CHA ƠI, CON NAY TRỞ VỀ
Hôm nay, tôi đi xem lễ ngày Chủ
nhật, sau 4 tuần liên tiếp không đến nhà thờ, con người tôi bây giờ chồng chất
tội lỗi, hôm nay, khi đến được nhà thờ thì Cha cũng đang đọc bài Phúc Âm rồi.
Tôi nép mình vào một gốc cây to bên
hông nhà thờ, ở đó, tôi có thể ngồi, có thể dựa mình vào mỗi khi đứng lâu, có
thể làm bất cứ việc gì mà không bị ai để ý, đại loại như nhắn tin điện thọai,
hay lo ra một điều gì đó ngòai đường...tất cả đều phục vụ cho cái thân xác yếu
hèn của tôi.
Cũng không biết từ khi nào, một con
chiên ngoan đạo lại trở thành một con người tội lỗi như tôi lúc này. Tôi không
còn nhận ra đây là mình nữa.
Trước kia, tôi là một ca viên trong
ca đòan. Tôi siêng năng tham dự từng Thánh lễ misa mỗi ngày, hàng tuần, tôi
mong mỏi đến những ngày tập hát,... để tôi có thể cất cao lời ca, đàn lên
những bài nhạc Thánh, những điệu nhạc êm đềm, thiêng liêng, du dương, làm
cho tâm hồn tôi thấy thanh thản nhẹ nhàng, thiêng liêng, khác hẳn với những
dòng nhạc đời lúc dồn dập ồn ào với rock, rap, lúc buồn nặng trĩu với nhạc thất
tình, chia tay.
Ngày trước, tôi có thể ngồi hàng giờ
nơi nhà thờ, một mình, thinh lặng và cầu nguyện, tôi có thể tham dự liên tiếp
lễ 3, lễ 4...Tôi sốt sắng trong từng lời kinh, bài giảng. Và khi ấy, tôi thấy
mình gần Chúa biết bao.
Ngày hôm nay. Khi đối mặt với cuộc
sống mới, công việc, xã hội, môi trường,... thời gian mau chóng đã làm cho tôi
trở thành một con người khác, không tốt hơn, nhưng ngày càng xa Chúa hơn.
Vì công việc, vì tiền tài, vì bận
rộn,...cũng chỉ là lý do để tôi không đi nhà thờ, kể cả ngày chủ nhật. Ngày
trước, dù bận bất cứ việc gì, dù có ai quan trọng đến đâu, cũng không làm tôi
bỏ lễ ngày chủ nhật được. Ngày hôm nay, tôi có thể ngồi hàng giờ trong quán
café, có thể hàng huyên cả ngày với bạn bè, mà đến với Chúa thì lại tiếc từng
giây.
Tôi sợ bỏ 1 giờ làm việc sẽ mất số
tiền tôi kiếm được trong vòng 1 tiếng đó, tôi sợ bỏ ngang chừng câu chuyện đứa
bạn đang kể, ngày hôm sau sẽ chẳng được nghe, tôi sợ, tôi sợ, và tôi sợ những
thứ của thế gian, trong khi đối với Thiên Chúa, 45 phút cho Thánh lễ tôi lại
dửng dưng như không. Một cơn gió nào đó thổi ngang bảo tôi " bỏ lễ không
sao, xưng tội sẽ hết", và con người yếu đuối của tôi lại nghe theo, nghe
theo mà bỏ mặt cả tình yêu của Thiên Chúa vẫn đang ngóng chờ tôi trở lại.
Với cuộc chiến tranh trong suy nghĩ,
tâm trí của tôi lại chẳng thể để vào bài giảng mà Cha đang giảng trước tòa. Tôi
chỉ chợt giật mình khi cả nhà thờ đứng dậy tuyên xưng đức tin. Giỏ tiền được
chuyền đi, rồi có một cô chìa cái giỏ ngay trước mặt tôi, tôi bỏ vào đó
một ít tiền mà nghe trong lòng có tiếng nói quen quen:" Ta cần lòng nhân
chứ đâu cần lễ tế".
Ngày hôm nay, tôi đi xem Lễ, Nghe ca
đòan hát vang bài hát "Nay con trở về", miệng tôi lẩm nhẩm hát theo,
bài hát mà khi xưa, đứng trên hàng ghế ca đòan, tôi vẫn thường hay hát để kêu
gọi mọi người quay về với Chúa. Ngày hôm nay, tôi lại là người được người khác
kêu gọi.
Tôi của trước kia, và tôi của bây
giờ, đáng sợ thật, yếu đuối của con người. Vẫn không trễ, vẫn còn kịp để tôi có
thể trở về với Chúa, người Cha nhân từ. Tâm tình mùa chay, tôi vẫn còn dư âm
của những ngày tháng cũ:
" Cha ơi, nay con đã về, lòng
thầm quyết hối tội con..."
Quay về thôi, lạy Cha, con là kẻ có
tội.
Thương Thương