Bài giảng Lễ Chúa Nhật XXIV TN
(Mt 18, 21-35)
Lm. Tôma Lê Duy Khang
Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu dạy mỗi người chúng ta bài học là hãy biết tha thứ cho anh em mình một cách vô giới hạn, qua câu hỏi của Phêrô: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không? " Chúa Giêsu đáp: "Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy." Nhưng vấn đề đặt ra với mỗi người chúng ta là có phải đây chỉ là lời dạy về sự tha thứ một cách đơn thuần?
Thưa không, đây không phải chỉ là lời dạy về sự tha thứ một cách đơn thuần, bởi để có thể tha thứ thì cần phải có lòng thương xót, hay nói đúng hơn là lòng quảng đại.
Dụ ngôn người đầy tớ không biết thương xót cho chúng ta thấy được điều đó, dụ ngôn này trình bày cho chúng ta thấy hai hình ảnh khác nhau, đó là hình ảnh của nhà vua tha cho người đầy tớ một số bạc khổng lồ mặc dầu anh chỉ xin khất nợ, và hình ảnh của người đầy tớ không tha cho người đồng bạn của mình một số nợ nhỏ nhoi, điều đó muốn nói lên lòng dạ hẹp hòi của con người nói chúng và của mỗi người chúng ta nói riêng, dù là nhỏ hay lớn đều muốn quy hướng về mình.
Nên bài học mà chúng ta cần học đó là lòng bao dung, nếu có lòng bao dung thì chúng ta sẽ có thể làm được mọi việc vì người khác, và cho người khác, dù lớn lao, hay dù nhỏ bé, còn nếu không có lòng bao dung thì dù việc nhỏ chúng ta cũng khó có thể làm được.
Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên “người bạn của sinh viên” vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.
Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.
Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: “Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày.”
Vị giáo sư ngăn lại: “Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao.”
Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.
Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.
Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: “Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?” Người thanh niên trả lời: “Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: “Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về”.
Hiểu được như thế, xin cho mỗi người chúng ta có được lòng bao dung, học lòng bao dung nơi những người tốt lành, để đem lại niềm vui cho người khác, cũng như nhờ đó mà mình có niềm vui và hạnh phúc thật sự. Amen.
