Chúa Nhật III Phục Sinh

(Lc 24,13-35)


Tôma Lê Duy Khang

Tin mừng hôm nay thuật lại câu chuyện hai môn đệ trên hành trình về quê Emmau. Dọc đường các ông nói với nhau những việc đã xảy ra. Chúng ta thử suy nghĩ xem họ nói với nhau về điều gì?

Đọc tiếp tin mừng chúng ta sẽ thấy, khi người lữ hành hỏi họ đang bàn với nhau chuyện gì, thì họ đáp: "Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy."

Như thế, chúng ta thấy họ đang bàn về cái chết của Chúa Giêsu, họ không thể hiểu nổi, cũng không thể tin nổi chuyện Chúa Giêsu chịu chết, cũng như chuyện Chúa Giêsu sống lại.

Nhưng sau đó, qua việc người lữ hành cùng đi, rồi giải thích kinh thánh, cũng như thực hiện nghi thức bẻ bánh thì họ mới có thể hiểu được những gì họ đang thắc mắc.

Cuộc đời của mỗi người chúng ta có đầy những thắc mắc, thậm chí chúng ta không thể hiểu, không thể giải thích được khi những biến cố xảy ra trong cuộc đời của mình, vậy chúng ta phải làm thế nào? Bởi Chúa đâu còn hiện diện hữu hình, đâu còn hiện ra như năm xưa Ngài hiện ra để giải thích cho chúng ta như đã giải thích cho các môn đệ.

Thưa chúng ta hãy dùng đức tin để giải thích, nghĩa là chấp nhận những gì đã xảy ra trong cuộc đời của chúng ta, và nhìn dưới cái nhìn đức tin rằng qua sự kiện này Chúa muốn tôi làm gì, cũng như phải luôn xác tín rằng Chúa không bao giờ muốn điều xấu cho con cái của Ngài, có như thế dần dần chúng ta sẽ nhận ra, sẽ hiểu được những biến cố xảy ra trong cuộc đời của chúng ta, còn nếu không chúng ta sẽ không thể nào hiểu được, để rồi mất đi sự bình an.

Bác sĩ MARK là chuyên gia nổi tiếng về ung thư. Một lần, ông chuẩn bị tham dự một hội nghị rất quan trọng ở thành phố khác, nơi ông sẽ được trao giải thưởng về nghiên cứu y học. Ông rất hồi hộp, bởi tại hội nghị này, thành quả lao động nhiều năm của ông sẽ được ghi nhận.

Tuy nhiên, do trục trặc kỹ thuật, hai giờ sau khi cất cánh, máy bay phải hạ cánh khẩn cấp xuống sân bay gần nhất.

Sợ không kịp, bác sĩ thuê một chiếc ô tô và tự lái đến thành phố tổ chức hội nghị.

Nhưng ngay sau khi ông lên xe, thời tiết trở nên tồi tệ và một cơn bão dữ dội ập đến. Do trời mưa to, ông đi nhầm đường.

Sau hai giờ lái xe không có kết quả, ông nhận ra rằng mình đã bị lạc. Ông cảm thấy đói và mệt kinh khủng, nên quyết định tìm một nơi để nghỉ.

Cuối cùng, ông cũng tìm được một căn nhà nhỏ tồi tàn. Tuyệt vọng, ông ra khỏi xe và gõ cửa.

Một người phụ nữ xinh đẹp mở cửa. Ông tự giới thiệu và xin bà cho gọi nhờ điện thoại.

Người phụ nữ nói với ông rằng bà không có điện thoại, nhưng ông có thể vào nhà và chờ cho đến khi thời tiết tốt hơn.

Đói, ướt và mệt, bác sĩ nhận lời mời ân cần của bà và bước vào. Người phụ nữ mời ông uống trà nóng và lót dạ chút gì đó. Bà nói rằng ông có có thể cùng bà cầu nguyện.

Nhưng bác sĩ Mark mỉm cười từ chối, và nói rằng ông chỉ tin vào sự cần cù lao động.

Ngồi bên bàn uống trà, bác sĩ quan sát người phụ nữ cầu nguyện dưới ánh nến mờ ảo, cạnh chiếc nôi trẻ em. Bác sĩ hiểu rằng người phụ nữ cần được giúp đỡ, vì vậy khi bà cầu nguyện xong, ông hỏi:

Bà cầu xin Chúa phù hộ điều gì? Phải chăng bà nghĩ rằng  Chúa nghe thấu lời cầu nguyện của bà?

Sau đó, ông hỏi thăm đứa bé trong nôi, người phụ nữ cười buồn và nói:

“Con trai tôi mắc bệnh ung thư hiếm gặp và chỉ có bác sĩ Mark mới có thể chữa khỏi cho cháu, nhưng tôi không có tiền để mời ông ấy, hơn nữa, bác sĩ Mark sống ở một thành phố khác. Cho đến nay, Chúa vẫn chưa đáp lại lời cầu nguyện của tôi, nhưng tôi biết rằng ngài sẽ giúp... và không gì có thể lay chuyển niềm tin của tôi.

Choáng váng, không nói nên lời, bác sĩ Mark bỗng bật khóc. Ông thì thầm:

- Chúa thật vĩ đại…

Ông nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra với ông hôm nay: máy bay bị trục trặc, mưa lớn khiến ông lạc đường; tất cả những điều này xảy ra bởi vì Chúa không chỉ đáp lại lời cầu nguyện của người phụ nữ mà còn cho ông cơ hội thoát ra khỏi thế giới vật chất và giúp đỡ những người nghèo bất hạnh không có gì ngoài lời cầu nguyện...

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết nhìn dưới cái nhìn đức tin về những biến cố xảy ra trong cuộc đời của mình, để khi đối diện với nó chúng ta vẫn có được bình an, cũng như sẽ hiểu được nó, để vượt qua nó. Amen.



Lm. Thái Nguyên

Khi con tim bừng cháy lại

Sau thảm kịch thập giá, các môn đệ hầu như đã hoàn toàn vỡ mộng. “Chúng tôi đã hy vọng…” (c.21). Niềm hy vọng về một cuộc giải phóng Israel chưa đi tới đâu thì Thầy đã chết. Giấc mơ công hầu khanh tướng của các ông cũng tiêu tan. Họ tưởng đi theo Thầy là nắm chắc tương lai tươi sáng, nhưng rồi cuối cùng chẳng có gì và chẳng còn gì, chỉ còn thất bại và ô nhục trước mặt người đời. Tương lai mịt mờ như bóng chiều tà trên đường Emmau. Hai môn đệ lê bước về quê xưa, quay lại với cuộc sống cũ, xem như mọi sự đã qua chỉ là phù du.

1. Người khác lạ đồng hành

“Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?” (c.17) Chúa Giêsu Phục Sinh dưới dáng dấp một người khách lạ, đã âm thầm đến bên cạnh họ. Chúa trở nên người bạn đồng hành, mở lời gợi lại câu chuyện của họ. Họ trả lời lạnh nhạt với thái độ thiếu thiện cảm: “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giêrusalem mà không hay biết… (c.18)Chúa Giêsu vẫn ôn tồn và kiên nhẫn lắng nghe.

Họ kể lại với tâm trạng uất ức, không biết tại sao một một ngôn sứ đầy uy thế, một người mà họ tin là Đức Kitô, và vẫn hy vọng rằng chính Người sẽ cứu chuộc Israel, mà lại bị các thượng tế và thủ lãnh bắt đem ra xử án, hành hình và bị đóng đinh như một kẻ bị Thiên Chúa chúc dữ.

Tuy nhiên, hai ông cũng cho người khách lạ biết là có mấy người đàn bà trong nhóm đã ra mộ hồi sáng sớm, không thấy xác Người đâu, nhưng nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. Họ kinh ngạc, nhưng dù sao thì họ đã chứng kiến là Thầy đã thảm thương.

2. Vén mở sự thật

“Các anh chẳng hiểu gì cả! (c.25) Nghe xong câu chuyện, Đức Giêsu nhẹ nhàng trách họ không hiểu gì, và lòng trí họ cũng chậm tin vào lời các ngôn sứ đã báo trước về Đấng Kitô. Ngài dần dần vén mở cho họ thấy ý nghĩa mầu nhiệm của đau khổ, là chặng đường mà Ðức Kitô phải vượt qua để đi tới đích điểm vinh quang.

Ðau khổ không hẳn là chuyện rủi ro hay bất hạnh, nhưng nó có chỗ trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa. Người cũng lần giở Kinh Thánh để giải thích cho hai ông hiểu những gì liên quan đến Người. Lời giải thích của Đức Giêsu là Tin Mừng có sức thuyết phục mạnh mẽ, khiến nỗi đau của họ dịu đi, lòng họ nồng ấm lên. Người đã thắp sáng lại niềm tin của họ, một niềm tin đã bị phủ lấp do biến cố đau thương, nên cũng che lấp sự hiện của Người đang đi bên cạnh họ.

3. Nhận ra Chúa Phục Sinh

“Khi Người bẻ bánh, mắt họ liền mở ra” (c.31) Thế rồi trong bữa ăn chiều, “khi đồng bàn với họ”, Ngài cầm bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ”. Đức Giêsu lập lại chính hành động trong Bữa Tiệc Ly. Đây không phải là nghi thức, mà là mầu nhiệm Thánh Thể – cử chỉ của một Đấng trao ban chính mình.  

Lập tức họ nhận ra ngay vị khách lạ này chính là Thầy Giêsu. Lúc đó họ mới nhớ lại lúc đi dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao ?”(c.32) Thế là “Họ liền đứng dậy, quay trở lại Giêrusalem” (c.33) để báo tin mừng cho các môn đệ khác.

4. Chúa Phục Sinh trên hành trình đời ta

Ðấng Phục Sinh vẫn đến với mỗi người chúng ta hôm nay qua một người bạn hay một người khách lạ mà ta tình cờ gặp gỡ. Qua họ, Chúa mời ta xem xét lại sự hiểu biết còn nông cạn và dang dở của mình. Qua đó Chúa thay đổi cái nhìn và khơi lên niềm hy vọng nơi chúng ta. Người vẫn đến với chúng ta từng ngày và từng biến cố vui buồn trong cuộc sống. Nhất là trong từng thánh lễ, Người đích thân giảng Tin Mừng và bẻ bánh trao cho ta chính Mình Người.

Kết

Nhận ra Chúa trong cuộc đời, ta hãy tập đến với tha nhân, tập đồng hành, tập gợi ý, tập lắng nghe, tập soi sáng cho những trăn trở và bế tắc của anh chị em. Đừng quá bận tâm về bản thân đến nỗi không còn thời giờ dành cho người khác. Sống như vậy ta sẽ rất cô đơn và lạc loài, vì không nói lên được tình yêu là điều cốt yếu để sống hiệp thông với Chúa và mọi người. Cứ hãy mở ra, hãy hướng tới, hãy sống đẹp cuộc đời mình và đồng thời giúp người khác sống đẹp cuộc đời họ. Đó mới chính là cuộc đời Kitô hữu mà Chúa Phục Sinh muốn làm nên.

Cầu nguyện

Lạy Chúa Giêsu!
Khi xưa trên con đường về Em-mau,
Chúa đã đến đồng hành với môn đệ,
khi họ đang chán nản về miền quê,
Chúa gợi chuyện và lắng nghe họ kể,
chia sớt những thất vọng thật ê chề.

Lòng họ nồng ấm lên trước lời Chúa,
nhận ra Ngài qua cử chỉ trao ban,
tim họ bao rộn ràng niềm vui sướng,
đi loan báo tin mừng Chúa phục sinh.

Đó cũng là kinh nghiệm của đời con,
có những lúc chán nản và buồn sầu,
gặp nguy nan mà chẳng thấy Chúa đâu,
ai ngờ rằng Chúa ở ngay bên cạnh.

Lúc buồn thương vẫn có Chúa đồng hành,
con quay quắt với mình mà không biết,
Chúa viếng thăm vào lúc con không ngờ,
Chúa ngay bên càng làm con bỡ ngỡ.

Bao nghi ngờ trong con không còn nữa,
và lòng con bừng sáng lửa mến tin,
để từ đây cuộc sống mới khởi đầu,
con vững bước an vui và phấn đấu.

Chúa yêu thương làm lòng con tan chảy,
Chúa hiện diện làm hết thảy sáng lên,
dù cuộc sống vẫn có những bấp bênh,
nhưng lòng con trung tín mãi vững bền.

Xin giúp con trở nên người đồng hành,
luôn sát cánh với hết mọi anh em,
biết khơi sáng cho nhau niềm hy vọng,
để Chúa đến lấp đầy nỗi khát mong. Amen.