo : "Trả nợ cho tao !" 29 Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ : "Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh." 30 Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. 31 Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. 32 Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo : "Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, 33 thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao ?" 34 Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông. 35 Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình."
Gợi ý suy niệm
Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân
Hc 27,33-28,9: Hãy thứ tha cho kẻ làm hại ngươi, thì khi ngươi cầu nguyện, ngươi sẽ được tha.
Tv 103,8: Chúa là Đấng từ bi và hay thương xót, chậm bất bình và hết sức khoan nhân.
Rm 14,7-9: Dù chúng ta sống hay chết, chúng ta đều thuộc về Chúa.
Mt 18,21-35: Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy.
Phêrô hỏi Chúa Giêsu phải tha cho người phạm lỗi mình bao nhiêu lần? Bảy lần? Không ăn thua. Bảy mươi lần bảy là đề nghị của Chúa. Tại sao phải tha thứ mãi vậy? Vì sự tha thứ là một đặc tính của Chúa. Thánh vịnh diễn tả: “Chúa là Đấng từ bi và hay thương xót, chậm bất bình và hết sức khoan nhân.” Với Thiên Chúa, yêu thương nhau mới là điều cần làm, nên phải thực hiện và thi hành, chứ không phải chỉ nhớ hoài những lỗi của người khác.
Để có cuộc sống bình an, rõ ràng người người phải nhường nhịn, thứ tha cho nhau hết lần này đến lần khác. Nhưng kẻ làm bậy đừng ỷ vào việc người ta tha thứ mà làm càn. Bởi chính bản thân mình đã tự chuốc lấy khổ đau và tội lỗi. Để sống như lời Chúa dạy, việc tha thứ phải đi kèm với việc cầu nguyện. Sự tha thứ là một quà tặng, là hồng ân tuôn tràn từ tình yêu và lòng thương xót của Chúa. Vì sự tha thứ của Chúa Giêsu không có giới hạn. Ta được mời gọi: “Hãy thứ tha cho kẻ làm hại ngươi, thì khi ngươi cầu nguyện, ngươi sẽ được tha.” Ước gì ta thực hành lời dạy của Chúa để trở nên giống Chúa.
Lm. Tôma Lê Duy Khang
Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu dạy mỗi người chúng ta bài học là hãy biết tha thứ cho anh em mình một cách vô giới hạn, qua câu hỏi của Phêrô: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không? " Chúa Giêsu đáp: "Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy." Nhưng vấn đề đặt ra với mỗi người chúng ta là có phải đây chỉ là lời dạy về sự tha thứ một cách đơn thuần?
Thưa không, đây không phải chỉ là lời dạy về sự tha thứ một cách đơn thuần, bởi để có thể tha thứ thì cần phải có lòng thương xót, hay nói đúng hơn là lòng quảng đại.
Dụ ngôn người đầy tớ không biết thương xót cho chúng ta thấy được điều đó, dụ ngôn này trình bày cho chúng ta thấy hai hình ảnh khác nhau, đó là hình ảnh của nhà vua tha cho người đầy tớ một số bạc khổng lồ mặc dầu anh chỉ xin khất nợ, và hình ảnh của người đầy tớ không tha cho người đồng bạn của mình một số nợ nhỏ nhoi, điều đó muốn nói lên lòng dạ hẹp hòi của con người nói chúng và của mỗi người chúng ta nói riêng, dù là nhỏ hay lớn đều muốn quy hướng về mình.
Nên bài học mà chúng ta cần học đó là lòng bao dung, nếu có lòng bao dung thì chúng ta sẽ có thể làm được mọi việc vì người khác, và cho người khác, dù lớn lao, hay dù nhỏ bé, còn nếu không có lòng bao dung thì dù việc nhỏ chúng ta cũng khó có thể làm được.
Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên “người bạn của sinh viên” vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.
Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.
Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: “Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày.”
Vị giáo sư ngăn lại: “Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao.”
Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.
Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.
Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: “Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?” Người thanh niên trả lời: “Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: “Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về”.
Hiểu được như thế, xin cho mỗi người chúng ta có được lòng bao dung, học lòng bao dung nơi những người tốt lành, để đem lại niềm vui cho người khác, cũng như nhờ đó mà mình có niềm vui và hạnh phúc thật sự. Amen.
