Bài giảng Lễ Chúa Nhật XVIII TN
(Mt 14, 13-21)
Tôma Lê Duy Khang
Trong sứ vụ công khai của Chúa Giêsu chúng ta biết được Chúa Giêsu như vị lương y, nhưng không phải chỉ là vị thầy thuốc chỉ biết bốc thuốc, kê đơn, nhưng "Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn năn." (Mt 5, 31-32).
Nghĩa là chính Ngài đã sống theo đơn thuốc mà Ngài đã kê, nếu không đơn thuốc này đâu có giá trị.
Chúng ta cùng nhìn lại trang tin mừng chúng ta vừa nghe, vì chạnh lòng thương mà Đức Giêsu đã “chữa lành những người bệnh hoạn tật nguyền”. Vì chạnh lòng thương mà Người đã không để cho “đám đông tự mua lấy thức ăn”. Vì chạnh lòng thương mà Người đã bảo các môn đệ: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn”.
Và cuối cùng cũng vì chạnh lòng thương mà Người đã thực hiện một phép lạ ngoạn mục nhất trong Kinh Thánh, khi chỉ với năm chiếc bánh và hai con cá. Chúa Giêsu đã cho “năm ngàn người đàn ông, không kể đàn bà trẻ em” được ăn no nê mà còn dư giả.
Và hôm nay, Chúa Giêsu cũng mời gọi mỗi người chúng ta hãy góp phần nhỏ bé và âm thầm của mình cho anh em. Người chờ đợi nơi chúng ta một chút chạnh lòng thương. Và cả thế giới sẽ được hưởng chung phép lạ lẫy lừng của Thiên Chúa.
Có một giai thoại kể về một nhân vật có thật trong lịch sử – thị trưởng thành phố New York Fiorello LaGuardia – người được ca ngợi là ‘ngài thị trưởng vĩ đại nhất’ trong lịch sử nước Mỹ.
Mùa đông năm 1935 là khoảng thời gian mà nền kinh tế của nước Mỹ tiêu điều nhất. Không khí ảm đạm bao trùm toàn bộ thành phố New York, nơi cư ngụ của những đứa trẻ lang thang, những mảnh đời vất vưởng, và những gia đình túng thiếu không có bữa ăn no…
Vào một đêm lạnh giá giữa tháng 1/1935, một phiên tòa được tổ chức trong khu phố nghèo nhất New York. Đứng ở vị trí thẩm phán là ngài thị trưởng đáng kính của thành phố, ông Fiorello LaGuardia, và bên dưới bục là một bà lão đã gần 60 tuổi, áo quần cũ rách cùng với dáng vẻ sầu não. Gương mặt tiều tụy của bà hiện lên vẻ xấu hổ, bà đã bị buộc tội vì lỡ ăn cắp một ổ bánh mì. Ngài thị trưởng Fiorello LaGuardia, cũng đồng thời là quan tòa, hỏi: “Bị cáo, bà bị tố là đã lấy trộm bánh mì, có đúng vậy không?” Bà lão cúi mặt xuống, ấp úng đáp: “Vâng thưa quan tòa, tôi thật sự đã lấy trộm”.
“Vì sao bà lại lấy trộm? Có phải vì bà đói bụng không?” – quan tòa lại hỏi. “Thưa quan tòa, tôi đã rất đói. Nhưng nếu chỉ vì đói thì tôi đã không làm như vậy”, bà lão trả lời. “Đứa con rể của tôi đã bỏ ra đi, còn con gái tôi thì ốm liệt giường. Tôi cần chiếc bánh mì này để nuôi hai đứa trẻ đang chết đói… Chúng thực sự rất đói…” Nói đến đây bà bật khóc. Bà lão nói xong, đám đông trong phòng xử án vang lên tiếng xì xào bàn tán. Ngài thị trưởng thở dài. Ông nhìn khắp gian phòng một lượt, rồi quay sang bà lão và nói: “Bị cáo, tôi sẽ phải xử phạt bà, luật pháp luôn công bằng và không có ngoại lệ đối với bất kỳ cá nhân nào. Bà phải nộp phạt 10 đôla hoặc bị giam 10 ngày trong tù. Bà chọn cái nào?” Trong sự bế tắc tột cùng, bà lão đáp: “Thưa quan tòa, tôi xin bằng lòng chịu phạt. Nếu tôi có 10 đôla thì đã không lấy cắp bánh mì. Vậy tôi xin được giam 10 ngày. Nhưng còn đứa con gái và hai đứa trẻ, ai sẽ chăm sóc chúng đây?”
Ngài thị trưởng khẽ mỉm cười. Ông rút trong túi ra 10 đôla và bỏ vào chiếc mũ nổi tiếng của mình. “Đây là 10 đôla tiền phạt, bà đã được tự do!” Rồi ông lại hướng cặp mắt về phía những người tham dự phiên tòa: “Và bây giờ, mong các vị hãy nộp 50 xu tiền phạt. Tiền phạt để trừng phạt cho sự hờ hững của chúng ta, vì đã để một bà lão khốn khổ phải đi ăn cắp bánh mì nuôi những đứa trẻ đang chết đói. Ngài Baliff, hãy đi thu tiền phạt và đưa tất cả cho bị cáo”. Tất cả mọi người có mặt tại phiên tòa khi ấy đều không khỏi kinh ngạc. Không khí im lặng đến nỗi một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy. Trong phút chốc, tất cả mọi người lặng lẽ đứng dậy, lấy ra 50 xu và bỏ vào chiếc mũ của ngài thị trưởng.
Có lẽ người nghèo sẽ không chết đói vì thiếu lương thực cho bằng vì thiếu những con người biết chạnh lòng thương. Người ta cần có lương thực để sống nhưng cũng rất cần có tình thương để tồn tại.
Bên cạnh đó, những người đang chờ chết là cũng là những người đang chờ từng nghĩa cử yêu thương của chúng ta. Cử chỉ yêu thương đó có thể là những lời nói cảm thông, có thể là một cái cười, có thể là một cái nắm tay, có thể là một lời xin lỗi, hay một lời tha thứ.
Lạy Chúa, xin Chúa cho chúng con biết sử dụng đơn thuốc “chạnh lòng thương” của Chúa, để có thể đẩy lui căn bệnh vô cảm đã và đang len lỏi vào trong xã hội, cũng như trong mỗi người chúng con. Và khi đã biết sử dụng đúng, cũng như thành thuộc đơn thuốc đó, thì chúng con sẽ không còn ngần ngại mà sẵn sàng ra tay giúp đỡ cho những người gặp cảnh éo le bất hạnh, cũng như biết nói lên tiếng nói lương tâm trước những bất công của xã hội, chứ không phải chỉ biết đứng đó mà nhìn, bàn tán, rồi bỏ đi. Thật: Nếu không có người, mặt đất hoang vu. Người sống vô tình, hoang vu mặt đất. Đất hoang vu, đất vô tình. Người sống vô tình, nhân sinh hoang vu. Xin chúa chúc lành cho mỗi người chúc ta. Amen.
