VAI TRÒ VÀ SỨ MỆNH CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ
TRONG XÃ HỘI VÀ GIÁO HỘI
(Bài chia sẻ tại Trung Tâm Mục Vụ - Tổng Gp. Tp. Hồ Chí Minh
(06-03-2010) nhân kỷ niệm Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 100th)
Giống như ở
nhiều quốc gia khác, tại Việt Nam, ngày Quốc tế Phụ nữ được tổ chức cách trang
trọng: một ngày tràn ngập sắc hoa và những lời chúc tốt đẹp dành cho các chị em
phụ nữ. Hầu hết người ta đã không còn nhớ chính xác về ý nghĩa lịch sử của ngày
này. Nam giới coi đây là cơ hội để thể hiện lòng quan tâm, sự ga-lăng của mình
cho những người nữ mà họ yêu quý. Với sự tôn trọng, biết ơn và kết nối tình cảm
từ trái tim của hai giới tính, ngày 8/3 đã bị xóa nhòa ranh giới về ý nghĩa
thực của nó.
Với vòng xoay
365 ngày trong năm, người phụ nữ có riêng một ngày để được cả xã hội quan tâm,
ngợi ca và cả bày tỏ lòng kính trọng. Một ngày "bù đắp" cho những vất
vả của những người mẹ tảo tần sớm hôm, những người vợ đảm đang cả đời vun vén
dựng xây tổ ấm gia đình, những người chị nặng gánh chăm lo cho đàn em. Không
cần phải nói nhiều, bạn cũng có thể hình dung được vai trò và trách nhiệm to
lớn của người phụ nữ mọi thời, đặc biệt là thời hiện đại: Phụ nữ là người nội
trợ chính trong gia đình, là người lao động kiếm tiền ngang bằng với nam giới,
là nhân tố quan trọng góp phần vào sự phát triển của xã hội; là người gánh vác
trách nhiệm sinh nở, cùng dày công nuôi dạy con cái trưởng thành…
Thành đạt hơn,
đảm đang hơn, tự tin hơn và xinh đẹp hơn - đó là những hình ảnh tuyệt vời về
những người phụ nữ Việt Nam của thế kỷ 21. Quả vậy, người phụ nữ đang dần khẳng
định rằng mình là phái đẹp chứ không còn là... phái yếu như trước nữa!
Nhân dịp kỷ
niệm 100 năm Hội Nghị Quốc Tế lần II (08-03-1910) chọn ngày 08/03 làm ngày Quốc
Tế phụ nữ, để nhớ ơn những người phụ nữ đã đấu tranh cho nhân quyền, bình đẳng
giới và nhân phẩm người nữ trên toàn thế giới, CTCD mời cả gia đình hãy dừng
lại một chút để cùng nhau ôn lại lịch sử ngày 08/03.
Lịch
sử ngày 8/3
Ngày 8/3 là cả
một câu chuyện lịch sử dài về cuộc đấu tranh vì quyền bình đẳng và hạnh phúc
cho người nữ của nhiều nhóm phụ nữ trên toàn thế giới. Chính phụ nữ là những
người đã khai sinh nên ngày 8/3 lịch sử. Một thế kỷ trôi qua, để mỗi năm có một
ngày ưu ái dành cho người nữ, thì đã có không ít máu và nước mắt đổ xuống trong
quá khứ.
• Ngày
08-03-1857, tại Thành phố New York, công nhân ngành dệt chống lại những điều
kiện làm việc khó khăn và tồi tàn của họ: 12 giờ làm việc mỗi ngày. Hai năm
sau, năm 1859, cũng vào tháng 3, công đoàn đầu tiên do các nữ công nhân người
Mỹ trong hãng dệt thành lập đã giành được một số quyền lợi trong việc cải thiện
đời sống cho công nhân
• 51 năm sau,
ngày 08-03-1908, 15.000 phụ nữ diễn hành trên các đường phố New York để đòi
được giảm giờ làm việc, tăng lương và hủy bỏ tình trạng lao động trẻ em, với
khẩu hiệu "Bánh mì và Hoa hồng" (Bread and Roses). Bánh mì tượng
trưng cho bảo đảm kinh tế gia đình, hoa hồng tượng trưng cho đời sống tốt đẹp
hơn. Một năm sau đó, ngày 28 tháng 2 năm 1909, Đảng Xã hội Mỹ công nhận và
tuyên bố là Ngày Quốc tế Phụ nữ.
• Trong Hội
nghị phụ nữ Quốc tế lần thứ II (khối Xã hội chủ nghĩa) được tổ chức ngày
08-03-1910, 100 nữ đại biểu thuộc 17 nước đã lên tiếng đòi quyền bầu cử cho phụ
nữ. Chủ tịch là Clara Zetkin, một phụ nữ Đức, đã đề nghị chọn một ngày để toàn
thế giới tri ân những người nữ đã đấu tranh cho nhân quyền và nhân phẩm của nữ
giới trên toàn cầu. Hội nghị đã chọn ngày 8 tháng 3 làm Ngày Quốc tế Phụ nữ.
• Ngày
25-03-1911, 145 nữ công nhân của hãng Triangle Shirtwaist Company tại Thành phố
New York, phần lớn là người di dân Ái Nhĩ Lan và người Do Thái đã chết thảm trong
một vụ cháy xưởng dệt. Họ không thể thoát thân được vì cửa xưởng đã bị khóa
chặt, để công nhân không được ra ngoài trước khi hết giờ làm việc. Có khoảng
80.000 người diễn hành trên các đường phố đễ đưa tang 145 nạn nhân chết cháy.
Sự kiện đau lòng này đã thúc đẩy cho việc sửa đổi luật lệ lao động thời bấy
giờ.
• Năm 1912,
14.000 công nhân hãng dệt đình công và la lớn "Better to starve fighting
than starve working" (Chết đói vì chiến đấu hơn là chết đói vì làm việc).
Các nữ công nhân đã đồng lòng đình công 3 tháng.
• Năm 1912, sự
can đảm đình công để đòi tôn trọng nhân phẩm và quyền sống tốt hơn của 14.000
nữ công nhân tại Lawrence, Massachusetts đã gây cảm hứng cho bài thơ Bread and
Roses của nhà thơ người Mỹ, James Oppenheim (1882-1932). Bài hát này thường
được cất lên trong ngày Quốc tế Phụ nữ cùng với bài Happy Women’ Day
-Women Workers
(Strike 1912 Bread & Roses)
http://www.youtube.com/watch?v=19bzfhs_flU&feature=related
-International
Womens day March 8 http://www.youtube.com/watch?v=NivskAgQVpQ
-Happy Womens
Day 8 3 http://www.youtube.com/watch?v=674p7gT6Adw&feature=related
• Ngày 8 tháng
3 năm 1914: Phụ nữ Đức đòi quyền bầu cử, nhưng cuộc đấu tranh của họ phải kéo
dài hơn 4 năm. Vào ngày 12 tháng 10 năm 1918, quyền lợi công dân chính đáng và
bình đẳng của họ mới được chính phủ chấp thuận..
• Ngày 23
tháng 2 năm 1917 theo lịch Nga, nhằm ngày 8 tháng 3 dương lịch, các nữ công
nhân người Nga đã xuống đường biểu tình, đình công đòi bánh mì và đòi phóng
thích chồng con của họ - những người trở về từ chiến trận. Cuộc đình công này
đã khiến Sa hoàng Nicolas II phải thoái vị và góp phần rất lớn vào cuộc Cách
mạng tháng Mười ở Nga.
• Ngày 21
tháng 4 năm 1944, Quốc hội Pháp chấp nhận quyền bầu cử cho phụ nữ. Lần đầu tiên
trong lịch sử, ngày 20 tháng 4 năm 1945, cách một thế kỷ so với thời điểm nam
giới được quyền bầu cử (08-03-1848), phụ nữ Pháp được thực hiện quyền công dân,
bỏ phiếu bầu hội đồng thành phố.
• Từ năm 1950
tại Việt Nam, mỗi năm vào ngày mùng 6 tháng 2 âm lịch đều có tổ chức ngày lễ Hai
Bà Trưng tại Sài Gòn, và sau đó đã dùng ngày lễ này làm ngày Phụ nữ. Hàng năm,
một nữ sinh trường Trưng Vương và một nữ sinh trường Gia Long được chọn để đóng
vai Hai Bà Trưng ngồi trên bành voi trong dịp cử hành lễ.
• Năm 1971,
Thụy Sĩ chấp nhận quyền bầu cử cho phụ nữ.
• Ngày 8 tháng
3 năm 1975, Liên Hiệp Quốc bắt đầu chú ý và tổ chức ngày Quốc tế Phụ nữ.
• Năm 1977,
nghĩa là hai năm sau, Liên Hiệp Quốc quyết định mời các nước dành một ngày để
nói lên quyền lợi của người phụ nữ và hòa bình thế giới. Và ngày 8 tháng 3 được
chọn để trở thành ngày lễ chung cho người nữ ở nhiều quốc gia trên toàn thế
giới.
Trong bài “Vai
trò và sứ mệnh của phụ nữ trong xã hội và giáo hội” hôm nay, tôi xin chia sẻ và
trích dẫn nhiều từ kho tàng ca dao dân ca Việt Nam. Người phụ nữ VN đã đi vào
huyền thoại và trở thành bất hủ trong văn học. Ca dao với muôn màu muôn sắc đã
vẽ lên bức tranh trung thực, phản ánh đúng bản chất của xã hội, ghi nhận những
tâm tư tình cảm trong sáng, giản dị, phản chiếu gương hy sinh, sự cần lao, ý
chí đấu tranh quyết liệt của dân tộc và những khổ đau của thân phận người phụ
nữ trong nhiều thời đại …..
Nhiều người,
nhất là giới phụ nữ trí thức, khi nhắc đến ngày 8/3 liền gợi lên trong tâm trí
họ những bất công, bất bình đẳng về mặt thể chất tinh thần và tình cảm, mà PN
đã và đang phải gánh chịu từ trong gia đình đến ngoài xã hội và cả trong giáo
hội. Còn tôi, tôi chỉ muốn gợi lên những nét đẹp, gia tăng những tích cực trong
cuộc đời, hy vọng sẽ giảm được tiêu cực và hết lòng mong mỏi cuộc sống của chị
em phụ nữ mỗi ngày luôn được yêu thương, trân trọng và hạnh phúc hơn.
Đã từ lâu,
người phụ nữ trở thành nguồn cảm hứng phong phú, bất tận cho văn học và nghệ
thuật. Người phụ nữ không chỉ đại diện cho cái đẹp, không chỉ là nhân tố cho
hạnh phúc của trái tim, của bếp lửa gia đình, của những tình cảm tô đậm cho
cuộc đời thêm ý nghĩa mà còn là đối tượng tập trung nhiều vấn đề trong nhiều
thời đại xã hội khác nhau. Có người cho rắng: “Không có người phụ nữ thì không
có văn học và nghệ thuật, và nếu không có bóng dáng người phụ nữ trong tác
phẩm, thì tác phẩm ấy vô cùng buồn tẻ và đơn điệu”
I. VAI TRÒ VÀ
SỨ MỆNH CỦA PHỤ NỮ TRONG GIA ĐÌNH
1.
Tấm lòng hiếu thảo của người phụ nữ
Từ ngàn xưa,
thảo kính cha mẹ luôn được xem là một trong những phẩm chất tốt đẹp của con
người, là một yếu tố phải tuân giữ trong đạo làm người. Người Việt nam chúng ta
có nhiều nghi lễ để bày tỏ lòng biết ơn thảo kính đối với Cha mẹ, kính nhớ cội
nguồn tổ tiên. Đặc biệt người phụ nữ VN luôn chịu thương, chịu khó, mang nặng
tình cảm, gắn bó với gia đình thể hiện qua tâm tư và những hành động cụ thể:
a.
Biết rõ công ơn của cha mẹ
Người phụ nữ
mang trong lòng một trái tim rất nhạy cảm, nên họ thường ý thức rõ công ơn sinh
thành của mẹ cha.
“Nuôi con mới
biết sự tình, cảm thương cha mẹ nuôi mình khi xưa”. Từ khi đứa con thụ thai
trong lòng cho tới khi sinh con, người mẹ đã trải qua biết bao cực nhọc, lo âu
cho từng miếng ăn giấc ngủ của đứa con. Con gái thường gần gũi với mẹ nên hiểu
rõ và khắc ghi trong tâm những nỗi khổ cực ấy:
“Cha
mẹ trọng quá ngọc vàng
Đền
bồi sao xiết muôn vàn công ơn”
“Bao
giờ cá chép hóa rồng
Đền
ơn Cha mẹ ẵm bồng khi xưa”
Hay:
“Ơn Cha
nặng lắm cha ơi
Nghĩa
mẹ bằng trời chín tháng cưu mang
”
Với ý thức nhớ
ơn sinh thành và dưỡng dục của Cha mẹ, người phụ nữ sẵn sàng hy sinh, gánh vác
công việc để phụng dưỡng, báo hiếu song thân.
b.
Làm lụng tảo tần để nuôi cha mẹ
Con người cần
lao động để tồn tại và tiến hoá. Đối với người phụ nữ, sự gánh vác tảo tần, lo
toan chén cơm manh áo không chỉ có giá trị về lao động mà còn mang một ý nghĩa
cao đẹp về tấm lòng thảo hiếu đối với mẹ cha:
“Khó
nghèo đòn gánh liền vai
Bán
buôn nuôi mẹ, giàu ai mặc giàu”
“Đói
lòng ăn trái ổi non
Nhịn
cơm nuôi mẹ cho tròn nghĩa xưa”
c.
Hy sinh chữ tình để làm tròn chữ hiếu
Bất kỳ người
phụ nữ nào dù đẹp hay xấu, Tạo Hóa cũng đặt để trong lòng họ niềm khát khao về
một mái ấm gia đình cho riêng mình và lòng khao khát yêu và được yêu. Thế
nhưng, người con gái giàu lòng thảo hiếu lại sẵn sàng kềm chế hay từ bỏ những
khát vọng chính đáng ấy, để báo ơn Cha mẹ bằng những hành động rất cụ thể đời
thường:
“Mâm
cơm em dọn, bát đầy em bưng”
“Em
nguyện ở vậy không chồng
Lo
nuôi cha mẹ hết lòng đạo con”
Họ nghĩ đến
báo hiếu Đấng Sinh Thành trước khi nghĩ đến tình cảm và hạnh phúc riêng tư, vì
thế người con gái đã nhắn nhủ với người yêu:
“Khoan
khoan đợi với em cùng
Công
ơn phụ mẫu em chưa có đến”
Cũng chính vì
thế mà nhạc sĩ Trần Tiến đã sáng tác bài hát rất cảm động mang tên “Chị Tôi”.
Xin mời mọi người cùng thưởng thức qua giọng hát của Ca sĩ Thanh Sử.
Trần
Thu Hà – Chị Tôi 2
(http://www.youtube.com/watch?v=mJAiLj6AJ5w)
Và khi đã lấy
chồng, lòng người phụ nữ luôn đau đáu nhớ về cha mẹ, lo lắng không biết “gối
loan ai đỡ, kỷ trà ai dâng”. Họ xót xa vì không được gần kề, chăm sóc cho cha
già mẹ yếu để rồi “trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”. Khi có ai về quê nhà,
họ vội gởi vài quả chuối, buồng cau gối ghém ân tình và lòng nhớ thương trong
đó:
“Ai
về tôi gởi buồng cau
Buồng
trước kính mẹ, buồng sau kính thầy”
“Ai
về tôi gởi đôi giày
Phòng
khi mưa nắng cho thầy mẹ đi”
Là người con
trong gia đình, người phụ nữ cầu mong cho cha mẹ sống đời với mình để khuyên
răn dạy dỗ, để làm chỗ dựa tinh thần và để mình có cơ hội phụng dưỡng mẹ cha:
“Mỗi
đêm thắp một nén hương
Cầu
cho cha mẹ sống đời với con
Người
còn thì của cũng còn
Để
người ban bảo vuông tròn nhân duyên”
2.
Tấm lòng của người phụ nữ đối với chồng con
Người phụ nữ
VN vốn được xem là người thủy chung son sắt, hết lòng vì chồng vì con và lấy
hạnh phúc của gia đình làm hạnh phúc của riêng mình. Ca dao dân ca đã ghi lại
những hình ảnh của ngưới phụ nữ đầy yêu thương đối với chồng, đầy tình mẫu tử
đối với con cái. Tất cả được thể hiện qua:
a.
Tấm lòng thủy chung son sắt của người phụ nữ
Một trong
những phẩm chất tốt đẹp mang tính truyền thống của người phụ nữ VN là một lòng
thủy chung, gắn bó và yêu thương chồng:
“Yêu
anh cốt rũ xương mòn,
Yêu
Anh đến thác vẫn còn yêu anh”
Keo sơn khắng
khit trong tình nghĩa vợ chồng, nên người phụ nữ không dễ thay lòng đổi dạ:“dù
cho nghiêng núi cạn sông chẳng rời” và “sang không phụ nghĩa, nghèo không phụ
tình”. Họ đặt tất cả tâm tư nguyện vọng, tình thương và chính mạng sống mình
cho việc vun đắp hạnh phúc gia đình, chỉ biết có chồng con:
“Chồng
ta áo rách ta thương
Chồng
người áo gấm, xông hương mặc người”
“Chồng
người võng ngựa người yêu
Chồng
em khố bện, em chiều em thương”
b.
Tảo tần hy sinh chấp nhận mọi gian khổ vì yêu thương chồng
“Qua đồng ghé
nón thăm đồng
Đồng bao nhiêu
lúa thương chồng bấy nhiêu”
Bởi vì:
“Lòng
em một mực thương chàng
Dù
đá có nát dù vàng có phai”
“Thương
chồng nấu cháo le le
Nấu
canh bông lý, nấu chè hạt sen
”
Chỉ có tấm
lòng yêu thương chân thực vô bờ bến, tấm lòng quảng đại vị tha mới khiến cho
người phụ nữ vượt qua mọi gian khổ, chia sẻ gánh nặng với chồng:
“Đói
no em chịu với chàng
Xuống
sông, ra biển, lên ngàn cũng theo”
Với những chăm
sóc rất tinh tế và kín đáo, người phụ nữ sẵn sàng hy sinh miễn sao chồng được
hạnh phúc và khỏe mạnh:
“Miếng
nạc thời để phần chồng
Miếng
xương mẹ gặm, miếng lòng con ăn”
c.
Người phụ nữ đóng góp cho sự thành đạt của chồng
Lịch sử cho
thấy người PN VN không chỉ gánh vác núi công việc không tên trong gia đình, mà
còn chăm lo công việc đồng áng, làng xã… mong sao cho chồng được thành đạt:
“Theo
chàng em quyết từ đây
Nâng
khăn sửa túi, ra tay giúp mình
Sớm
hôm trong chốn gia đình
Tề
gia nội trợ xin mình mặc em
Việc
ngoài chàng gắng cho nên
Học
hành đèn sách đua chen với đời
Vụng
hèn phận thiếp cũng thời thơm lây”
Người chồng
thành đạt, trở về về vinh quy bái tổ, một bước hai bước lên kiệu, thăng quan
tiến chức, hữu dụng cho đời…Tất cả đều nhờ một phần đóng góp to lớn của người
phụ nữ đứng phía sau họ. Hay nói cách khác, không có phụ nữ, thì người đàn ông
khó có thể thành đạt một cách mỹ mãn trên đường đời.
Đối với người
xa xứ, hình ảnh người mẹ, người vợ gắn liền với hình ảnh của quê hương đất
nước. Sự gắn kết đó cũng tạo nơi tâm trí họ tình cảm dân tộc và những hình ảnh
tích cực về một nơi chốn không thể phôi pha:
-“Anh
đi anh nhớ quê nhà
Nhớ
canh rau muống, nhớ cà dầm tương
Nhớ
ai giãi nắng dầm sương
Nhớ
tát nước bên đường hôm nao”
d.
Giáo dục con cái
Trách nhiệm
thiêng liêng của các bà mẹ Việt Nam nuôi dạy con cái từ tuổi bé thơ đến lúc
trưởng thành, đã được xã hội ta đánh giá cao từ ngàn xưa đến nay: “cha sinh
không bằng mẹ dưỡng”. Mẹ mang con trong dạ 9 tháng 10 ngày, nuôi con bằng dòng
sữa yêu thương, ru con ngủ bằng những điệu hát ầu ơ,….Tiếng ru của mẹ đi vào
giấc ngủ, động lại sâu lắng trong tiềm thức của con. Mẹ cho con những bài học
đầu đời và thứ tình mẫu tử thiêng liêng để con biết kính trọng ông bà tổ tiên;
để con biết yêu đất nước quê hương, thương anh em đồng loại; để mai đây khôn
lớn và bay xa, con vẫn nhớ mãi một nơi chốn để quay về.
“Uống nước
phải nhớ đến nhớ đến nguồn
Được
ăn quả chín nhớ ơn người trồng
”
Mẹ dạy con
phải yêu thương đoàn kết:
“Một cây
làm chẳng nên non,
Ba
cây chụm lại nên hòn núi cao”,
“Khôn
ngoan đá đáp người ngoài
Gà
cùng một mẹ chớ hoài đá nhau
”
Mẹ dạy con
nhân hòa với mọi người. Đó là cái gốc của đạo lý làm người, mà người mẹ mong
muốn con phải sống trong suốt cuộc đời:
“Ra
đi mẹ có dặn rằng
Ai
hơn ta nhịn, ai bằng ta kiêng
Nhơn
hòa ta để đầu tiên
Thì
ta mới khỏi lụy phiền về sau”
Mẹ dạy con
phong cách sống của người Việt Nam:
“Thà
chết trong còn hơn sống đục”
Mẹ dạy con
phải yêu quý lao động như lẽ sống ở đời:
“Tay
làm, hàm nhai, tay quai miệng trễ”
Lướt qua một
vài chấm phá trên, cho thấy trách nhiệm của các bà mẹ VN trong việc nuôi dạy
con cái, được xã hội nhìn nhận và đánh giá rất cao. Câu “con dại cái mang” hay
“con hư tại mẹ, cháu hư tại bà” cũng một phần nói lên con cái nên người hay
không là lệ thuộc nhiều vào sự giáo dục của phụ nữ. Với trách nhiệm giáo dục
cao cả ấy, người phụ nữ đã góp phần đào luyện những con người Việt Nam với
những bản sắc văn hóa qua các thế hệ.
Gia đình là
cái nôi của giáo dục, là nơi đầu tiên hình thành nhân cách của thế hệ tương
lai. Một bà mẹ tốt là mối lợi cho gia đình và xã hội. Chính vì thế, người ta
thường quan tâm đến sự thăng tiến của nữ giới trong các dự án giúp các nước
chậm phát triển thoát khỏi đói nghèo. Đây là một sự đầu từ mang tính chất dài
hạn cho sự phát triển của đất nước và nhân loại
II.
VAI TRÒ VÀ SỨ MỆNH CỦA PHỤ NỮ TRONG XÃ HỘI
Từ khi Vua
Hùng dựng nước và giữ nước, qua nhiều quốc biến, lịch sử hãy còn ghi dấu về
nhân tính người phụ nữ VN thông minh, sáng tạo, cần cù lao động, dũng cảm chiến
đấu chống ngoại xâm……. Qua chặng đường bốn ngàn năm hào hùng dân tộc, hình ảnh
người phụ nữ VN đã có một chỗ đứng cao trọng trong nền văn học dân gian và được
lưu truyền mãi cho thế hệ mai sau: Mẹ Âu Cơ đưa các con đi mở nước, dạy dân
dựng làng; bà mẹ quê mùa kiên trì nuôi cậu bé Gióng “chậm lớn, chậm đi” và giúp
con vững vàng trên lưng ngựa sắt đánh đuổi bạo thù; Nàng Quế Hoa, dùng đá làm
vũ khí, tung hoành giữa đám giặc Ân...
Nguồn tư liệu
khảo cổ học cũng bảo tồn những hình tượng thật về người phụ nữ “uy nghi chống
nạnh trên chuôi kiếm” hoặc “nhịp nhàng giã cối, uyển chuyển đánh trống đồng”.
Hình ảnh nổi bật về người phụ nữ Việt Nam cổ truyền là người nữ sĩ đấu tranh
chống giặc ngoại xâm. Sử thi phản ánh không khí anh hùng ca về những người phụ
nữ can trường trong các cuộc đấu tranh, khởi nghĩa vũ trang chống xâm lược thời
kỳ Bắc Thuộc và các thời kỳ khác: Hai Bà Trưng- dũng mãnh, hiên ngang trên bành
voi; Bà Triệu -đánh đuổi quân Ngô; Thái hậu Dương Vân Nga – người anh thư đã tự
tay tháo long bào, hy sinh danh tiếng và quyền lợi riêng tư cho sự tồn vong của
đất nước; Ỷ Lan nguyên phi- đảm đang, chăm lo quốc sự, làm an lòng Vua Lý Thánh
Tông đang thân chinh đánh giặc; đô đốc Bùi Thị Xuân – người nữ Bình Định kiên
cường trong cuộc chiến chống quân Nguyễn...
Lịch sử dân
tộc đã phải dành đến một phần ba thời gian cho 24 cuộc chiến tranh giữ nước vi
quy mô cả nước và hàng trăm cuộc khởi nghĩa để giành độc lập, sử sách đã tốn
nhiều giấy mực để khắc nét về người nữ VN hào hùng trên chiến tuyến:
“Trên đất
nước nghìn năm chảy máu,
Nghìn
năm người con gái vẫn cầm gươm
”
Trong thời đại
phong kiến, chế độ đa thê đã tước đoạt của người phụ nữ niềm hạnh phúc chính
đáng về một gia đình trọn vẹn, đồng thời hạ thấp nhân phẩm của họ trong gia
đình và xã hội. Nữ sĩ Hồ Xuân Hương đã tố cáo chế độ hôn nhân phong kiến bất
công, bằng thái độ rõ ràng, dứt khoát trong lời thơ sau:
“Chém cha
cái kiếp lấy chồng chung,
Kẻ
đắp chăn bông, kẻ lạnh lùng
Cố
đấm ăn xôi, xôi lại hẩm
Cầm
bằng làm mướn, mướn không công
”
III.
VAI TRÒ VÀ SỨ MỆNH CỦA PHỤ NỮ TRONG GIÁO HỘI
Trên phương
diện đức tin, gia đình là một giáo hội tại gia. Nơi đó, người phụ nữ dạy con
những bài giáo lý đầu tiên của tuổi khai tâm qua việc lám dấu Thánh Giá, đọc
kinh thường nhật và cầu nguyện. Nơi đó ươm mần giống đức tin cho thế hệ tương
lai và gieo trồng nhân lực cho Giáo hội. Người phụ nữ còn là nhân tố đóng góp
tích cực cho giáo hội trong việc phục vụ tông đồ.
Tất cả những cố
gắng của phong trào bình đẳng nữ giới đã mang lại nhiều thăng tiến cho phụ nữ
trong các Giáo Hội Kitô giáo. Từ hai thập kỷ qua, người nữ đã có mặt trong mọi
lãnh vực giáo hội: từ giáo lý viên đến giáo sư thần học, từ vai trò linh hoạt
viên đến những chức vụ trong các hội đồng cao cấp. Riêng trong lãnh vực phụng
tự, phụ nữ được cử hành phụng vụ lời Chúa như người nam, mà không có một sự
phân biệt nào. Tuy nhiên, trong vấn đề chức thánh thì còn giới hạn. Dù Giáo Hội
Tin Lành tại Pháp đã có mục sư từ 1966 và Anh giáo chấp thuận cho phụ nữ được
phép nhận chức linh mục, thì số lượng người nữ có chức thánh cũng còn rất ít so
với người nam. Trong khi đó số tín hữu giữ đạo chiếm tuyệt đại đa số lại là nữ
giới. Riêng trong giáo hội Chính Thống và Công Giáo, người nữ không thể nhận
chức linh mục.
Trong nhiều
thời đại, não trạng kỳ thị giới tính của người nam đã khiến họ đọc sai và làm
mờ nhạt vị trí của người nữ trong Kinh Thánh. Điển hình là Elisabeth
Schussler-Fiorenza. Trong tác phẩm In Memory of Her (Để tưởng nhớ đến Bà), bà
đã nhắc lại vị trí của người phụ nữ bằng cách lập lại lời sau đây của Chúa:
“Nơi nào Phúc âm được rao giảng, trên khắp thế gian, thì người ta sẽ kể lại
điều bà đã làm, để tưởng nhớ đến bà”. Qua đó, bà cho thấy rằng phụ nữ là nhân
tố không thể thiếu được trong quá trình hình thành Giáo Hội và rao giảng Tin
Mừng.
Có lẽ nên trở
về với những lời phát biểu của Đức Giáo Hoàng, mà mọi người chắc chắn là những
lời nói ấy xuất phát tự đáy lòng Ngài. Những lời hay nhất mà Đức Gioan Phaolô
II đã phát biểu về phụ nữ “xin cám ơn chị em, hỡi các người nữ”, trong lá thư
gửi phụ nữ, tháng 6 năm 1995 như sau:
“Cám ơn người,
người nữ, chỉ vì người là phụ nữ! Nhờ cách nhận thức đầy nữ tính mà người đã
làm phong phú cho sự thông cảm của thế giới và góp phần vào sự chính trực của
các tương quan giữa người và người.
Nhưng, tôi
biết rằng chỉ cám ơn mà thôi thì chưa đủ. Đau lòng là chúng ta đã kế thừa từ
lịch sử nhiều yếu tố tác động khiến cho, ở mọi thời và mọi nơi, con đường của
phụ nữ thật khó đi: người ta coi nhẹ phẩm giá của họ, bỏ qua quyền hạn của họ,
thường gạt họ ra ngoài lề xã hội và thậm chí biến họ thành nô lệ... Nhân loại
đã mắc một món nợ khổng lồ vì cái “truyền thống” trọng nam khinh nữ ấy. Biết
bao phụ nữ đã và đang bị đánh giá dựa trên ngoại hình hơn là dựa trên khả năng,
trình độ nghiệp vụ, hoạt động trí thức, sự nhạy cảm phong phú của họ, và tóm
lại, dựa trên chính cái phẩm giá của con người họ !”
Trong tông
huấn Vita consecrata, tháng 3 năm 1996, ta không thể nào bỏ qua đoạn này: “Từ
kinh nghiệm về Giáo hội và lối sống của người nữ trong Giáo hội, nữ tu góp phần
xóa đi một số quan niệm một chiều; những quan niệm ấy ngăn cản không cho ta
nhận thấy phẩm giá của họ, phần đặc thù mà họ đóng góp vào đời sống và hoạt
động mục vụ và truyền giáo của Giáo hội. Như vậy, quả là chính đáng nếu nữ tu
ao ước được nhìn nhận rõ ràng hơn chân tính, khả năng, sứ mạng và trách nhiệm
của họ, trong nhận thức của Giáo hội cũng như trong đời thường. [...] Do đó,
khẩn thiết phải thực thi vài bước cụ thể, khởi sự bằng cách mở ra cho người nữ
những không gian để họ tham gia vào nhiều khu vực khác nhau và ở mọi mức độ, kể
cả trong tiến trình soạn thảo các quyết nghị, nhất là những quyết nghị liên
quan đến họ.”
Tiền nhiệm của
ĐGH Gioan Phaolo II, ĐTC Phaolo VI, trong bài diễn văn bế mạc Công Đồng Vatican
II ngày 08.12.1965, cũng đã kêu gọi phụ nữ trong việc nâng cao vai trò và trách
nhiệm của mình ở từng bậc sống khác nhau như sau:
“Các chị em
luôn được chia cho việc canh giữ gia đình, quí yêu truyền thống và săn sóc trẻ
thơ. Chị em hiện diện trong mầu nhiệm sự sống mới bắt đầu. Chị em an ủi trong
lúc chia ly tử biệt. Kỹ thuật của chúng ta có thể trở thành vô nhân đạo. Chị em
hãy làm cho người ta biết hòa hợp với sự sống. Và nhất là chị em hãy canh chừng
tương lai của loài người chúng ta…”
“Hỡi các hiền
thê, từ mẫu, những nhà giáo dục đầu tiên của nhân loại, trong chốn âm thầm của
gia đình, xin chị em lưu lại cho con cái truyền thống của cha ông, đồng thời
chuẩn bị cho chúng đón nhận tương lai chưa thể dò thấu được.”
“Hỡi những phụ
nữ đơn độc, chị em đừng quên rằng chị em có thể hoàn thành ơn gọi hy sinh tận
tụy của mình. Xã hội kêu mời chị em từ khắp nơi. Và chính các gia đình cũng
không thể sống được, nếu không có các sự trợ giúp của những người không có gia
đình.”
“Hỡi các trinh
nữ dâng mình cho Chúa trong một thế giới mà tính ích kỷ và sự tìm kiếm lạc thú
muốn ngự trị, chị em hãy là những người bảo vệ đức thanh tịnh, tính vô vị lợi
và lòng đạo đức. Chúa Giêsu đã làm cho tình yêu phụ nữ được viên mãn, Người
cũng đã đề cao sự từ bỏ mối tình nhân loại này, khi người ta hy sinh nó vì tình
yêu vô hạn và để phục vụ mọi người.”
“Hỡi những chị
em đang gặp gian lao thử thách, chị em đứng thẳng người dưới chân Thánh giá,
giống Mẹ Maria, chị em là những người mà nhiều khi trong lịch sử đã làm cho nam
giới có sức mạnh phấn đấu đến cùng, đổ máu đào ra để làm chứng, xin chị em hãy
giúp họ một lần nữa biết mạnh dạn làm những công việc to tát, đồng thời cũng
biết nhẫn nại và bắt đầu một cách từ tốn...”
“Hỡi chị em
phụ nữ, các chị em là những người được trao phó cho nhiệm vụ chăm sóc, vun
trồng sự sống. Trong giờ phút nghiêm trọng này của lịch sử, phần việc của chị
em là cứu vãn hòa bình cho thế giới…”
Đức Hồng Y
Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn, trong lời giới thiệu quyển sách “Tâm lý nữ giới
và chức năng mục tử của Linh Mục” đã nhìn nhận và đánh giá rất cao vai trò của
nữ giáo dân và nữ tu trong Giáo Hội:
“Người phụ nữ
trong họ đạo cũng được giao cho những sứ mệnh chăm sóc và vun trồng sự sống, và
họ cần đến sự chỉ dẫn, trợ giúp của Linh Mục để chu toàn sứ mệnh của mình. Vậy
người phụ nữ trong họ đạo là một đối tượng đặc biệt của chức năng mục tử của
Linh mục, đối tượng đặc biệt vì sứ mệnh đặc biệt của họ, sứ mệnh mà người nam
không thể thay thế được. Ngoài ra, người phụ nữ trong họ đạo, giáo dân cũng như
nữ tu, còn là những trợ lực, những cộng tác viên của Linh mục, đồng thời cũng
là những gương mẫu về kiên nhẫn, từ tốn, hy sinh tận tụy, thanh tịnh…cho Linh
Mục.”
Trong xu hướng
biến chuyển, nhân loại ngày nay đang dần dần trả lại cho phụ nữ chỗ đứng và
phẩm giá của mình. Kinh Thánh cũng đã soi sáng và mặc khải cho chúng ta phần
nào về quá trình chuyển biến trên. Là “Ađam mới”, là “Trưởng Tử trong mọi loài
thọ sinh”, Chúa Giêsu qui tụ mọi giới –nam, nữ - lại thành một khối, vượt lên
trên mọi ranh giới mà xã hội loài người đã dựng lên. Cái ranh giới kỳ thị bất
công, sở hữu bất nhân, bạo hành bất nghĩa, đã chia cắt con người với nhau và đã
làm nát lòng Thiên Chúa. Con người dù là nam hay nữ hằng ngày khám phá rằng
mình nằm trong một mạng lưới có vô số mối tương quan với thế giới xung quanh,
trong đó có Thiên Chúa và có anh em. Mỗi mắc lưới đều không thể tự rời bỏ vị
trí của nó và có vai trò như nhau trong việc kết thành tấm lưới nguyên tuyền.
Con người, dù nam hay nữ, đều có sứ mạng riêng trong mỗi bậc sống và môi trường
khác nhau, nhưng đều được mời gọi góp phần làm cuộc sống nên ý nghĩa và phong
phú hơn. Đức Kitô là “Anpha và Ômêga”, Người là khởi đầu và là thủ lĩnh của mỗi
bước thăng tiến nhân loại. Nhờ vậy, “không còn chuyện Do-thái hay Hy-lạp, nô lệ
hay tự do, đàn ông hay đàn bà, nhưng tất cả chỉ là một, trong Đức Kitô” ( Gl 3,
28 )
Trong đời sống
thiêng liêng của người Kitô hữu, không thể không có sự hiện diện của Đức Maria
- người phụ nữ tuyệt vời hơn mọi người phụ nữ: "Em được chúc phúc hơn mọi
người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc” ( Lc 1, 42 ).
Mẹ Maria là mẫu gương của một đời sống mạnh mẽ trong đức tin, kiên trì trong
cầu nguyện, khiêm tốn trọng phục vụ, hy sinh trong yêu thương, dịu dàng trong
lời nói... Người là tấm gương của ơn gọi làm phụ nữ trong chương trình sáng tạo
của Thiên Chúa. Phẩm giá của nữ giới được nâng cao qua việc trao dồi đời sống
và thực thi công trình của Đức Maria – đem Chúa đến cho mọi người, giữa lòng
thế gian.
Bạn sẽ dành
cho người phụ nữ của mình thông điệp bất ngờ nào vào ngày đặc biệt này? Một đóa
hoa, một cánh thiệp, một lá thư, một món quà nho nhỏ… hay chính tay mình sửa
soạn một bữa cơm ngon cũng đủ đem lại niềm vui cho nữ giới. Ngày 8/3 chính là
ngày mà những người chồng, người anh, người bạn, người con cần mang lại niềm
hạnh phúc cho phụ nữ bằng chính sự quan tâm xuất phát từ tình cảm trong trái
tim mình. Và phụ nữ, những người mẹ của chúng ta rất xứng đáng được tôn vinh
như thế!
Nt. Maria
Nguyễn Thị Hồng Quế, OP