Phút Lắng Đọng -Tuần XXI Thường Niên
Suy niệm
1. Thứ Hai 24.08.2026
THỨ HAI TUẦN XXI THƯỜNG NIÊN
Thánh Bartôlômêô, tông đồ
Ga 1,45-51
Lời Chúa:
“Đây đích thực là một người Israel, lòng dạ không có gì gian dối”. (Ga 1,47)
Câu chuyện minh họa:
Cha S. Hodden thấy một đại úy đến xin học đạo. Khi ngài hỏi lý do, ông trả lời như sau: “Trong đại đội tôi, có một binh nhì là Kitô hữu. Đêm nọ, anh đi gác về, mình mẩy ướt nhẹp, nhưng trước khi ngủ, anh còn quỳ gối đọc kinh. Ngứa mắt, tôi đá cho anh một cú vào đầu, ngã lăn ra. Nhưng anh ngồi dậy, không nói gì và tiếp tục cầu nguyện. Sáng hôm sau, tôi thấy đôi giày mà tối qua tôi đá anh được đánh bóng láng và xếp ngay ngắn bên giường ngủ. Điều đó làm tôi sững sờ, hổ thẹn và vì thế tôi quyết tâm học đạo”.
Suy niệm:
Nathanael được Chúa khen ngợi là người không gian dối, ông nói điều ông nghĩ. Và nhờ đức tính này mà ông nhận ra Chúa Giêsu là Đấng chân thật. Và khi đến với Chúa, Nathanael thật ngạc nhiên vì Chúa đã biết tất cả về ông, và không có gì có thể giấu được Chúa, ông đã thốt lên: "Thưa Thầy, chính Thầy là Con Thiên Chúa, chính Thầy là Vua Israel!"
Ngày nay Chúa cũng mời gọi mỗi Kitô hữu chúng ta nhận ra Chúa trong ơn gọi và địa vị của mỗi người. Để được như vậy, chúng ta cần có sự khao khát Chúa và đời sống mật thiết với Chúa. Nhờ đó, Chúa sẽ biến đổi đời sống mỗi chúng ta.
Lạy Chúa, Ngài thấu suốt tâm hồn mỗi người chúng con, và Ngài đã đi tìm chúng con khi chúng con lạc xa Ngài trong những tội lỗi, thú vui. Xin cho chúng con luôn thức tỉnh để nhận ra Chúa và trở về với Chúa là cùng đích của đời chúng con.
2. Thứ Ba 25.08.2026
THỨ BA TUẦN XXI THƯỜNG NIÊN
Mt 23,23-26
Lời Chúa:
“Tôi biết ông là ai rồi: Ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa!” (Mt 23,34)
Câu chuyện minh họa:
Truyền thuyết kể lại rằng: Christophorô là một người có vóc dáng cao lớn vạm vỡ. Vốn dĩ sinh ra trong một gia đình không Công giáo. Chàng chỉ ấp ủ một hoài bão lạ lùng là tìm cho được một vị quân vương cao cả nhất, để tuyệt đối tuân lệnh và phụng sự suốt đời.
Thế rồi chàng tìm gặp được một vị vua có tiếng là oai phong lẫm liệt nhất trong vùng. Chàng vui mừng vì ngỡ đã tìm được chủ theo ước nguyện.
Nhưng rồi không ngờ, một hôm, chàng đã vô tình bắt gặp nhà vua ấy đang run rẩy quỳ lạy tại một đền miếu thờ quỷ thần. Chàng liền bỏ đi ngay lập tức, với quyết tâm sẽ tìm được một ma vương quỷ thần nào đó có đủ quyền phép để theo làm nô lệ. Tức khắc, ma quỷ hiện ra và dẫn dụ chàng rảo bước khắp cánh đồng mênh mông rộng lớn.
Bất chợt, ma quỷ giáp mặt với một cây Thập giá dựng lên sừng sững ở một ngã tư đường ruộng theo phong tục của người dân Công giáo vùng ấy. Ma quỷ hoảng sợ, lấm lét nhìn Thập giá rồi bỏ chạy mất dạng!
Chàng trai thấy vậy, liền dứt khoát từ bỏ không thèm theo ma quỉ nữa, mà đứng lại trước thập giá, ngắm nhìn pho tượng Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên đó thật lâu, rồi chàng quyết tâm từ nay sẽ đi theo.
Tình cờ có một linh mục quản xứ nhà quê đi qua, ngài dừng lại, cảm động trước lời thề nguyền ngây thơ và hồn nhiên của một chàng trai vạm vỡ to cao như thế, cha bước lại gần và bắt chuyện hỏi han sự tình.
Sau một thời gian ngắn, chàng trai chất phác mộc mạc ấy đã xin cha cho học đạo và chịu bí tích Thánh tẩy. Sau này, Christophorô đã phụng sự Thiên Chúa hết lòng, hết sức, hết trí khôn, để rồi khi cuộc bách hại đạo tràn đến, chàng đã được phúc chết vì đạo, để chứng minh cho mối tình thắm thiết và thuỷ chung của mình với Thiên Chúa.
Suy niệm:
Christophorô một lần đứng lặng dưới chân Thập giá đã được Chúa đánh động, ông lắng nghe được tiếng Chúa, hết lòng phụng sự Chúa và chứng minh tình yêu đối với Thiên Chúa bằng cái chết của mình. Chúa Giêsu giảng dạy như một Đấng có uy quyền vì lời giảng dạy của Ngài được sống động qua cách sống của Ngài. Giáo Hội thể hiện uy quyền của Ngài khi Giáo Hội sống và rao giảng những gì Chúa dạy và rao giảng. Càng thể hiện uy quyền ấy, Giáo Hội càng được tiếp thêm sức mạnh để chiến thắng sự dữ.
Người bị quỷ ám được nhắc tới trong Tin mừng là người bị mất tự do, nó trói buộc con người trong những thú vui, lợi lộc trần thế, danh vọng, địa vị… Nhưng chính sự thánh thiện và quyền lực của Thiên Chúa chiến thắng những trói buộc đó. Chúa Giêsu đã giải phóng con người khỏi xích xiềng của tội lỗi, một cuộc phục hồi cả thể lý và nhân phẩm do quyền năng và lòng thương xót. Vì thế mọi người đều thán phục và kinh ngạc về cách giảng dạy, vì lời Ngài nói là lời của Đấng có thẩm quyền: “Ông ấy lấy uy quyền và thế lực mà ra lệnh cho các thần ô uế và chúng phải xuất ra”. Ngày nay, Chúa Giêsu vẫn luôn giải thoát chúng ta trong những ràng buộc của thế lực, tội lỗi và sự dữ, chúng ta có dám vượt lên trên chính mình để đón nhận ơn giải thoát ấy không?
Lạy Chúa, xin ban cho chúng con ơn khôn ngoan để chúng con nhận ra tình yêu và quyền năng của Chúa trong cuộc đời, để chúng con sẵn sàng từ bỏ những vướng bận đang đè nặng chúng con.
3. Thứ Tư 26.08.2026
THỨ TƯ TUẦN XXI THƯỜNG NIÊN
Mt 23,27-32
Lời Chúa:
Chúa Giêsu phán rằng: “Khốn cho các ngươi, hỡi những luật sĩ và biệt phái giả hình…”. (Mt 23,27)
Câu chuyện minh họa:
Ngày xưa, ở Hàng Châu, có một người đi buôn cam. Anh ta khéo để dành cam lâu ngày mà không ủng. Lâu ngày mà vỏ vẫn đỏ hồng, trông tốt đẹp như vàng ngọc. Đem ra chợ bán, thiên hạ tranh nhau mua. Ai thấy cam như vậy mà chẳng thèm? Lưu Cơ cũng tới mua một quả. Đem về nhà bóc ra, thì ôi, hơi thối xông lên mặt, múi thì xác xơ như bông nát. Ông liền ra chợ lại, tìm gặp người bán cam trách móc: “Anh bán cam cho người ta để làm của cúng lễ, đãi tân khách, hay là chỉ để làm cho choáng mắt bên ngoài, đánh lừa thiên hạ? Tệ thật! Anh giả dối lắm”.
Người buôn cam mỉm cười nói: “Tôi làm nghề này đã lâu lắm để kiếm tiền nuôi thân. Tôi bán thì người ta mua. Chẳng ai nói năng gì cả. Chỉ có ông là kêu ca thôi. Thiên hạ giả dối nhiều, chẳng phải riêng gì một mình tôi. Ông thật không nghĩ cho đến nơi. Này thử xem, người đeo hổ phù, ngồi da hổ, hùng dũng, trông ra dáng quan lắm. Kỳ thực họ có giỏi được như Ngô Khởi, Tô Tẫn không? Người đội mũ cao, đóng đai dài, trông ra dáng quan văn lắm. Kỳ thực họ có được giỏi như Cao Dao, Y Doãn không? Giặc nổi lên không biết dẹp, dân khổ không biết cứu. Quan lại tham nhũng không biết trừng trị. Pháp độ hỏng không biết sửa đổi. Ngồi không ăn lương, chẳng biết xấu hổ… Thế mà lúc ra ngoài công đường, đi xe ngựa, uống rượu ngon, ăn của lạ, oai vệ, hách dịch vô cùng!...
Đó, bề ngoài họ chẳng như vàng ngọc, mà bề trong lại chẳng hôi thối, và xác xơ, như bông nát là gì? Sao ông không chịu xét những hạng người như thế, mà lại đi xét quả cam của tôi?”
Suy niệm:
Chúa Giêsu lên án những lối đạo đức giả hình của các kinh sư và Pharisiêu vì họ chỉ lo giữ sạch bề ngoài mà không giữ sự trong sạch tâm hồn. Giêsu đã so sánh họ với những mồ mả, bên ngoài thì sơn vôi cho đẹp nhưng bên trong đầy sự thối tha. Họ đánh lừa thiên hạ bằng những thứ lề luật bên ngoài nhưng bên trong họ chứa đầy sự xấu xa.
Ngài lên án sự giả hình của các kinh sư và Pharisiêu để dạy chúng ta phải sống chân thật, sống xa lối giả hình, cảnh tỉnh và cải hóa con người chúng ta bằng sự hoán cải mỗi ngày, bỏ đi những mặt nạ giả hình, và sống xứng với danh hiệu Kitô hữu.
Lạy Chúa, chúng con rất dễ dàng sai lỗi, xin giúp chúng con biết sống dưới cái nhìn của Chúa để luôn tỉnh thức, và sẵn sàng để xa tránh điều xấu.
4. Thứ Năm 27.08.2026
THỨ NĂM TUẦN XXI THƯỜNG NIÊN
Thánh nữ Mônica
Mt 24,42-51
Lời Chúa:
“Anh em hãy canh thức vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em đến.” (Mt 24,42)
Câu chuyện minh họa:
Một người dân thuộc một bộ lạc miền núi được đưa đi thăm một đô thị. Ngay đêm đầu tiên ông đã giật mình thức giấc vì tiếng trống vang khắp đô thị. Người ta cho anh biết đó là tiếng trống báo động về một hỏa hoạn vừa xảy ra tại khu phố. Chẳng bao lâu cuộc hỏa hoạn được dập tắt. Trở về làng, ông đã báo cáo với các chức sắc trong làng như sau: Người thành thị có một hệ thống chữa cháy rất kỳ diệu: khi có hỏa hoạn là người ta chỉ cần đánh trống là ngọn lửa liền được dập tắt ngay tức khắc. Nghe thế, các chức sắc liền sai người đi mua đủ loại trống về phát cho dân làng. Không bao lâu sau đó, hỏa hoạn xảy đến trong làng mọi người đều đem trống ra khua inh ỏi vì tin chắc tiếng trống sẽ xua đuổi được thần lửa. Thế nhưng ngọn lửa vô tình cứ thiêu rụi từ căn nhà này đến căn nhà khác trước cái nhìn ngỡ ngàng thất vọng của mọi người.
Tình cờ ghé thăm bộ lạc và được nghe kể lại, một người dân thành thị giải thích: các ngươi tưởng tiếng trống có thể dập tắt ngọn lửa ư? Không phải thế. Người ta đánh trống để đánh thức dân chúng và kêu họ tích cực tham gia chữa cháy chứ không phải ngồi chờ ngọn lửa tắt dần đâu.
Suy niệm:
Chúng ta từng chứng kiến nhiều biến cố trên thế giới, những cái chết bất ngờ, qua đó chúng ta thấy được rằng sự sống con người thật mong manh.
Tin mừng hôm nay Chúa muốn chúng ta phải tỉnh thức và sẵn sàng cho ngày Chúa đến. Nghĩa là loại bỏ những hành vi xấu xa tội lỗi, làm điều lành, để có thể tích trữ một kho tàng mà mối mọt không thể làm hư hoại được. Nếu chúng ta đặt Chúa Giêsu là đối tượng chính yếu của đời mình, thì chắc hẳn chúng ta sẽ tìm kiếm Chúa luôn mãi.
Là Kitô hữu, chúng ta phải có thái độ tỉnh thức và chờ đợi, không phải sự chờ đợi trong vô vọng, cứng nhắc, không nhúc nhích nhưng là sự chờ đợi mang niềm hy vọng. Chờ đợi Chúa là chu toàn bổn phận mỗi ngày, nhận ra sự hiện diện của Chúa, dấn thân phục vụ trong tinh thần khiêm tốn… để ngày Chúa đến, chúng ta không lo sợ gì vì chúng ta đã sẵn sàng.
Lạy Chúa, xin Chúa cho con luôn thức tỉnh sẵn sàng, để ngày Chúa đến con hân hoan ra nghênh đón Chúa.
5. Thứ Sáu 28.08.2026
THỨ SÁU TUẦN XXI THƯỜNG NIÊN
Thánh Augustinô, giám mục, TSHT
Mt 25,1-13
Lời Chúa:
“Nước Trời sẽ giống như chuyện mười trinh nữ cầm đèn ra đón chú rể.” (Mt 25,1)
Câu chuyện minh họa:
Một ông vua vừa lên ngôi, ông muốn vào sa mạc gặp các vị ẩn tu và học hỏi về nhân đức của các ngài. Nhà vua ra lệnh cho đoàn tùy tùng đứng ở xa và chỉ để một mình ông đến túp lều của vị ẩn tu. Ông mở vương miện cất vào trong người, rồi rón rén đến gõ vào túp lều của vị ẩn tu.
Vừa mở cửa, vị ẩn tu biết ngay người đang đứng trước mặt mình là kẻ đang nắm quyền sinh sát trong tay. Nhưng nhà tu hành làm như không biết đó là ai, ngài đón tiếp ông như bất cứ người khách nào đến viếng thăm và vấn kiến. Nhà vua hỏi thăm sức khỏe của các tu sĩ trong tu viện. Vị ẩn tu trả lời:
- Tất cả đều đang cầu nguyện cho sức khỏe của anh.
Nhà vua nhìn xung quanh túp lều và không thấy bất cứ của cải nào, ngoài cái giỏ đựng một ít bánh khô.
Vị ẩn tu nói như ra lệnh:
- Mời anh ăn!
Nói xong, vị ẩn tu cầm bánh nhúng vào nước lã, rưới lên một ít dầu và muối, rồi trao cho nhà vua. Vị ẩn tu cũng mời nhà vua uống nước lã. Sau bữa ăn chỉ có mẩu bánh và nước lã ấy, nhà vua hỏi vị ẩn tu:
- Ngài có biết tôi là ai không?
Không chút do dự, vị ẩn sĩ trả lời:
- Chỉ có Chúa mới biết anh là ai thôi!
Nhà vua liền tiết lộ tông tích của mình. Lúc đó, vĩ ẩn tu mới cúi đầu tỏ vẻ cung kính. Nhà vua đỡ vị tu hành lên và nói:
- Ngài thật có phúc vì không phải lo lắng về chuyện thế gian. Tôi được sinh ra để làm vua, và chuyện cai trị là mối lo canh cánh của tôi. Mỗi ngày tôi ăn uống toàn cao lương mỹ vị, nhưng phải nói rằng bánh và nước lã mà ngài vừa dọn cho tôi quả là bữa ăn ngon nhất mà tôi chưa từng thưởng thức.
Suy niệm:
Chúa đến với chúng ta trong từng giây phút của cuộc đời, có điều là chúng ta có nhận ra Ngài hay không. Nhà vua trong câu chuyện trên đã tìm thấy ý nghĩa của sự tỉnh thức, khi con người biết nhìn mọi sự bằng con mắt đơn sơ chân thành, sẽ nhận ra chiều sâu của mọi sự. Chiều sâu ấy chỉ có nơi một tâm hồn biết lắng đọng, sẽ cảm nhận sự bình an thật sự. Và sự bình an ấy đến từ sự từ bỏ, sống thân tình với Chúa trong cầu nguyện, vì trong sự thinh lặng nội tâm, chúng ta sẽ cảm nhận được sự hiện của Chúa.
Khi chúng ta ngụp lặn trong tội lỗi, những đam mê trần tục, trụy lạc… là lúc chúng ta buông mình cho ma quỷ. Lời Chúa hôm nay nhắc nhở chúng ta về thái độ chuẩn bị kỹ càng cho một tương lai vĩnh cửu. Năm cô khờ dại là thái độ của những người lười biếng và thiếu trách nhiệm. Khi chàng rể đến, họ không còn thời gian chuẩn bị nữa. Còn những cô khôn ngoan, dầu đèn đã sẵn sàng, chàng rể đến các cô hân hoan vào dự tiệc với chàng rể. Vì thế, con đường vào Nước Trời là con đường hẹp, con đường của sự hy sinh, phấn đấu vươn lên mỗi ngày, sống triệt để giới răn của Chúa…
Lạy Chúa, xin cho con biết chuẩn bị cho mình dầu đèn đầy đủ, để thắp lên ngọn lửa bác ái, yêu thương thấm đượm tình Chúa, tình người, để ngày sau con cũng được vào dự tiệc cưới trong Nước Trời.
6. Thứ Bảy 29.08.2026
THỨ BẢY TUẦN XXI THƯỜNG NIÊN
Thánh Gioan tẩy giả bị trảm quyết
Mc 6,17-29
Lời Chúa:
“Nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô.” (Mc 6,26)
Câu chuyện minh họa:
Người da đỏ giải thích lương tâm như sau : Đó là một khối 3 góc ở trong tim ta. Khi ta làm gì tốt thì nó nằm yên. Khi ta làm gì xấu, nó quay và đâm các góc nhọn vào ta. Nếu ta cứ làm điều xấu, các góc nhọn của nó mòn dần và không làm ta cảm thấy gì nữa cả.
Suy niệm:
Vua Hêrôđê, một con người vẫn còn lương tâm: “vua nễ sợ Gioan vì biết ông là người công chính thánh thiện; vua che chở ông. Khi nghe Gioan nói, nhà vua rất phân vân nhưng lại cứ thích nghe”, nhưng không sống theo tiếng lương tâm mình. Còn Gioan Tẩy Giả đã dám sống và chết cho sự thật, ông không sợ bất cứ điều gì khi đối diện với sự thật. Còn Hêrôđê lại sống trong sự giả trá, không chấp nhận sự thật, và còn vì chiếc ghế danh dự nên ông đã truyền lệnh chém đầu Gioan. Bà Hêrôđia chỉ vì căm ghét Gioan đã nói lên sự thật mà thừa cơ hội trả thù Gioan Tẩy Giả. Trong ba nhân vật trên, tôi là ai trong những nhân vật này?
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết can đảm bước đi trong sự thật để con luôn bình an trong ơn Chúa.
Têrêsa Mai An
Gp. Mỹ Tho
