Bài giảng Lễ Chúa Nhật XV TN

(Mt 13, 1-23)

 

Tôma Lê Duy Khang

Đọc Lời Chúa hôm nay, chúng ta có suy nghĩ gì hay không? đó là làm sao để mảnh đất tâm hồn của chúng ta là mảnh đất tốt, để có thể đón nhận lời Chúa, để lời Chúa sinh hoa kết quả trong cuộc đời chúng ta.

Theo cái nhìn tự nhiên, thì chúng ta biết đối với đất xấu, chúng ta có thể cải tạo được, nhưng theo cái nhìn Kinh thánh nói theo thánh Phaolo thì: tôi trồng, Apolo tưới, nhưng Thiên Chúa giúp cho lớn lên.

Thế thì đối với mảnh đất tâm hồn thì sao? Cũng tương tự như vậy, để có mảnh đất tâm hồn tốt, theo cái nhìn tự nhiên thì chúng có thể cải tạo được.

Chẳng hạn như câu chuyện mẹ Mạnh tử 3 lần dời chỗ ở để cho con mình phát triển toàn diện về đời sống, nghĩa là con người phải chủ động.

Nhưng theo cái nhìn kinh thánh, thì yếu tố con người chỉ là điều kiện cần, chỉ là Phaolo, chỉ là Apolo, còn ơn Chúa mới là điều kiện đủ, ơn Chúa mới có thể giúp biến đổi, nếu gạt bỏ Chúa qua một bên mà dựa vào sức mình thì Chúa không cần phải xuống thế làm người, không cần phải chịu chết vì con người để làm gì. Nên chúng ta phải hiểu, tự sức chúng ta không thể làm gì được, nếu không có ơn Chúa.

Chúng ta hãy nhớ lại câu chuyện trong cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và ông Nicodemo trong tin mừng Gioan chương 3 chúng ta sẽ thấy.

Chúa Giêsu nói với ông: thật tôi bảo thật ông, không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh lại bởi ơn trên.

Ông Nicodemo mới thưa: “Một người đã già rồi, làm sao có thể sinh lại được? chẳng lẽ người đó có thể trở vào lòng mẹ lần thứ hai để sinh ra sao?”

Nghĩa là ông chỉ hiểu theo nghĩa thể lý, và theo một số nhà chú giải thì ông hiểu là một người như ông, một người tội lỗi như ông làm sao có thể biến đổi thành con người mới.

Chúa Giêsu trả lời: thật tôi bảo thật ông, không ai có thể vào nước Thiên Chúa nếu không được sinh ra bởi nước và thần khí.

Nghĩa là con người phải được tái sinh, và được tái sinh trong bí tích rửa tội.

Như vậy, để có thể cải tạo mảnh đất tâm hồn chúng ta cần phải được sinh lại, và chúng ta đã được sinh lại chưa? Thưa đã được sinh lại rồi, thế nhưng chúng ta vẫn phạm tội vẫn hướng về điều xấu, chẳng lẽ chịu phép rửa tội nữa hay sao?

Thưa không, bí tích rửa tội chúng ta chỉ lãnh nhận một lần trong đời, nên không thể lãnh nhận thứ hai, vậy còn một bí tích nữa giúp chúng ta làm lại cuộc đời, có thể nói là có thể giúp chúng ta chết đi cho con người cũ, đó là bí tích giải tội.

Nên để có thể cải tạo mảnh đất tâm hồn của mình, chúng ta cần chạy đến với Chúa, để xin Chúa thứ tha những lầm lỗi thiếu sót của chúng ta, có như thế lời Chúa mới có thể phát triển trên cuộc đời của mỗi người chúng ta, nếu chúng ta còn tội, ân sủng của Chúa không thể tác động trên cuộc đời chúng ta được.

Tôi có xem một đoạn Clip của nhà sư Thích Tâm Nguyên, ông kể một câu chuyện đó là người ta xin được đứa bé về nuôi, có điều lạ lùng là khi người ta thay đồ cho nó thì nó khóc không chịu nín, có người khuyên là cứ để nó như vậy, rồi lấy cái khăn đắp cho nó, và họ làm như vậy thế là nó không khóc. Thế nhưng khi lấy ra thì nó khóc, tại sao vậy, nó khóc không phải cái khăn đó làm bằng vàng, nó sợ người ta lấy mất, nhưng cái khăn đó nó có hơi ấm của mẹ nó.

Nên chúng ta sống tốt lành thì người ta có thể cảm nhận được sự tốt lành phát ra từ chúng ta. Cũng vậy khi chúng ta sống tốt lành thì chúng ta cũng sẽ cảm nhận được sự tốt lành từ Thiên Chúa, tần số tốt lành của chúng ta sẽ cùng tần số với Thiên Chúa, như thế cuộc đời chúng ta mới sinh hoa trái được.

Thánh Phaolo nói con người bởi đất mà ra thì thuộc về đất, còn những gì từ trời mà đến thì thuộc về trời, nếu chúng ta sống tốt lành thì sẽ thuộc về trời. Nên xin cho mỗi người chúng ta biết chạy đến với bí tích giải tội, để ơn Chúa tác động lên chúng ta, để cuộc đời chúng ta, sinh được nhiều hoa trái. Amen.


Lm Trầm Phúc

Chúa Giê-su và Giáo Hội không ngừng gieo vãi Lời Chúa, là Lời Hằng Sống. Nhưng chúng ta đón nhận như thế nào? Đó là vấn đề. Tâm hồn chúng ta như thửa đất đón nhận hạt giống. Chúa Giê-su đã giải thích dụ ngôn nầy, nhưng chúng ta cũng phải chú trọng đến Lời Chúa. Nhiều người trong chúng ta xem nhẹ Lời Chúa, nghe và không màng để ý giống như vệ đường chim chóc đến ăn mất. Hạng người thứ hai là những người vui lòng lắng nghe Lời Chúa, nhưng những gì chiếc điện thoại mang đến xóa mờ tất cả, làm cho Lời Chúa không còn ảnh hưởng gì đến người nghe. Lời Chúa không hấp dẫn bằng những gì điện thoại mang đến. Người ta thích những gì hợp với khả năng hơn. Chỉ có những người dám nghe Lời Chúa và giữ trong lòng mới sinh nhiều hoa trái.

Chúa Giê-su đang tìm kiếm những tâm hồn biết lắng nghe. Xin Chúa cho chúng ta thích nghe lời Chúa, vâng giữ Lời Chúa hơn những gì thế gian mang đến cho chúng ta. Hằng ngày, Chúa đến trên bàn thờ và đến với chúng ta qua một tấm bánh sau khi ban cho chúng ta nững lời ban sự sống. Hãy ăn lấy Chúa để sống với Chúa một xương thịt với Chúa. Nhờ đó chúng ta lớn lên trong ơn thánh và không còn mê say những gì thế gian mang đến cho chúng ta. Chúng ta thành những miền đất phì nhiêu làm trổ sinh hoa trái cho Nước Trời.



Lm. Tôma Lê Uy Vũ

“Thiên Chúa Không Bao Giờ Ngừng Gieo Hy Vọng Nơi Con Người”

Kính thưa quý ÔBACE. Trong cuộc sống, có một phản ứng rất tự nhiên của con người đó là: khi làm một công việc nhiều lần mà không đạt kết quả, người ta thường dễ nản lòng. Một người thầy miệt mài dạy học nhưng học trò không tiến bộ sẽ có lúc cảm thấy mệt mỏi. Một người cha, người mẹ nhiều lần khuyên bảo con cái nhưng không được lắng nghe cũng có lúc muốn buông xuôi. Một người làm điều tốt nhưng liên tục bị hiểu lầm cũng có thể mất dần nhiệt huyết. Nhưng Thiên Chúa thì không như thế. Với Tin Mừng của Chúa Nhật thứ 15 Thường Niên hôm nay, Chúa Giêsu đã mạc khải cho chúng ta về sự kiên nhẫn của Thiên Chúa Cha qua dụ ngôn kể về Người gieo giống.

Có lẽ điều làm chúng ta ngạc nhiên trong dụ ngôn này không phải là những mảnh đất khác nhau, mà là cách người gieo giống vẫn bình thản bước đi và tiếp tục gieo. Ông không chỉ gieo vào nơi đất tốt mà còn gieo cả nơi vệ đường, trên sỏi đá và gieo cả vào bụi gai. Ông biết sẽ có những hạt giống không thể lớn lên. Thế nhưng ông vẫn gieo bởi vì ông tin rằng chỉ cần có một chút hy vọng thì hạt giống cũng sẽ nẩy mầm và mùa gặt vẫn sẽ đến. - Người gieo giống đó chính là hình ảnh của Thiên Chúa Cha. Một Thiên Chúa không bao giờ mệt mỏi yêu thương. Một Thiên Chúa không bao giờ ngừng gieo hy vọng nơi con người.

Kính thưa quý ÔBACE. Nếu nhìn lại cuộc đời mình, có lẽ mỗi người đều nhận ra rằng Thiên Chúa đã không ngừng gieo biết bao hạt giống vào tâm hồn chúng ta. Người gieo qua lời dạy của cha mẹ. Gieo qua những bài giáo lý đầu tiên. Gieo qua những Thánh lễ. Gieo qua những lần chúng ta quỳ trước tòa giải tội. Gieo qua những biến cố vui buồn của cuộc sống. Có những hạt giống đã lớn lên, nhưng cũng có nhiều hạt giống chúng ta đã để khô héo. Có những lần Chúa mời gọi tha thứ, nhưng tâm hồn chúng ta đầy những gai góc mà giữ mãi những oán hờn. Có những lần Chúa mời gọi quảng đại, nhưng tâm hồn chúng ta như vệ đường mà khép lòng vì sợ mất mát. Có những lần Chúa mời gọi cầu nguyện, nhưng tâm hồn chúng ta đầy sỏi đá mà viện đủ lý do để trì hoãn.

Nếu là con người, có lẽ Thiên Chúa đã thất vọng về chúng ta từ lâu. Thế nhưng điều kỳ diệu là Người vẫn tiếp tục gieo. Mỗi một ngày mới là một hạt giống mới. Mỗi Thánh lễ chúng ta tham dự là một hạt giống được gieo. Mỗi một biến cố xảy đến trong cuộc đời là một hạt giống đang cố gắng để vươn lên. Chính vì lòng thương xót mà Thiên Chúa không ngừng muốn gieo vào trong tâm hồn chúng ta những hạt giống để mở ra một khởi đầu mới cho chúng ta.

Và có lẽ điều làm chúng ta cảm động nhất nơi Thiên Chúa không phải là quyền năng của Người mà là sự kiên nhẫn. Người kiên nhẫn chờ đợi chúng ta lớn lên. Kiên nhẫn chờ chúng ta trở về sau những lần lạc xa. Kiên nhẫn tha thứ sau mỗi lần chúng ta sa ngã. Tuy nhiên, có người sau một biến cố lớn mới quay về với Chúa. Có người đến cuối đời mới thật sự mở lòng đón nhận Tin Mừng. Nhưng Thiên Chúa vẫn chờ đợi, bởi vì đối với Người không bao giờ là quá muộn để một hạt giống nảy mầm. Và điều mà Người kiên nhẫn chờ đợi đó là trái tim con người vẫn còn biết mở ra để đón nhận, và để cho những hạt giống mà Người đã gieo được trổ sinh bông hạt.

Kính thưa quý ÔBACE. Dụ ngôn của Chúa Giêsu hôm nay cũng gửi đến chúng ta một lời mời gọi rằng: nếu Thiên Chúa không bao giờ ngừng gieo hy vọng nơi chúng ta, thì chúng ta cũng đừng bao giờ ngừng gieo hy vọng nơi người khác. Đừng vội thất vọng về con cái khi chúng còn nhiều thiếu sót. Đừng vội kết luận rằng một người sẽ không bao giờ thay đổi. Đừng vội đóng cánh cửa của lòng thương xót trước lỗi lầm của anh chị em mình. Bởi vì biết bao con người đã hoán cải vì có ai đó vẫn kiên nhẫn tin tưởng họ. Biết bao gia đình được hàn gắn vì có người đủ bao dung để chờ đợi. Biết bao tâm hồn trở về với Chúa vì có người âm thầm cầu nguyện suốt nhiều năm. Vì chỉ khi yêu thương thật sự chúng ta sẽ luôn biết hy vọng và khi hy vọng thật sự chúng ta sẽ luôn biết kiên nhẫn.

Có một hình ảnh rất đẹp nữa trong Dụ ngôn này đó là sau khi gieo hạt, người gieo giống không mỗi ngày đào đất lên để xem hạt giống đã nảy mầm chưa. Ông tin tưởng, kiên nhẫn và chờ đợi. Thiên Chúa cũng đối xử với chúng ta như thế. Người không ép buộc, không nóng vội, cũng không thất vọng. Người âm thầm đồng hành, chăm sóc và chờ ngày hạt giống lớn lên. Có thể hôm nay chúng ta vẫn còn nhiều giới hạn. Vẫn còn những yếu đuối. Vẫn còn những lần thất bại. Nhưng nếu chúng ta còn biết mở lòng đón nhận những hạt giống mà Thiên Chúa đã gieo vào tâm hồn mình, thì cuộc đời chúng ta vẫn còn hy vọng. Bởi vì Thiên Chúa chưa bao giờ ngừng hy vọng và tin tưởng nơi chúng ta.

Vì thế, dâng Thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy cảm tạ Chúa vì Người chưa bao giờ ngừng gieo vào cuộc đời chúng ta những hạt giống của tình yêu, của lòng thương xót và của niềm hy vọng. Xin cho chúng ta biết mở rộng tâm hồn để đón nhận những hạt giống ấy. Xin cho chúng ta cũng biết trở thành những người gieo hy vọng giữa thế giới hôm nay: gieo một lời động viên cho người đang chán nản, gieo một sự tha thứ cho người xúc phạm mình, gieo một việc bác ái cho người đang thiếu thốn, gieo một nụ cười cho người đang buồn đau. Và dù đôi khi chưa nhìn thấy kết quả, xin cho chúng ta vẫn kiên trì gieo như chính Thiên Chúa đã không ngừng gieo vào cuộc đời mỗi người. Bởi vì nơi nào có tình yêu được gieo xuống, nơi đó sẽ có mùa gặt của bình an. Nơi nào có hy vọng được gieo xuống, nơi đó sẽ có sự sống mới. Và nơi nào có Lời Chúa được gieo xuống với một tâm hồn rộng mở, nơi đó Nước Thiên Chúa đang âm thầm lớn lên từng ngày.

Nguyện xin Chúa ban ơn và chúc lành thật nhiều cho tất cả chúng ta trong Thánh Lễ hôm nay. Amen.