Chúa Nhật I Mùa Chay
Bài đọc 1: St 2,7-9; 3,1-7
7 ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa lấy bụi từ đất nặn ra con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở nên một sinh vật. 8 Rồi ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa trồng một vườn cây ở Ê-đen, về phía đông, và đặt vào đó con người do chính mình nặn ra.
9 ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa khiến từ đất mọc lên đủ mọi thứ cây trông thì đẹp, ăn thì ngon, với cây trường sinh ở giữa vườn, và cây cho biết điều thiện điều ác.
3 1 Rắn là loài xảo quyệt nhất trong mọi giống vật ngoài đồng, mà ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa đã làm ra. Nó nói với người đàn bà : "Có thật Thiên Chúa bảo : 'Các ngươi không được ăn hết mọi trái cây trong vườn không ?' 2 Người đàn bà nói với con rắn : "Trái các cây trong vườn, thì chúng tôi được ăn. 3 Còn trái trên cây ở giữa vườn, Thiên Chúa đã bảo : 'Các ngươi không được ăn, không được động tới, kẻo phải chết.'" 4 Rắn nói với người đàn bà : "Chẳng chết chóc gì đâu ! 5 Nhưng Thiên Chúa biết ngày nào ông bà ăn trái cây đó, mắt ông bà sẽ mở ra, và ông bà sẽ nên như những vị thần biết điều thiện điều ác." 6 Người đàn bà thấy trái cây đó ăn thì ngon, trông thì đẹp mắt, và đáng quý vì làm cho mình được tinh khôn. Bà liền hái trái cây mà ăn, rồi đưa cho cả chồng đang ở đó với mình ; ông cũng ăn. 7 Bấy giờ mắt hai người mở ra, và họ thấy mình trần truồng : họ mới kết lá vả làm khố che thân.
Bài đọc 2: Rm 5,12-19
12 Vì một người duy nhất, mà tội lỗi đã xâm nhập trần gian, và tội lỗi gây nên sự chết ; như thế, sự chết đã lan tràn tới mọi người, bởi vì mọi người đã phạm tội. 13 Trước khi có Lề Luật, đã có tội lỗi ở trần gian. Nhưng nếu không có Luật, thì tội không bị kể là tội. 14 Thế mà, từ thời A-đam đến thời Mô-sê, sự chết đã thống trị cả những người đã không phạm tội bất tuân lệnh Thiên Chúa như A-đam đã phạm. A-đam là hình ảnh Đấng sẽ tới.
15 Nhưng sự sa ngã của A-đam không thể nào sánh được với ân huệ của Thiên Chúa. Thật vậy, nếu vì một người duy nhất đã sa ngã, mà muôn người phải chết, thì ân sủng của Thiên Chúa ban nhờ một người duy nhất là Đức Giê-su Ki-tô, còn dồi dào hơn biết mấy cho muôn người. 16 Ơn Thiên Chúa ban cũng khác với hậu quả do một người phạm tội đã gây ra. Quả thế, vì một người duy nhất phạm tội, con người đã bị xét xử để phải mang án, còn sau nhiều lần sa ngã, thì lại được Thiên Chúa ban ơn cho trở nên công chính. 17 Nếu chỉ vì một người, một người duy nhất sa ngã, mà sự chết đã thống trị, thì điều Thiên Chúa làm qua một người duy nhất là Đức Giê-su Ki-tô, lại còn lớn lao hơn biết mấy. Quả vậy, những ai được Thiên Chúa ban ân sủng dồi dào và cho trở nên công chính, thì sẽ được sống và được thống trị.
18 Tóm lại, cũng như vì một người duy nhất đã sa ngã mà mọi người bị Thiên Chúa kết án, thì nhờ một người duy nhất đã thực hiện lẽ công chính, mọi người cũng được Thiên Chúa làm cho nên công chính, nghĩa là được sống. 19 Thật vậy, cũng như vì một người duy nhất đã không vâng lời Thiên Chúa, mà muôn người thành tội nhân, thì nhờ một người duy nhất đã vâng lời Thiên Chúa, muôn người cũng sẽ thành người công chính.
Bài Tin Mừng: Mt 4,1-11
1 Bấy giờ Đức Giê-su được Thần Khí dẫn vào hoang địa, để chịu quỷ cám dỗ. 2 Người ăn chay ròng rã bốn mươi đêm ngày, và sau đó, Người thấy đói. 3 Bấy giờ tên cám dỗ đến gần Người và nói : "Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì truyền cho những hòn đá này hoá bánh đi !" 4 Nhưng Người đáp : "Đã có lời chép rằng : Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra."
5 Sau đó, quỷ đem Người đến thành thánh, và đặt Người trên nóc đền thờ, 6 rồi nói với Người : "Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì gieo mình xuống đi ! Vì đã có lời chép rằng : Thiên Chúa sẽ truyền cho thiên sứ lo cho bạn, và thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng, cho bạn khỏi vấp chân vào đá."
7 Đức Giê-su đáp : "Nhưng cũng đã có lời chép rằng : Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi."
8 Quỷ lại đem Người lên một ngọn núi rất cao, và chỉ cho Người thấy tất cả các nước thế gian, và vinh hoa lợi lộc của các nước ấy, 9 và bảo rằng : "Tôi sẽ cho ông tất cả những thứ đó, nếu ông sấp mình bái lạy tôi." 10 Đức Giê-su liền nói : "Xa-tan kia, xéo đi ! Vì đã có lời chép rằng : Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một mình Người mà thôi."
11 Thế rồi quỷ bỏ Người mà đi, và có các sứ thần tiến đến hầu hạ Người.
Gợi ý suy niệm
Tôma Lê Duy Khang
Các bài đọc Lời Chúa hôm nay nói về đề tài của cơn cám dỗ, thế nhưng có điểm khác nhau đó là có cơn cám dỗ thì thành công, có cơn cám dỗ thì lại thất bại.
Cụ thể trong bài đọc 1 trích sách Sáng Thế nói về cơn cám dỗ của ông Adam và bà Eva. Kinh thánh thuật lại khi Thiên Chúa tạo dựng nên con người, thì Thiên Chúa đặt con người vào trong vườn Êđen, trong vườn Êđen có đủ thứ cây trông đẹp mắt, ăn thì ngon, với cây trường sinh ở giữa vườn và cây biết điều thiện điều ác. Và Thiên Chúa truyền lệnh cho con người rằng: "Hết mọi trái cây trong vườn, ngươi cứ ăn; nhưng trái của cây cho biết điều thiện điều ác, thì ngươi không được ăn, vì ngày nào ngươi ăn, chắc chắn ngươi sẽ phải chết."
Thế nhưng con rắn xuất hiện, con rắn là tượng trưng cho ma quỷ đến cám dỗ con người, mà cụ thể là người đàn bà, nó nói với người đàn bà: “Có thật Thiên Chúa bảo: "Các ngươi không được ăn hết mọi trái cây trong vườn không? Người đàn bà nói với con rắn: "Trái các cây trong vườn, thì chúng tôi được ăn. Còn trái trên cây ở giữa vườn, Thiên Chúa đã bảo: "Các ngươi không được ăn, không được động tới, kẻo phải chết." Rắn nói với người đàn bà: "Chẳng chết chóc gì đâu! Nhưng Thiên Chúa biết ngày nào ông bà ăn trái cây đó, mắt ông bà sẽ mở ra, và ông bà sẽ nên như những vị thần biết điều thiện điều ác." Người đàn bà thấy trái cây đó ăn thì ngon, trông thì đẹp mắt, và đáng quý vì làm cho mình được tinh khôn. Bà liền hái trái cây mà ăn, rồi đưa cho cả chồng đang ở đó với mình; ông cũng ăn. Bấy giờ mắt hai người mở ra, và họ thấy mình trần truồng: họ mới kết lá vả làm khố che thân.”
Đó là cơn cám dỗ đầu tiên của ông bà nguyên tổ và ông bà nguyên tổ đã không vượt qua được cơn cám dỗ, nên đã sa ngã phạm tội chống lại Thiên Chúa.
Bài tin mừng cũng nói về cơn cám dỗ, nhưng không phải là một cơn cám dỗ mà là tới 3 cơn cám dỗ, cám dỗ về cơm bánh, cám dỗ về quyền lực, cám dỗ về danh vọng, và chúng ta thấy cả ba cơn cám dỗ này đều hấp dẫn, và ma quỷ đưa ra những lý lẽ hết sức là thuyết phục, đánh vào tâm lý của con người. Thế nhưng, ba cơn cám dỗ này không thể nào làm cho Chúa Giêsu ngã gục, mà Chúa đã chiến thắng ba cơn cám dỗ một cách dễ dàng.
Chúng ta tìm hiểu thêm một chút nữa đó là không chỉ có 3 cơn cám dỗ của ma quỷ trong Tin Mừng mà chúng ta vừa nghe, nhưng trong sứ vụ rao giảng của Chúa Giêsu, ngài cũng gặp rất nhiều cơn cám dỗ khác nữa, chẳng hạn như cám dỗ khi Chúa Giêsu chữa bệnh cho bà mẹ vợ ông Phêrô và dân chúng thì người ta muốn níu giữ Chúa Giêsu ở lại, nhưng Chúa vẫn nhất quyết ra đi vì đường sứ vụ còn phía trước, hay cơn cám dỗ vì bị người ta chống đối, ngay cả những người thân quen của Chúa cũng nói rằng Chúa bị mất trí, khi Chúa Giêsu loan báo cuộc khổ nạn thánh Phêrô ngăn cản Chúa, hay cám dỗ trong chính nội tâm của Chúa khi bước vào cuộc khổ nạn: “Lạy Cha, nếu có thể được xin cất chén này khỏi con, nhưng đừng theo ý con, mà theo ý Cha”, nghĩa là dù là ba cơn cám dỗ hay nhiều hơn thế nữa thì Chúa Giêsu đều chiến thắng tất cả các cơn cám dỗ để thi hành thánh ý Chúa Cha trong cuộc đời của mình.
Một vấn đề đặt ra với mỗi người chúng ta, đó là tại sao ông bà nguyên tổ chỉ với một cơn cám dỗ đã sa ngã phạm tội ngay tức khắc, còn Chúa Giêsu thì có đến 3 cơn cám dỗ thậm chí là nhiều hơn thế nữa mà Chúa không ngã gục, có phải vì Chúa Giêsu lì đòn?
Thưa chúng ta biết sở dĩ Chúa Giêsu chiến thắng các cơn cám dỗ vì Chúa Giêsu vừa thực tập một cuộc chiến đấu thiêng liêng, ở đầu tin mừng ghi lại: “Sau khi Chúa Giêsu chịu phép rửa, được Thần Khí hướng dẫn vào hoang địa, để chịu cám dỗ. Người ăn chay ròng rã suốt bốn mươi đêm ngày”, đây là điểm mấu chốt để cho chúng ta biết được lý do tại sao Chúa Giêsu lại lỳ đòn để có thể chiến thắng được các cơn cám dỗ, và cũng qua đó chúng ta cũng thấy được rằng cuộc thực tập thiêng liêng của Chúa Giêsu đã đạt được kết quả.
Nhưng chúng ta biết cuộc thực tập thiêng liêng của Chúa Giêsu không phải là một lần cho tất cả, mà nhìn lại cuộc đời của Chúa Giêsu, chúng ta thấy Chúa luôn luôn rèn luyện tâm hồn của mình, luôn luôn làm mới lại tình yêu thuở ban đầu của mình dành cho Chúa Cha, qua việc Chúa Giêsu luôn dành thời gian để cầu nguyện, cầu nguyện cho đến khi trút hơi thở cuối cùng trên thập giá: “Lạy Cha, con xin phó linh hồn con trong tay Cha”.
Như vậy, để mỗi người chúng ta có thể chiến đấu chống lại cơn cám dỗ, thì mỗi người chúng ta được mời gọi một mặt là phải nỗ lực hết khả năng của mình, nhưng mặt khác quan trọng hơn đó là biết cậy dựa vào ơn của Chúa, mà cụ thể qua đời sống cầu nguyện kết hợp với Chúa, và việc cầu nguyện kết hợp với Chúa này không phải chỉ một ngày một bữa mà trong suốt cuộc đời của mỗi người chúng ta, bởi vì nói như thánh Augustino trong bài đọc kinh sách ngày thứ 7 tuần 34 thường niên thì: “khi nào thân xác của chúng ta trở thành bất tử, bất hoại thì không còn cơn cám dỗ nào khác nữa”, mà có ai trong chúng ta là bất tử không? thưa không, hay trong kinh kính mừng chúng ta đọc: “Khi này và trong giờ lâm tử” nghĩa phải siêng năng cầu nguyện cho đến khi trở thành bất tử, cho đến khi trở về với Chúa.
Xin Chúa mỗi người chúng ta biết áp dụng phương thế mà Chúa Giêsu đã sử dụng là chuyên tâm cầu nguyện với Chúa để xin Chúa ban ơn, mà chiến thắng được các cơn cám dỗ trong cuộc đời của mình. Amen.
Lm. Thái Nguyên
Cám dỗ trong đời
Mùa Chay mở ra bằng một cuộc chiến âm thầm trong hoang địa. “Bấy giờ Đức Giêsu được Thần Khí dẫn vào hoang địa, để chịu quỷ cám dỗ” (c.1). Con Thiên Chúa không né tránh thử thách, nhưng đón nhận nó trong sự vâng phục Thánh Thần. Cám dỗ vì thế không chỉ là điều đáng sợ, mà còn là nơi tự do được thử luyện. Không ai sống ngoài vòng cám dỗ. Chúng đến từ hoàn cảnh, từ áp lực xã hội, và từ chính lòng mình. Ba cơn cám dỗ của Đức Giêsu không chỉ thuộc về quá khứ, nhưng vẫn rất hiện sinh trong đời sống Kitô hữu hôm nay.
1. Cám dỗ về vật chất: khi “bánh” trở thành cứu cánh
Sau bốn mươi ngày chay tịnh, Đức Giêsu đói. Quỷ nói: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì truyền cho những hòn đá này hóa bánh đi” (c.3). Đó không chỉ là lời mời thỏa mãn cơn đói, mà nhằm kích hoạt quyền năng để phục vụ chính mình, đặt nhu cầu cá nhân lên trên sứ mạng.
Đức Giêsu đáp: “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra” (c.4). Người không phủ nhận nhu cầu vật chất, nhưng xác định trật tự ưu tiên: bánh cần thiết cho thể xác, nhưng không đủ; linh hồn còn cần Lời Chúa để sống.
Khi thành công vật chất trở thành thước đo giá trị, con người dễ tin rằng “có nhiều hơn” là “hạnh phúc hơn”. Nhưng càng tích lũy, lòng càng bất an. Khi Lời Chúa bị đẩy ra bên lề, tâm hồn khô cạn và ta dần trở thành nô lệ cho chính nhu cầu của mình.
2. Cám dỗ về quyền lực: khi cái tôi chiếm chỗ của Thiên Chúa
Quỷ đưa Đức Giêsu lên núi cao, chỉ cho Người thấy mọi vinh hoa trần thế và nói: “Tôi sẽ cho ông tất cả những thứ đó, nếu ông sấp mình bái lạy tôi” (c.9). Đức Giêsu trả lời: “Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một mình Người mà thôi” (c.10).
Đây là cám dỗ của quyền lực, danh vọng, ảnh hưởng. Không ít người khởi đầu với lý tưởng phục vụ, nhưng dần dần bị mê hoặc bởi ánh hào quang của địa vị và sự công nhận. Khi ấy, phục vụ biến thành thống trị; sứ mạng trở thành phương tiện để khẳng định mình. Danh tiếng trở thành thần tượng mới.
Cám dỗ quyền lực không chỉ ở chính trường, mà ngay trong gia đình, cộng đoàn và cả trong đời sống thiêng liêng: khi tôi muốn áp đặt ý mình, muốn hơn thua, muốn được công nhận thay vì lắng nghe. Mỗi lần như thế, tôi đang quỳ gối trước một thần tượng vô hình. Đức Giêsu dứt khoát xác định: chỉ một mình Thiên Chúa là tuyệt đối. Mọi quyền lực khác chỉ có ý nghĩa khi phục vụ tình yêu và sự thật.
3. Cám dỗ thử thách Thiên Chúa: khi đức tin bị bóp méo
Quỷ đặt Đức Giêsu trên nóc Đền Thờ và nói: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì gieo mình xuống đi” (c.6). Lần này, quỷ còn trích Kinh Thánh để biện minh. Nó dùng chính Lời Chúa để đánh lạc hướng. Đức Giêsu đáp: “Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi” (c.7). Người từ chối biến Thiên Chúa thành công cụ chứng minh mình là ai.
Khi đức tin bị bóp méo, con người muốn ép Thiên Chúa hành động theo ý mình. Thay vì sống trách nhiệm, lại đòi phép lạ. Có những người bỏ qua bổn phận để cầu mong Chúa “ra tay”; Khi đức tin không đi cùng với sự khôn ngoan và trách nhiệm, nó dễ trượt sang mê tín. Thiên Chúa không phải là công cụ để tôi đạt mục tiêu. Người là Cha, và tôi là thụ tạo được mời gọi đáp lại bằng lòng tín thác và vâng phục.
4. Mẫu số chung của mọi cám dỗ: sống cho mình
Cả ba cơn cám dỗ đều quy về một điểm: tách con người khỏi Thiên Chúa để quay về chính mình. Lo xây đắp cho mình và bảo vệ mình bằng mọi giá. Khi ấy, tương quan với Thiên Chúa và tha nhân dần bị thay thế bằng sự quy hướng ích kỷ.
Đức Giêsu chiến thắng không bằng phép lạ ngoạn mục, nhưng bằng sự trung thành với Lời Chúa. Mỗi lần đáp lại, Người đều trích dẫn Kinh Thánh. Lời Chúa trở thành nền tảng, la bàn và sức mạnh nội tâm. Chính sự gắn bó bền vững với Lời đã vô hiệu hóa những cơn cám dỗ.
5. Con đường chiến thắng: để Thần Khí dẫn dắt
Ngay khi mở đầu bài Tin Mừng, thánh Matthêu đã cho biết: Đức Giêsu không tự mình bước vào thử thách, nhưng đi trong sự hướng dẫn của Thần Khí (c.1). Chiến thắng của Người không phát xuất từ sức riêng, nhưng là sự vâng phục và tùy thuộc vào Cha.
Mùa Chay vì thế không phải là thời gian căng mình chống đỡ, nhưng là thời gian trở về với nguồn. Trở về với Lời Chúa, với cầu nguyện, với sự tỉnh thức nội tâm. Càng để Thần Khí hướng dẫn, ta càng nhận ra đâu là tiếng nói của Thiên Chúa, đâu là tiếng thì thầm của cám dỗ.
Hoang địa của mỗi người có thể là những giới hạn, thất bại hay khủng hoảng thầm kín. Nhưng nếu ở lại với Thiên Chúa, chính nơi ấy lại trở thành nơi thanh luyện. Từ hoang địa, Đức Giêsu bước ra với sứ mạng rõ ràng hơn. Và mỗi chúng ta cũng được trưởng thành hơn trong ơn gọi làm con Thiên Chúa.
Cầu nguyện
Lạy Chúa Giêsu!
Chúa chấp nhận thân phận làm người thế,
nên cũng đã chấp nhận mọi cám dỗ,
để cho thấy đường lối ơn cứu độ,
là một lòng theo thánh ý Chúa Cha.
Nếu đời con là một chuỗi
lựa chọn,
thì cũng là một chuỗi những cám dỗ,
chỉ cần thiếu thận trọng là sa sẩy,
không khôn ngoan con sẽ nhuốm bùn lầy.
Không chỉ những cám dỗ ở
bên ngoài
mà còn là những cám dỗ bên trong,
cám dỗ sống hưởng thụ cho thân xác,
cám dỗ sống dễ dãi cho tâm hồn.
Cám dỗ nào cũng khiến
con khép kín,
xa dần Chúa và quy hướng về mình,
mất dần đi tình nghĩa với anh em,
vì không còn biết lắng nghe Lời Chúa,
Thân phận người xem ra
rất chênh vênh,
bởi vì luôn đối đầu với cám dỗ,
nhưng mọi cám dỗ thảy đều có chỗ,
trong bản đồ rất thiêng liêng của Chúa,
để đào luyện tim con thuộc về Ngài.
Xin cho con bản lãnh Thầy
chí thánh,
để vượt qua những cám dỗ trong đời,
dù sai phạm và những lần vấp ngã,
vẫn đứng lên tiếp tục cuộc hành trình,
cho tới ngày gặp được Chúa hiển vinh. Amen.
