TRANG CHỦ | GIỚI THIỆU | THƯ VIỆN HÌNH ẢNH | VIDEO | LIÊN HỆ | GỞI BÀI    Thứ hai, ngày 28 tháng 7 năm 2014
 Phụng vụ > Suy niệm - Bài giảng

(27/09/2012 11:01 AM)

GỢI Ý SUY NIỆM LỜI CHÚA

CHÚA NHẬT 26 THƯỜNG NIÊN năm B

Lời Chúa: Mc 9,38-43.45.47-48

 

  CN 26 TN nam B.gif

Trong chương 9 của Tin Mừng theo thánh Maccô, thánh sử đã tập trung những lời giảng dạy của Chúa Giêsu thành một tuyển tập về cuộc sống Kitô hữu. Trong đoạn chúng ta đọc hôm nay là một vài điều Chúa Giêsu dạy về mối liên hệ giữa anh em trong một cộng đoàn.

Bài học trước tiên chúng ta cần lưu ý là hãy chấp nhận người khác nếu họ không làm gì nghịch lại chúng ta, nghĩa là hãy bao dung, đừng quá khắc khe và khép kín.

Thời thánh Maccô, là thời Giáo Hội mới hình thành, rất nhiều vấn đề được đặt ra. Bên ngoài là những cơn bách hại đang lan tràn khắp Đế Quốc Rôma. Bên trong, giữa người Do Thái và các tín hữu vẫn có những vấn đề căng thẳng. Giáo Hội tiên khởi có nguy cơ co cụm lại để đối phó với những vấn đề đang nóng bỏng.

Hiện nay, trong thời chúng ta, Giáo Hội cũng co cụm lại để đối phó với những cuộc tấn công ồ ạt của xã hội bị tục hóa, với làn sóng vô thần.

Chúng ta e sợ. Chúng ta đang sống trong một Giáo Hội đang lo sợ cho tương lai của mình. Chúng ta trở nên bất bao dung với mọi người   “không thuộc về chúng ta”. Chúng ta không dám đón nhận những cái mới của xã hội hiện nay, xem như một đe dọa cho đức tin, và loại trừ những cái tốt của thời đại. Thánh Phaolô đã căn dặn giáo dân của Ngài: “Hãy nghiệm xét mọi sự, cái gì tốt hãy giữ lấy”.

Ông Nguyễn Ngọc Lan đã viết quyển sách: “Đường hay pháo đài”, mời gọi chúng ta, người Công giáo, đừng dựng lên những pháo đài, nhưng hãy cởi mở đón nhận những giá trị của người khác.

Chúa Giêsu đã mời gọi chúng ta cởi mở hơn, đón nhận tha nhân: “Họ không theo chúng ta”, nhưng nếu việc họ làm là tốt thì tại sao chúng ta lại loại trừ, “không thuộc phe ta”?

Nhiều người Công giáo tỏ ra độc quyền chiếm hữu Thiên Chúa, bảo vệ Thiên Chúa một cách cuồng tín, loại trừ tất cả những gì của các anh em không là Kitô giáo. Giờ này vẫn còn những người Công giáo không dám thắp hương trên bàn thờ, chưa dám lạy quan tài của chính cha mẹ mình.

Công đồng Vatican II đã đón nhận thế giới, đối thoại với con người hôm nay, kể cả những người vô thần, tìm tất cả mọi phương thức để đem lại tình yêu Chúa cho một thế giới đang chết khát tình yêu. Chấp nhận tha nhân, cộng tác với mọi người để làm tốt mọi sự, cho mọi người: “Ai không chống chúng ta là ủng hộ chúng ta”.

Bài học thứ hai.

Chấp nhận tha nhân với tâm hồn bao dung, Chúa Giêsu còn dạy chúng ta phải giúp đỡ mọi người, “vì lẽ họ thuộc về Chúa Kitô”.

Những ai thuộc về Đấng Kitô?

Đâu chỉ là những tín hữu, mà mọi người, không trừ ai. Thiên Chúa không loại trừ một người nào. Chúng ta dễ loại trừ người khác, vì họ không là “phe ta”. Chúa Giêsu xem mọi người là anh em. Ngài đã mang lấy thân phận con người, liên đới với mọi người. Ngài đến cứu vớt mọi người nhất là người tội lỗi. Ngài không bảo chúng ta chỉ giúp đỡ những người trong nhóm chúng ta mà thôi, và bỏ mặc người khác. Ngài đón tiếp mọi người, nhất là những người cô thế cô thân, không ai che chở. Và Chúa cho thấy, việc bác ái dù nhỏ mọn như một ly nước lã cũng không bị bỏ quên.

Bài học thứ ba.

Ai làm cớ cho một người bé mọn đang tin đây sa ngã…”

Có thể nói, đây là những lời đanh thép nhất của Chúa Giêsu. Như thế, chúng ta thấy được tầm nghiêm trọng của gương mù gương xấu, làm cho các linh hồn yếu đuối phải sa ngã. Giết hại một linh hồn cũng là một tội ác: “Thà cột cối đá lớn và ném xuống biển” phải hiểu như án tử hình.

Điều này cho thấy Chúa Giêsu quý chuộng một linh hồn như thế nào.
Chúng ta không thể lượng giá một linh hồn. Ngài quý chuộng các linh  hồn đến nỗi phải hy sinh đến tột cùng để cứu vớt. Như một đấng thánh đã nói: “Dù chỉ có một linh hồn trên thế giới mà thôi, Chúa Giêsu cũng nhập thể để cứu lấy.”

Chúng ta đang sống trong một thế giới tràn ngập gương mù gương xấu. Con người hôm nay, trong nếp sống duy vật của họ không còn biết giá trị cao quý của con người, không biết cùng đích của cuộc sống, muốn làm gì tùy ý, miễn là có lợi. Trên mọi lãnh vực, tội ác phơi bày bộ mặt ghê tởm của nó, khuyến khích con người sống theo thú tính, chà đạp mọi giá trị, biến con người thành một dã thú.

Biết bao nhiêu linh hồn trong trắng đã hư mất vì gương mù! Trẻ em hôm nay đã học giết người: những trường hợp xảy ra ở nước Mỹ, trẻ em đem súng vào trường giết hại bạn bè như một trò chơi. Sự gian dối được xem như khôn khéo. Những lối sống lăng loàng được phơi bày trên mọi nẻo đường, trên những phương tiện truyền thông…

Chúng ta làm gì trước làn sóng gương mù tai hại đó? Chúng ta có cố gắng hết sức mình để ít ra, trong xứ đạo, trong gia đình, bớt gương mù không? Chúng ta làm gì để bảo vệ con cái chúng ta khỏi những thói xấu thế gian?

Chúng ta không chỉ tìm hạnh phúc trần gian. Hạnh phúc chúng ta ở nơi Thiên Chúa. Chúng ta phải tìm mọi cách có thể để cứu vớt anh em chúng ta khỏi cái chết là “bị ném vào hỏa ngục”.

Linh hồn của chúng ta và anh em chúng ta đáng giá đến nỗi Chúa Giêsu đòi hỏi chúng ta phải hy sinh tất cả mọi sự để gìn giữ. Nếu cần phải “chặt tay móc mắt”. Các phần thân thể của chúng ta quý giá như thế nào thế mà Ngài đòi hỏi phải hy sinh cả những phần thân thể ấy vì hạnh phúc đời đời.

Đây là một cách nói có tính cách đanh thép để nhấn mạnh đến giá trị của linh hồn. Chúng ta có thể nhìn thấy tính cách quyết liệt của Chúa Giêsu. Ngài là Đấng rất mực nhân từ, Ngài không dã man đến nỗi đòi hỏi chúng ta chặt tay móc mắt, nhưng Ngài không khoang nhượng khi phải bảo vệ giá trị cao cả của con người.

Ngài cũng cho thấy giá trị của Nước Chúa, là hạnh phúc tối hậu của chúng ta. Với bất cứ giá nào, phải đạt đến hạnh phúc thiên đàng mà Ngài đã chuộc lại cho chúng ta bằng chính bản thân Ngài.

Hãy sống tính cách triệt để của Chúa Giêsu, chúng ta mới thấy cuộc đời đầy vẻ đẹp. Phải dám từ bỏ tất cả, phải dám “chặt tay chặt chân, móc mắt” để chiếm hữu hạnh phúc Nước Trời: “Dù lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn thì được ích gì?”

Thà chột mắt, cụt tay mà vào Nước Trời còn hơn là đủ mọi chi thể mà bị ném vào hỏa ngục!

Các thánh tử đạo, từ xưa đến nay đã sống tính cách triệt để đó của Tin Mừng, hy sinh không chỉ một phần thân thể mà cả mạng sống cho Nước Trời.

Chúng ta thì sao?

Hãy nhìn vào Chúa chúng ta. Ngài sẽ có mặt nơi bàn thờ này. Ngài thực hiện trước mắt chúng ta những gì Ngài dạy chúng ta. Ngài đón nhận và cứu vớt mọi người. Ngài hy sinh tất cả cuộc đời và mạng sống cho chúng ta. Gương lành đó, chúng ta có nhận thấy không?

Ăn lấy Ngài đi! Chúng ta sẽ được củng cố để hy sinh, để “cho không” cuộc đời chúng ta, vì Giáo Hội, vì anh em. Vứt bỏ những gì cần vứt bỏ để đi vào cuộc sống như Chúa Giêsu, Chúa chúng ta.

Linh mục Trầm Phúc

 Trở về
Các bài viết khác: