Chúa Nhật I Mùa Chay
(Mt 4,1-11)
Tôma Lê Duy Khang
Các bài đọc Lời Chúa hôm nay nói về đề tài của cơn cám dỗ, thế nhưng có điểm khác nhau đó là có cơn cám dỗ thì thành công, có cơn cám dỗ thì lại thất bại.
Cụ thể trong bài đọc 1 trích sách Sáng Thế nói về cơn cám dỗ của ông Adam và bà Eva. Kinh thánh thuật lại khi Thiên Chúa tạo dựng nên con người, thì Thiên Chúa đặt con người vào trong vườn Êđen, trong vườn Êđen có đủ thứ cây trông đẹp mắt, ăn thì ngon, với cây trường sinh ở giữa vườn và cây biết điều thiện điều ác. Và Thiên Chúa truyền lệnh cho con người rằng: "Hết mọi trái cây trong vườn, ngươi cứ ăn; nhưng trái của cây cho biết điều thiện điều ác, thì ngươi không được ăn, vì ngày nào ngươi ăn, chắc chắn ngươi sẽ phải chết."
Thế nhưng con rắn xuất hiện, con rắn là tượng trưng cho ma quỷ đến cám dỗ con người, mà cụ thể là người đàn bà, nó nói với người đàn bà: “Có thật Thiên Chúa bảo: "Các ngươi không được ăn hết mọi trái cây trong vườn không? Người đàn bà nói với con rắn: "Trái các cây trong vườn, thì chúng tôi được ăn. Còn trái trên cây ở giữa vườn, Thiên Chúa đã bảo: "Các ngươi không được ăn, không được động tới, kẻo phải chết." Rắn nói với người đàn bà: "Chẳng chết chóc gì đâu! Nhưng Thiên Chúa biết ngày nào ông bà ăn trái cây đó, mắt ông bà sẽ mở ra, và ông bà sẽ nên như những vị thần biết điều thiện điều ác." Người đàn bà thấy trái cây đó ăn thì ngon, trông thì đẹp mắt, và đáng quý vì làm cho mình được tinh khôn. Bà liền hái trái cây mà ăn, rồi đưa cho cả chồng đang ở đó với mình; ông cũng ăn. Bấy giờ mắt hai người mở ra, và họ thấy mình trần truồng: họ mới kết lá vả làm khố che thân.”
Đó là cơn cám dỗ đầu tiên của ông bà nguyên tổ và ông bà nguyên tổ đã không vượt qua được cơn cám dỗ, nên đã sa ngã phạm tội chống lại Thiên Chúa.
Bài tin mừng cũng nói về cơn cám dỗ, nhưng không phải là một cơn cám dỗ mà là tới 3 cơn cám dỗ, cám dỗ về cơm bánh, cám dỗ về quyền lực, cám dỗ về danh vọng, và chúng ta thấy cả ba cơn cám dỗ này đều hấp dẫn, và ma quỷ đưa ra những lý lẽ hết sức là thuyết phục, đánh vào tâm lý của con người. Thế nhưng, ba cơn cám dỗ này không thể nào làm cho Chúa Giêsu ngã gục, mà Chúa đã chiến thắng ba cơn cám dỗ một cách dễ dàng.
Chúng ta tìm hiểu thêm một chút nữa đó là không chỉ có 3 cơn cám dỗ của ma quỷ trong Tin Mừng mà chúng ta vừa nghe, nhưng trong sứ vụ rao giảng của Chúa Giêsu, ngài cũng gặp rất nhiều cơn cám dỗ khác nữa, chẳng hạn như cám dỗ khi Chúa Giêsu chữa bệnh cho bà mẹ vợ ông Phêrô và dân chúng thì người ta muốn níu giữ Chúa Giêsu ở lại, nhưng Chúa vẫn nhất quyết ra đi vì đường sứ vụ còn phía trước, hay cơn cám dỗ vì bị người ta chống đối, ngay cả những người thân quen của Chúa cũng nói rằng Chúa bị mất trí, khi Chúa Giêsu loan báo cuộc khổ nạn thánh Phêrô ngăn cản Chúa, hay cám dỗ trong chính nội tâm của Chúa khi bước vào cuộc khổ nạn: “Lạy Cha, nếu có thể được xin cất chén này khỏi con, nhưng đừng theo ý con, mà theo ý Cha”, nghĩa là dù là ba cơn cám dỗ hay nhiều hơn thế nữa thì Chúa Giêsu đều chiến thắng tất cả các cơn cám dỗ để thi hành thánh ý Chúa Cha trong cuộc đời của mình.
Một vấn đề đặt ra với mỗi người chúng ta, đó là tại sao ông bà nguyên tổ chỉ với một cơn cám dỗ đã sa ngã phạm tội ngay tức khắc, còn Chúa Giêsu thì có đến 3 cơn cám dỗ thậm chí là nhiều hơn thế nữa mà Chúa không ngã gục, có phải vì Chúa Giêsu lì đòn?
Thưa chúng ta biết sở dĩ Chúa Giêsu chiến thắng các cơn cám dỗ vì Chúa Giêsu vừa thực tập một cuộc chiến đấu thiêng liêng, ở đầu tin mừng ghi lại: “Sau khi Chúa Giêsu chịu phép rửa, được Thần Khí hướng dẫn vào hoang địa, để chịu cám dỗ. Người ăn chay ròng rã suốt bốn mươi đêm ngày”, đây là điểm mấu chốt để cho chúng ta biết được lý do tại sao Chúa Giêsu lại lỳ đòn để có thể chiến thắng được các cơn cám dỗ, và cũng qua đó chúng ta cũng thấy được rằng cuộc thực tập thiêng liêng của Chúa Giêsu đã đạt được kết quả.
Nhưng chúng ta biết cuộc thực tập thiêng liêng của Chúa Giêsu không phải là một lần cho tất cả, mà nhìn lại cuộc đời của Chúa Giêsu, chúng ta thấy Chúa luôn luôn rèn luyện tâm hồn của mình, luôn luôn làm mới lại tình yêu thuở ban đầu của mình dành cho Chúa Cha, qua việc Chúa Giêsu luôn dành thời gian để cầu nguyện, cầu nguyện cho đến khi trút hơi thở cuối cùng trên thập giá: “Lạy Cha, con xin phó linh hồn con trong tay Cha”.
Như vậy, để mỗi người chúng ta có thể chiến đấu chống lại cơn cám dỗ, thì mỗi người chúng ta được mời gọi một mặt là phải nỗ lực hết khả năng của mình, nhưng mặt khác quan trọng hơn đó là biết cậy dựa vào ơn của Chúa, mà cụ thể qua đời sống cầu nguyện kết hợp với Chúa, và việc cầu nguyện kết hợp với Chúa này không phải chỉ một ngày một bữa mà trong suốt cuộc đời của mỗi người chúng ta, bởi vì nói như thánh Augustino trong bài đọc kinh sách ngày thứ 7 tuần 34 thường niên thì: “khi nào thân xác của chúng ta trở thành bất tử, bất hoại thì không còn cơn cám dỗ nào khác nữa”, mà có ai trong chúng ta là bất tử không? thưa không, hay trong kinh kính mừng chúng ta đọc: “Khi này và trong giờ lâm tử” nghĩa phải siêng năng cầu nguyện cho đến khi trở thành bất tử, cho đến khi trở về với Chúa.
Xin Chúa mỗi người chúng ta biết áp dụng phương thế mà Chúa Giêsu đã sử dụng là chuyên tâm cầu nguyện với Chúa để xin Chúa ban ơn, mà chiến thắng được các cơn cám dỗ trong cuộc đời của mình. Amen.
Lm. Thái Nguyên
Cám dỗ trong đời
Mùa Chay mở ra bằng một cuộc chiến âm thầm trong hoang địa. “Bấy giờ Đức Giêsu được Thần Khí dẫn vào hoang địa, để chịu quỷ cám dỗ” (c.1). Con Thiên Chúa không né tránh thử thách, nhưng đón nhận nó trong sự vâng phục Thánh Thần. Cám dỗ vì thế không chỉ là điều đáng sợ, mà còn là nơi tự do được thử luyện. Không ai sống ngoài vòng cám dỗ. Chúng đến từ hoàn cảnh, từ áp lực xã hội, và từ chính lòng mình. Ba cơn cám dỗ của Đức Giêsu không chỉ thuộc về quá khứ, nhưng vẫn rất hiện sinh trong đời sống Kitô hữu hôm nay.
1. Cám dỗ về vật chất: khi “bánh” trở thành cứu cánh
Sau bốn mươi ngày chay tịnh, Đức Giêsu đói. Quỷ nói: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì truyền cho những hòn đá này hóa bánh đi” (c.3). Đó không chỉ là lời mời thỏa mãn cơn đói, mà nhằm kích hoạt quyền năng để phục vụ chính mình, đặt nhu cầu cá nhân lên trên sứ mạng.
Đức Giêsu đáp: “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra” (c.4). Người không phủ nhận nhu cầu vật chất, nhưng xác định trật tự ưu tiên: bánh cần thiết cho thể xác, nhưng không đủ; linh hồn còn cần Lời Chúa để sống.
Khi thành công vật chất trở thành thước đo giá trị, con người dễ tin rằng “có nhiều hơn” là “hạnh phúc hơn”. Nhưng càng tích lũy, lòng càng bất an. Khi Lời Chúa bị đẩy ra bên lề, tâm hồn khô cạn và ta dần trở thành nô lệ cho chính nhu cầu của mình.
2. Cám dỗ về quyền lực: khi cái tôi chiếm chỗ của Thiên Chúa
Quỷ đưa Đức Giêsu lên núi cao, chỉ cho Người thấy mọi vinh hoa trần thế và nói: “Tôi sẽ cho ông tất cả những thứ đó, nếu ông sấp mình bái lạy tôi” (c.9). Đức Giêsu trả lời: “Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một mình Người mà thôi” (c.10).
Đây là cám dỗ của quyền lực, danh vọng, ảnh hưởng. Không ít người khởi đầu với lý tưởng phục vụ, nhưng dần dần bị mê hoặc bởi ánh hào quang của địa vị và sự công nhận. Khi ấy, phục vụ biến thành thống trị; sứ mạng trở thành phương tiện để khẳng định mình. Danh tiếng trở thành thần tượng mới.
Cám dỗ quyền lực không chỉ ở chính trường, mà ngay trong gia đình, cộng đoàn và cả trong đời sống thiêng liêng: khi tôi muốn áp đặt ý mình, muốn hơn thua, muốn được công nhận thay vì lắng nghe. Mỗi lần như thế, tôi đang quỳ gối trước một thần tượng vô hình. Đức Giêsu dứt khoát xác định: chỉ một mình Thiên Chúa là tuyệt đối. Mọi quyền lực khác chỉ có ý nghĩa khi phục vụ tình yêu và sự thật.
3. Cám dỗ thử thách Thiên Chúa: khi đức tin bị bóp méo
Quỷ đặt Đức Giêsu trên nóc Đền Thờ và nói: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì gieo mình xuống đi” (c.6). Lần này, quỷ còn trích Kinh Thánh để biện minh. Nó dùng chính Lời Chúa để đánh lạc hướng. Đức Giêsu đáp: “Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi” (c.7). Người từ chối biến Thiên Chúa thành công cụ chứng minh mình là ai.
Khi đức tin bị bóp méo, con người muốn ép Thiên Chúa hành động theo ý mình. Thay vì sống trách nhiệm, lại đòi phép lạ. Có những người bỏ qua bổn phận để cầu mong Chúa “ra tay”; Khi đức tin không đi cùng với sự khôn ngoan và trách nhiệm, nó dễ trượt sang mê tín. Thiên Chúa không phải là công cụ để tôi đạt mục tiêu. Người là Cha, và tôi là thụ tạo được mời gọi đáp lại bằng lòng tín thác và vâng phục.
4. Mẫu số chung của mọi cám dỗ: sống cho mình
Cả ba cơn cám dỗ đều quy về một điểm: tách con người khỏi Thiên Chúa để quay về chính mình. Lo xây đắp cho mình và bảo vệ mình bằng mọi giá. Khi ấy, tương quan với Thiên Chúa và tha nhân dần bị thay thế bằng sự quy hướng ích kỷ.
Đức Giêsu chiến thắng không bằng phép lạ ngoạn mục, nhưng bằng sự trung thành với Lời Chúa. Mỗi lần đáp lại, Người đều trích dẫn Kinh Thánh. Lời Chúa trở thành nền tảng, la bàn và sức mạnh nội tâm. Chính sự gắn bó bền vững với Lời đã vô hiệu hóa những cơn cám dỗ.
5. Con đường chiến thắng: để Thần Khí dẫn dắt
Ngay khi mở đầu bài Tin Mừng, thánh Matthêu đã cho biết: Đức Giêsu không tự mình bước vào thử thách, nhưng đi trong sự hướng dẫn của Thần Khí (c.1). Chiến thắng của Người không phát xuất từ sức riêng, nhưng là sự vâng phục và tùy thuộc vào Cha.
Mùa Chay vì thế không phải là thời gian căng mình chống đỡ, nhưng là thời gian trở về với nguồn. Trở về với Lời Chúa, với cầu nguyện, với sự tỉnh thức nội tâm. Càng để Thần Khí hướng dẫn, ta càng nhận ra đâu là tiếng nói của Thiên Chúa, đâu là tiếng thì thầm của cám dỗ.
Hoang địa của mỗi người có thể là những giới hạn, thất bại hay khủng hoảng thầm kín. Nhưng nếu ở lại với Thiên Chúa, chính nơi ấy lại trở thành nơi thanh luyện. Từ hoang địa, Đức Giêsu bước ra với sứ mạng rõ ràng hơn. Và mỗi chúng ta cũng được trưởng thành hơn trong ơn gọi làm con Thiên Chúa.
Cầu nguyện
Lạy Chúa Giêsu!
Chúa chấp nhận thân phận làm người thế,
nên cũng đã chấp nhận mọi cám dỗ,
để cho thấy đường lối ơn cứu độ,
là một lòng theo thánh ý Chúa Cha.
Nếu đời con là một chuỗi
lựa chọn,
thì cũng là một chuỗi những cám dỗ,
chỉ cần thiếu thận trọng là sa sẩy,
không khôn ngoan con sẽ nhuốm bùn lầy.
Không chỉ những cám dỗ ở
bên ngoài
mà còn là những cám dỗ bên trong,
cám dỗ sống hưởng thụ cho thân xác,
cám dỗ sống dễ dãi cho tâm hồn.
Cám dỗ nào cũng khiến
con khép kín,
xa dần Chúa và quy hướng về mình,
mất dần đi tình nghĩa với anh em,
vì không còn biết lắng nghe Lời Chúa,
Thân phận người xem ra
rất chênh vênh,
bởi vì luôn đối đầu với cám dỗ,
nhưng mọi cám dỗ thảy đều có chỗ,
trong bản đồ rất thiêng liêng của Chúa,
để đào luyện tim con thuộc về Ngài.
Xin cho con bản lãnh Thầy
chí thánh,
để vượt qua những cám dỗ trong đời,
dù sai phạm và những lần vấp ngã,
vẫn đứng lên tiếp tục cuộc hành trình,
cho tới ngày gặp được Chúa hiển vinh. Amen.
Lm. Tôma Lê Uy Vũ
Kính thưa quý ÔBACE, chúng ta vừa bước vào Mùa Chay với Thánh Lễ Tro. Một chút Tro được xức trên đầu không chỉ để nhắc chúng ta về thân phận mong manh của kiếp người, - nhưng còn mở ra cho mỗi người chúng một hành trình 40 ngày - để trở về với Chúa và với mọi người.
Và trong Thánh Lễ Tro khởi đầu Mùa Chay Thánh, Chúa Giêsu đã chỉ cho chúng ta ba con đường để có thể hoán cải tâm hồn và thay đổi đới sống đó là: bố thí – cầu nguyện – ăn chay. Ba việc làm này không phải là những thực hành đạo đức rời rạc, nhưng là ba nhịp đập của một trái tim đang hoán cải.
Bố thí – là khi chúng ta bước ra khỏi cái tôi ích kỷ để xoa dịu nỗi đau của người khác. Nhưng Chúa Giêsu cũng cảnh báo: đừng biến việc bác ái thành sân khấu của danh vọng. Nếu bố thí để được nhìn thấy, thì chúng ta đã nhận đủ phần thưởng rồi. Bố thí đích thực diễn ra trong thinh lặng, nơi chỉ có Thiên Chúa thấu suốt mọi sự.
Cầu nguyện – là khi chúng ta bước vào căn phòng kín của tâm hồn. Nơi không còn tiếng ồn, không còn ánh mắt của người đời, chỉ còn ánh mắt của Thiên Chúa. Và cầu nguyện cũng không phải để chứng minh bản thân mình đạo đức; nhưng cầu nguyện là để trái tim mình được uốn nắn theo Thánh Ý của Thiên Chúa.
Ăn chay – là khi chúng ta dám nói “không” với những đòi hỏi bản năng, để can đảm “xin vâng” với điều tốt đẹp hơn. Ăn chay không chỉ là bớt đi một phần lương thực, nhưng là bớt đi một phần tự ái, một phần ham muôn, một phần nóng giận. Đây không chỉ là một sự kiên khem nhưng chính là cuộc thanh luyện tâm hồn.
Kính thưa quý ÔBACE, và hôm nay, với Chúa Nhật Thứ I Mùa Chay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta cùng tiến vào hoang địa với Ngài trong 40 ngày chay tịnh. Là nơi không còn sự ồn ào, không còn những tiện nghi vật chất, để chúng ta có thể tĩnh lặng tâm hồn đối diện với chính mình và với Thiên Chúa.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Thánh sử Matthêu cũng đã thuật lại cho chúng ta ba cơn cám dỗ đã xuất hiện khi Chúa Giêsu chay tịnh trong hoang địa:
Cám dỗ thứ nhất đánh vào cơn đói: “Hãy biến đá thành bánh.” Vì khi thân xác thiếu thốn, lòng người dễ lung lay. Nhưng Chúa Giêsu đã không để cho nhu cầu vật chất lấn át lý trí của mình. Ngài khẳng định rằng: “con người không chỉ sống nhờ cơm bánh, mà còn nhờ Lời phát xuất từ miệng Thiên Chúa” để cho thấy rằng: việc ăn chay sẽ giúp con người chiến thắng những ham muốn của bản thân.
Cám dỗ thứ hai mở ra trước mắt Chúa Giêsu đó là tất cả vinh hoa lợi lộc của trần gian. Chỉ cần một cái cúi đầu, một sự thỏa hiệp, Ngài sẽ có tất cả. Nhưng Chúa Giêsu dứt khoát trả lời: phải thờ phượng một mình Thiên Chúa mà thôi. Để cho thấy rằng: của cải thế gian không phải là chủ nhân của cuộc đời con người.
Cám dỗ thứ ba tinh vi hơn khi ma quỷ đưa Chúa Giêsu lên nóc Đền Thờ và bảo Ngài: “Hãy gieo mình xuống đi, vì có lời chép rằng thiên thần của Chúa sẽ tay đỡ tay nâng để bạn khỏi vấp chân vào đá.” Đây là cơn cám dỗ của quyền lực, của việc buộc Thiên Chúa phải phục vụ kế hoạch của mình. Và đây cũng là một thái độ đức tin thích phô trương, thích chứng minh, thích được công nhận. Nhưng Chúa Giêsu chọn con đường vâng phục khiêm hạ: không thử thách Thiên Chúa, nhưng tín thác nơi Người. Để dạy cho chúng ta thấy rằng: con người phải vâng phục Thiên Chúa, chứ không phải muốn Thiên Chúa phải làm theo ý riêng của mình.
Kính thưa quý ÔBACE, Ba cơn cám dỗ trong hoang địa của Chúa Giêsu cũng chính là những cơn cám dỗ trong mỗi ngày sống của chúng ta. Hoang địa không ở đâu xa nhưng ở ngay trong chính tâm hồn của mỗi người chúng ta, nơi vẫn diễn luôn ra cuộc giằng co khốc liệt giữa ánh sáng và bóng tối.
Hai ngàn năm trước, Chúa Giêsu chiến thắng những cơn cám dỗ không phải bằng quyền năng hay sức mạnh, nhưng bằng sự khiêm nhường và luôn trung thành với Thánh Ý Thiên Chúa. Ngài không chọn con đường dễ dàng, nhưng chọn con đường vâng phục. Và ngày hôm nay, Chúa Giêsu vẫn đang mời gọi mỗi người chúng ta cũng hãy bước đi trên con đường của Ngài, để chiến thắng những cơn cám dỗ trong đời sống hằng ngày của mình.
Và vì thế, Mùa Chay không phải là Mùa của những hình thức bên ngoài, nhưng là Mùa của những quyết định nội tâm trong tâm hồn của mỗi người chúng ta: Quyết định đặt Thiên Chúa lên trên của cải. Quyết định đặt Lời Chúa lên trên những tham vọng. Quyết định đặt ý Chúa lên trên ý riêng của bản thân.
Nếu chúng ta có thể thực hành việc bố thí với lòng khiêm tốn, cầu nguyện với tâm hồn đơn sơ, và ăn chay với tinh thần hy sinh, thì Mùa Chay Thánh năm nay sẽ là một hành trình 40 ngày của niềm vui. Khi từng ngày chúng ta được tiến đến gần với Thiên Chúa để thuộc trọn về Chúa hơn và có được niềm vui Phục Sinh trọn vẹn trong tình yêu thương với mọi người.
Nguyện xin Chúa ban Ơn và chúc lành thật nhiều cho tất cả chúng ta trong Thánh Lễ hôm nay và trong suốt hành trình của Mùa Chay Thánh này. Amen.
