Chúa Nhật - Tuần XVI Thường Niên

Bài đọc 1: Kn 12,13.16-19

13      Vì Chúa chăm sóc mọi loài.

          Ngoài Ngài ra, chẳng còn thần nào khác

          để Ngài phải chứng tỏ

          rằng các phán quyết của Ngài không bất công.

16      Chính do sức mạnh của Chúa

          mà Chúa hành động công minh,

          và vì Chúa làm bá chủ vạn vật,

          nên Chúa nương tay với muôn loài.

17      Khi không có ai tin rằng Chúa nắm trọn quyền năng,

          thì Ngài tỏ sức mạnh ;

          còn ai đã biết mà vẫn to gan, thì Ngài trị tội.

18      Nhưng Chúa xử khoan hồng vì Ngài làm chủ được sức mạnh.

          Ngài lấy lượng từ bi cao cả mà cai quản chúng con,

          nhưng có thể sử dụng quyền năng bất cứ khi nào Ngài muốn.

19      Làm như thế Chúa đã dạy dân rằng :

          người công chính phải có lòng nhân ái.

          Ngài đã cho con cái niềm hy vọng tràn trề

          là người có tội được Ngài ban ơn sám hối.

 

Bài đọc 2: Rm 8,26-27

26 Hơn nữa, lại có Thần Khí giúp đỡ chúng ta là những kẻ yếu hèn, vì chúng ta không biết cầu nguyện thế nào cho phải ; nhưng chính Thần Khí cầu thay nguyện giúp chúng ta, bằng những tiếng rên siết khôn tả. 27 Và Thiên Chúa, Đấng thấu suốt tâm can, biết Thần Khí muốn nói gì, vì Thần Khí cầu thay nguyện giúp cho dân thánh theo đúng ý Thiên Chúa.

 

Bài Tin Mừng: Mt 13,24-43

24 Đức Giê-su trình bày cho dân chúng nghe một dụ ngôn khác : "Nước Trời ví như chuyện người kia gieo giống tốt trong ruộng mình. 25 Khi mọi người đang ngủ, thì kẻ thù của ông đến gieo thêm cỏ lùng vào giữa lúa, rồi đi mất. 26 Khi lúa mọc lên và trổ bông, thì cỏ lùng cũng xuất hiện. 27 Đầy tớ mới đến thưa chủ nhà rằng : "Thưa ông, không phải ông đã gieo giống tốt trong ruộng ông sao ? Thế thì cỏ lùng ở đâu mà ra vậy ?" 28 Ông đáp : "Kẻ thù đã làm đó !" Đầy tớ nói: "Vậy ông có muốn chúng tôi ra đi gom lại không ?" 29 Ông đáp : "Đừng, sợ rằng khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa. 30 Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt. Đến ngày mùa, tôi sẽ bảo thợ gặt : hãy gom cỏ lùng lại, bó thành bó mà đốt đi, còn lúa, thì hãy thu vào kho lẫm cho tôi."

31 Đức Giê-su còn trình bày cho họ nghe một dụ ngôn khác. Người nói : "Nước Trời cũng giống như chuyện hạt cải người nọ lấy gieo trong ruộng mình. 32 Tuy nó là loại nhỏ nhất trong tất cả các hạt giống, nhưng khi lớn lên, thì lại là thứ lớn nhất ; nó trở thành cây, đến nỗi chim trời tới làm tổ trên cành được."

33 Người còn kể cho họ một dụ ngôn khác : "Nước Trời cũng giống như chuyện nắm men bà kia lấy vùi vào ba thúng bột, cho đến khi tất cả bột dậy men."

34 Tất cả các điều ấy, Đức Giê-su dùng dụ ngôn mà nói với đám đông ; và Người không nói gì với họ mà không dùng dụ ngôn, 35 hầu ứng nghiệm lời sấm của ngôn sứ : Mở miệng ra, tôi sẽ kể dụ ngôn, công bố những điều được giữ kín từ tạo thiên lập địa.

36 Bấy giờ, Đức Giê-su bỏ đám đông mà về nhà. Các môn đệ lại gần Người và thưa rằng: "Xin Thầy giải nghĩa dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng cho chúng con nghe." 37 Người đáp : "Kẻ gieo hạt giống tốt là Con Người. 38 Ruộng là thế gian. Hạt giống tốt, đó là con cái Nước Trời. Cỏ lùng là con cái Ác Thần. 39 Kẻ thù đã gieo cỏ lùng là ma quỷ. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên thần. 40 Vậy, như người ta nhặt cỏ lùng rồi lấy lửa đốt đi thế nào, thì đến ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy. 41 Con Người sẽ sai các thiên thần của Người tập trung mọi kẻ làm gương mù gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác, mà tống ra khỏi Nước của Người, 42 rồi quăng chúng vào lò lửa ; ở đó, chúng sẽ phải khóc lóc nghiến răng. 43 Bấy giờ người công chính sẽ chói lọi như mặt trời, trong Nước của Cha họ. Ai có tai thì nghe.

 

Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Tin mừng hôm nay chúng ta thấy Chúa Giêsu kể dụ ngôn cỏ lùng và lúa: "Nước Trời ví như chuyện người kia gieo giống tốt trong ruộng mình. Khi mọi người đang ngủ, thì kẻ thù của ông đến gieo thêm cỏ lùng vào giữa lúa, rồi đi mất. Khi lúa mọc lên và trổ bông, thì cỏ lùng cũng xuất hiện.”

Đầy tớ mới đến thưa chủ nhà rằng: "Thưa ông, không phải ông đã gieo giống tốt trong ruộng ông sao? Thế thì cỏ lùng ở đâu mà ra vậy? " Ông đáp: "Kẻ thù đã làm đó! " Đầy tớ nói: "Vậy ông có muốn chúng tôi ra đi gom lại không? " Ông đáp: "Đừng, sợ rằng khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa. Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt. Đến ngày mùa, tôi sẽ bảo thợ gặt: hãy gom cỏ lùng lại, bó thành bó mà đốt đi, còn lúa, thì hãy thu vào kho lẫm cho tôi."

Chúng ta thấy lý do mà Chúa Giêsu không cho nhổ cỏ lùng có gì lạ không? Thưa có, bởi nếu nhìn vào thời của Chúa Giêsu thì đúng, nhưng thời nay thì chưa chắc, thời này chúng ta có thể xịt thuốc để diệt cỏ, đâu có ảnh hưởng nhiều đến lúa, nhưng đó là hình ảnh ẩn dụ.

Chẳng hạn như Chúa nói, nếu khi dâng của lễ mà có chuyện bất hòa với anh em mình thì hãy bỏ của lễ đó lại để đi làm hòa với anh em, nghĩa là vấn đề là cần phải giải hòa, chứ không hiểu theo nghĩa đen là đang dâng lễ mà bỏ dâng lễ để đi làm hòa, làm hòa xong rồi thì lễ cũng tan, coi chừng người ta nói chúng ta có vấn đề về thần kinh.

Và chúng ta biết đây là hình ẩn ảnh dụ để nói về con người. Và nếu là con người thì khi Chúa tách biệt người lành kẻ dữ thì sẽ ảnh hưởng đến con người hay không? Thưa chắc chắn sẽ ảnh hưởng.

Chúng ta thử tưởng tượng nếu tách người lành kẻ dữ ra thì làm sao người dữ có cơ hội sửa đổi, hay tách người lành ra nhưng làm sao, và tiêu chuẩn nào biết được ai là người lành ai là kẻ dữ, nếu tách ra như vậy sẽ không chấm dứt được sự dữ, mà còn gây ra thêm sự dữ nữa.

Bên cạnh đó chúng ta cần phân biệt sự dữ tội lỗi nơi con người, nó khác với con người tội lỗi, Chúa không thích con người phạm tội, nhưng thương người có tội.

Nên việc phân tách người lành kẻ dữ đó là việc của Chúa, đến cuối mùa gặt Chúa sẽ xét xử, còn phần chúng ta là hãy làm thế nào để giúp cho người khác dẹp bỏ đi sự dữ, chứ không phải tách biệt người lành kẻ dữ ra.

Ngày xưa, có một người nông dân và một người thợ săn là hàng xóm của nhau. Người thợ săn nuôi một đàn chó săn rất dữ tợn và khó bảo, chúng thường nhảy qua hàng rào và rượt đuổi đàn cừu của người nông dân. Người nông dân bảo người hàng xóm của mình hãy trông nom đàn chó cẩn thận, nhưng xem ra những lời đó đều bị bỏ ngoài tai.

Một ngày nọ, đàn chó lại nhảy qua hàng rào, chúng đuổi cắn đàn cừu và làm nhiều con trong đàn bị thương nặng. Lúc này, người nông dân không thể chịu đựng thêm nữa. Anh ta bèn lên phủ để báo quan. Vị quan phủ chăm chú lắng nghe đầu đuôi câu chuyện rồi nói:

“Ta có thể phạt người thợ săn và bắt anh ta xích hoặc nhốt đàn chó lại. Nhưng anh sẽ mất đi một người bạn và có thêm một kẻ thù. Anh muốn điều gì hơn: một người bạn hay một kẻ thù làm hàng xóm của mình?”

Người nông dân trả lời rằng anh muốn có một người bạn hơn. Vị quan phủ nghe vậy bèn phán:

“Được, vậy ta sẽ bày cho anh một cách để vừa bảo vệ an toàn cho đàn cừu, vừa giữ được một người bạn”.

Người nông dân bèn nghe theo lời chỉ dẫn của vị quan phủ. Vừa về đến nhà, người nông dân liền thử làm theo những gì vị quan phủ đã bày cho anh ta. Anh ta bắt ba con cừu tốt nhất của mình và đem tặng chúng cho ba cậu con trai nhỏ của người hàng xóm. Đám trẻ rất vui thích quấn quít chơi đùa bên mấy con cừu. Để bảo vệ cho đồ chơi mới của lũ trẻ, người thợ săn đã làm một cái cũi chắc chắn để nhốt đàn chó. Từ đó trở đi, đàn chó không bao giờ quấy rầy đàn cừu của người nông dân nữa.

Cảm kích trước sự hào phóng của người nông dân với những đứa con của mình, người thợ săn thường mang chiến lợi phẩm mà anh ta săn được sang cho người nông dân. Người nông dân đáp lại bằng thịt cừu và phô mai mà anh ta làm ra. Chỉ trong một thời gian ngắn, hai người hàng xóm đã trở thành bạn tốt của nhau.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta hiểu được điều đó để đừng có sự phân biệt giữa người lành kẻ dữ theo kiểu tách biệt, mà chúng ta được mời gọi giúp đỡ tiêu diệt sự dữ, kéo gần khoảng cách giữa ta với người anh em mình, đó là cách thức chúng ta đang tiêu diệt cỏ lùng. Amen.